Diễn Đàn Văn Thơ

Giao Lưu Thơ Văn - Không Chính Trị - Tôn Giáo
 
Trang ChínhTrang Chính  Trang ChủTrang Chủ  CalendarCalendar  GalleryGallery  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Đăng kýĐăng ký  Đăng NhậpĐăng Nhập  

Share | 
 

 TRUYỆN THƠ CỔ TÍCH

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
Bounthanh Sirimoungkhoune
Quản Trị Viên Suất Sắc
Quản Trị Viên Suất Sắc
avatar

Tổng số bài gửi : 3947
Xem : 25425
Ngày Tham Gia : 21/08/2016
Đến từ : Úc
Tuổi : 58

12082017
Bài gửiTRUYỆN THƠ CỔ TÍCH



Được sửa bởi Bounthanh Sirimoungkhoune ngày Sun Aug 13, 2017 4:14 pm; sửa lần 1.
Về Đầu Trang Go down

 Similar topics

-
» Kho vũ khí khổng lồ trong Truy Kích
» Bình Truyện Kim Dung
» Bình Truyện Kim Dung
» >> Thiết kế -xây dựng – làm- Nhà thờ họ,nhà gỗ,Nhà kẻ truyền
» [0977542125] Truyền Nước Tại Nhà, Y Tế Tiêm Truyền
Share this post on: diggdeliciousredditstumbleuponslashdotyahoogooglelive

TRUYỆN THƠ CỔ TÍCH :: Comments

avatar
Re: TRUYỆN THƠ CỔ TÍCH
Bài gửi on Sat Aug 12, 2017 3:51 pm by Bounthanh Sirimoungkhoune


 TRUYỆN 1:

 LỘN CÁ SẤU VỀ           

Yêu người cho kĩ là người
Ngó cho kĩ đã hẵng mời bên nhau
Chuyện đời bao nỗi lo âu
Biết người biết mặt biết đâu lòng người
Rồi khi ăn ở bên đời
Mèo Cọp thì cũng thân đời nhỏ to
Ngó xuống cho kĩ hẵng mua
Đừng cho lộn kiếp lộn mùa mới hay
Sống sao với Cọp hàng ngày
Hay coi cho kĩ đừng say sắc hình
Thằn Lằn thân mỏng mềm xinh
Thêm hiền thêm hảo trên trần nhà đêm 
Đứng ngó thì cũng thấy thương
Thân hình bóng nhỏ đêm về kiếm ăn
Dễ thương như kiếp Thằn Lằn
Nếu ai muốn được kiếm thăm mua về
Nếu đi coi kĩ hẵng mua
Mắt nhắm mắt mở mua về lại sai
Đem về nuôi nấng bên người
Sáng ra mở cửa trời ơi úi chà!
Cá Sấu nằm ngang giữa nhà
Mắt nhắm mắt mở đêm qua mang về
Thằn Lằn thì lại chẳng mua
Vác bà Cá Sấu nói sao với đời

           10.00 đêm 11.04.2017
       mua Thằn Lằn thì đi vác bà 
           Cá Sấu về bên cạnh

 


Được sửa bởi Bounthanh Sirimoungkhoune ngày Fri Aug 18, 2017 10:00 pm; sửa lần 1.
avatar
Re: TRUYỆN THƠ CỔ TÍCH
Bài gửi on Fri Aug 18, 2017 9:59 pm by Bounthanh Sirimoungkhoune


TRUYỆN 2:


BÀ CUA VỚI BÀ TÔM 
     DẠY CON


Một lần dạo bước bờ sông
Nghe tiếng Cua mẹ âm thầm thở than
Bên cạnh có một bà Tôm
Hai bà buồn bã một hôm qua rồi
Thơ thẩn dừng bước tôi ngồi
Thấy hai bà đó đứng ngồi thở than
Bà Tôm sanh mấy đứa con
Bà dạy bà dỗ mấy con từng ngày
Dạy con đi thẳng lưng ngay
Đừng khom đừng nhảy đêm ngày còng lưng
Tôm con thì vẫn dửng dưng
Vừa khom vừa nhảy lung tung sáng chiều
Bà Tôm ngồi ngó buồn hiu
Chẳng dạy chẳng dỗ một điều với con
Hàng ngày bà cũng mệt mòn 
Dạy con không được mặc con lưng còng 
Bà cua cũng nói cũng than
Con sanh thời này chẳng màng nghe ai
Tôi cũng la hét từng ngày
Dạy con cho được mai ngày giỏi giang 
Dạy con dạy cả ngày đêm
Bò thẳng như mẹ bò ngang làm gì
Cua con nó cười khì khì
Mẹ dạy mẹ dỗ chẳng nghe chẳng màng
Sáng chiều cứ vẫn bò ngang
Đường đi thì thẳng cứ ngang ngược chiều
Từng ngày dạy dỗ bao nhiêu
Bà Cua than thở dạy nhiều vẫn ngang

            10.00 đêm 10.04.2017
          Truyện bà Cua với bà Tôm dạy con
avatar
Re: TRUYỆN THƠ CỔ TÍCH
Bài gửi on Fri Aug 25, 2017 9:49 pm by Bounthanh Sirimoungkhoune


TRUYỆN 3: 

RẾT RÙA KẾT NGHĨA

Hai nhà sát vách Rết Rùa
Hai người kết nghĩa thiếu thừa anh em
Đại ca Rùa nói thấy thèm
Mua rượu về nhậu anh em chúng mình
Đã lâu sinh sống một mình
Hôm nay kết nghĩa thôi đành mình say
Để anh mua rượu hôm nay
Em nấu vài món loay hoay ở nhà
Rết nghe với tiếng cười khà
Cái mai anh nặng ở nhà nấu ăn 
Chân em có nhiều đi nhanh
Để anh mua rượu mấy canh mới về
Thôi anh về nhà nấu đi
Em về chuẩn bị em đi lẹ làng 
Đại ca gật đầu ngó em
Rùa về Rùa nấu món ăn đợi chờ
Nấu xong mấy tiếng chẳng nghe
Rùa ngồi Rùa đợi Rết về hay chăng
Nửa ngày quá đợi quá mong
Đại ca bụng đói lăng nhăng qua nhà
Cánh cửa nhà Rết mở ra
Đại ca đứng ngó quay ra lắc đầu
Đứng ngó chẳng biết sao đây
Rết còn mang tất mang giày chưa xong
Cũng đúng Rết có nhiều chân
Mới được một nửa cùng gần ngày sang
Đại ca chẳng nói chẳng nàng 
Quay đi mua rượu chợ làng thay em.
 
Thơ cổ tích Rùa và Rết
10 giờ 9.4.2017
avatar
Re: TRUYỆN THƠ CỔ TÍCH
Bài gửi on Fri Sep 15, 2017 9:23 pm by Bounthanh Sirimoungkhoune


TRUYỆN 4:    CÂY DỪA CONG
 
Lạng Sơn có bóng hình nhân
Ẵm con chờ chồng đứng cả ngàn năm
Lại thêm một cặp vợ chồng
Chồng đi chinh chiến mấy năm chẳng về
Mấy năm ngày ngắn đêm thừa
Ngày rằm vợ vẫn đến chùa khấn van
Cầu mong được nhận tin chàng
Mấy năm nàng vẫn chợt choàng chờ tin
Ngày đi chiều tối chẳng yên
Nén nhang cầu khấn từng đêm chờ chồng
Thời gian đã mấy năm mong
Vẫn thơ thẩn sống long đong một mình
Chiều về đường ngõ vắng tanh
Lủi thủi mình sống chờ trông chồng về
Ngày ngày đứng tựa cây dừa
Ngó ra ngoài ngõ lưa thưa bóng người
Cây dừa đứng thẳng trọc trời
Nghe lời than thở lòng người ngày đêm
Trời cao ngó xuống thêm thương
Ngó thấy cảnh buồn chờ chồng mấy năm
Trời uốn cây dừa cho cong
Để khỏi nàng tựa đau lưng từng ngày
Thì ra từ đó đến nay
Cây dừa đâu thẳng đêm ngày như cau
 
           13.08.2017
   Bounthanh Sirimoungkhoune
           Niềm tin
Nếu ai để ý thấy cây dừa mà mọc thẳng như cây cau, người đó sẽ gặp may mắn
avatar
Re: TRUYỆN THƠ CỔ TÍCH
Bài gửi on Fri Sep 29, 2017 9:57 pm by Bounthanh Sirimoungkhoune


TRUYỆN 5: 


KIẾN VOI ĐUA SỨC
 
Thể thao đua sức đua tài
Kiến voi đua sức biết ai thắng lời
Kiến lên xin với ông trời
Cho tôi đua sức với voi một lần
Mắt kiến một mí ngó gần
Kiếm ăn chẳng được ấm thân ngày nào
Kiến đòi trao đổi mắt voi
Bằng quả dưa hấu mắt voi kiến cần
Xin trời ngồi xuống chứng minh
Nếu con được thắng thay hình mắt nhau
Trời cười ngó mặt kiến tâu
Trời gọi voi đến đua nhau thi tài
Voi cười chẳng nói nên lời
Ngó kiến nhỏ bé lại đòi đua nhau
Trời ngó chẳng biết nói sao
Trời hỏi với kiến lối nào thi đua
Kiến lấy một hạt gạo ra
Kiến vác hạt gạo hát ca vui mừng
Kiến để hạt gạo trên lưng
Kiến nhảy kiến nhót tưng bừng khắp nơi
Xong rồi kiến mới hỏi voi   
Hạt gạo nó nặng gấp mười thân tôi
Trời nghe kiến nói đúng rồi
Voi dừng tiếng nói tiếng cười đứng im
Tảng đá trước mắt voi nhìn
Gấp ba thân nặng voi nâng sao đành
Voi đành thử sức cho xong
Hòn đá như ngủ vẫn nằm trơ trơ
Nghỉ mệt một lúc voi thưa
Trời ơi con đã chịu thua kiến rồi
Giờ trời đổi mắt kiến voi
Mắt kiến to bự lồi ra bên ngoài
Kiến mừng ngó thấy xa xôi
Kiếm ăn quá đủ đêm ngày ấm thân
Kiến mừng vội vã cám ơn
Trời ngồi thay đổi vui đền mắt nhau
Mắt kiến lồi ra hơn đầu
Trời cười ngộ nghĩnh kiến đâu lại mừng
Mắt voi một mí xinh xinh
Trời khen voi ngó thêm hình hiền lương
Thân to mắt nhỏ dễ thương
Ngó xa mới thấy voi hiền ngây thơ
Thì ra từ đó đến giờ
Kiến voi thay mắt nào ngờ dễ thương
 
               03.08.2017
      Bounthanh Sirimoungkhoune
avatar
Re: TRUYỆN THƠ CỔ TÍCH
Bài gửi on Fri Oct 06, 2017 10:32 pm by Bounthanh Sirimoungkhoune


TRUYỆN 6:


CHIÊU VÕ CUỐI CÙNG
 
Hôm nay chợt nhớ ngoài sân
Thấy mèo ngồi ị giấu phân từng ngày
Hỏi ai có biết chuyện này
Hỏi mèo mèo kể chuyện này cho nghe
Thời gian văn võ trôi qua 
Một thời mèo đã xa hoa võ đài
Thế gian ai cũng khiếp vời
Võ mèo bá chủ để đời chẳng quên
Ai cũng muốn học muốn theo
Nhưng mèo chẳng dạy chẳng thèm ngó ai
Mèo giấu nghề võ trong tay
Mèo còn đứa cháu lay hoay khấn cầu
Xin mèo dạy võ đã lâu
Mèo cũng phiền phã nói sao từng ngày
Cọp mèo cậu cháu đâu đây
Tránh sao cho khỏi tháng ngày hỏi trông
Mèo đành chấp nhận cho xong
Dạy võ cho cọp xuôi vòng thời gian
Mười năm cọp đã học xong
Bây giờ cọp muốn giỏi danh trên đời
Nếu thắng được mèo là thôi
Không còn ai nữa đua đôi với mình
Cọp sẽ bá chủ thế sơn
Trong thế gian võ cọp hơn trên đời
Không thua không kém một người
Cọp mới bày vẽ đua chơi với thầy
Hỏi ai giỏi võ cho hay
Mèo đành trốn tránh đêm ngày thách nhau
Rồi mèo tránh được bao lâu
Mèo nghĩ sẽ phải đấu nhau một lần
Một ngày trôi tới xuôi vần
Học trò độc ác phải đành đấu nhau
Lòng cọp mèo biết đã lâu
Nên mèo giữ lại một chiêu cuối cùng
Đấu nhau mèo mới đem dùng
Mèo trèo lên cây ung dung mèo nằm
Cọp đành la hét um sùm
Cọp thua chiêu cuối không trèo được cây
Cọp biết mình đã thua rồi
Với lời tức giận một ngày mai sau
Cọp thêm bực bội điên đầu
Nếu bắt mèo được phân đâu chẳng còn
Từ đó mèo dạy cháu con
Đừng cho cọp thấy chẳng còn cả phân
Đi ị phải giấu cho im
Từ đó mèo ị giấu phân đến giờ
 
       06.08.2017
  Bounthanh sirimoungkhoune
avatar
Re: TRUYỆN THƠ CỔ TÍCH
Bài gửi on Fri Oct 13, 2017 9:37 pm by Bounthanh Sirimoungkhoune


TRUYỆN 7:
GÀ RẮN KHOE TÀI
 
Mua Gà chim chóc về nuôi
Xinh xinh đẹp đẹp cho vui mắt người
Ngồi nghe Gà kể chuyện đời
Một ngày gà gặp bạn người xa xưa
Rừng sâu núi lạ Rắn về
Gặp Gà bạn cũ tỉ tê chuyện trò
Hai người có tánh hay khoe
Đã lâu không gặp mặn mà ra sao
Rắn khoe đất lở núi cao
Ngàn dặm cách trở biết bao núi đường
Không chân đi khắp trời phương
Năm châu bốn bể không đường cũng đi
Mấy năm tôi mới trở về
Hôm nay gặp gỡ bạn bè năm xưa
Không chân mà giỏi không vừa
Năm châu bốn bể cũng thừa đi qua
Rắn khoe Rắn nổ với Gà
Gà nghe Rắn nổ cười khà ra chiêu
Gà than bao cảnh bao điều
Một bầy con đẻ từng chiều khó khăn
Nuôi con không vú giỏi giang
Kiếm ăn cho đủ một đàn con thơ
Sáng ra chiu chít đứng chờ
Vú thì không có nào ngờ nuôi con
Sanh đẻ cả lũ Gà non
Đâu phải một đứa mà còn ẵm ôm
Thấy chưa Gà mới giỏi giang
Hai người khoe giỏi khoe sang thân mình
Một bầy Gà nhỏ xinh xinh
Hai người trò chuyện linh tinh khoe màu
Xa nhau đã biết bao lâu
Hai người đứng dậy chào nhau đi về
 
            16.08.2017
   Bounthanh Sirimoungkhoune
avatar
Re: TRUYỆN THƠ CỔ TÍCH
Bài gửi on Fri Oct 27, 2017 8:28 pm by Bounthanh Sirimoungkhoune



TRUYỆN 8:

CÂY KHẾ

Ngày xưa một cặp vợ chồng 
Từng ngày nghèo khổ mà lòng tốt thay
Giúp người giúp sáng đêm ngày
Cả làng ai cũng mến thương vợ chồng 
Tiếng tăm trôi khắp trời trong 
Trời nghe trời cũng muốn thăm một lần
Một ngày đôi cặp vợ chồng 
Đang ngồi than thở cơm ăn chẳng còn
Chỉ còn nửa chén cơm ngon
Hai người sao đủ chẳng còn gì ăn
Trước nhà có bà ăn xin 
Bà đã nhịn đói ngày đêm qua rồi
Chắp tay mười ngón xin người 
Mấy ngày nhịn đói xin ngài chén cơm
Hai người ngó nhau thêm buồn
Vợ chồng lấy nửa chén cơm tặng bà
Ăn xong bà mới nói ra
Tốt bụng tốt dạ thật là dễ thương
Hai con đừng có buồn tâm
Bà tặng một thứ đem trồng đêm nay
Bà tặng cho một ngôi sao 
Hai con hãy lấy hãy đào trồng luôn
Vợ chồng nghe lời nói khuyên 
Đem ngôi sao xuống trồng luôn bấy giờ
Quay lại vợ chồng thẩn thơ 
Bóng bà đã mất bao giờ chẳng hay 
Nửa chén cơm nguội còn đây 
Vợ chồng ngồi xuống chắp tay lạy trời 
Sáng ra chồng gọi vợ ơi 
Cây Khế đầy trái ở nơi trước nhà
Vợ chồng xin cám ơn bà
Rồi nhặt trái Khế đem ra chợ làng 
Từng ngày nhặt Khế bán luôn
Bây giờ mới có đồng tiền miếng ngon
Người tốt trời cũng vẫn thương
Vợ chồng hạnh phúc ấm yên đến giờ

       09.00 đêm 30.10.2017
   Bounthanh Sirimoungkhoune
       thơ cổ tích cây Khế
 


Được sửa bởi Bounthanh Sirimoungkhoune ngày Fri Nov 24, 2017 9:04 pm; sửa lần 1.
avatar
Re: TRUYỆN THƠ CỔ TÍCH
Bài gửi on Fri Nov 03, 2017 9:19 pm by Bounthanh Sirimoungkhoune


TRUYỆN 9:

BẦY KHỈ TRỐN MƯA
   
Một lần qua núi rừng xanh   
Thấy một bầy Khỉ vịn cành nhảy vui   
Ngồi xuống ngồi nghỉ thảnh thơi
Ngồi ngó bầy Khỉ đu vui cây cành
Bỗng nhiên trời đổ bão bùng    
Bầy Khỉ nhảy nhót lung tung bẻ cành
Bẻ xong Khỉ lại chồng lên
Rồi Khỉ lại xuống ngó lên bầu trời 
Còn có lỗ hổng nào rơi
Khỉ bẻ thêm cành lấp vùi cho xong 
Ngó lên thì thấy thành giàn
Ngó đẹp đẹp mắt Khỉ đan cả bầy
Giúp nhau làm việc vui say
Đến khi xong việc ngồi đầy ở trên 
Bầu trời thì chẳng lặng yên 
Đổ cơn mưa lớn đảo điên núi rừng 
Vừa mưa vừa gió tưng bừng 
Khỉ nhảy Khỉ nhót lung tung cây cành
Nhảy xong thì thấy lặng im 
Cả một bầy Khỉ lên trên giàn ngồi 
Lấy tay che đầu mưa rơi 
Dưới giàn chẳng trốn Khỉ ơi thật là
Tôi ngó với tiếng cười khà
Cả bầy Khỉ đó phơi mưa trên giàn 
Hạt mưa rơi đổ ngập tràn
Bầy Khỉ ướt đẫm mịn màng ở trên 
Trong lòng tôi mãi chẳng quên 
Khỉ trốn mưa đó vẫn in trong lòng 

           02.10.2017
 Bounthanh Sirimoungkhoune
    cổ tích Khỉ trốn mưa       
avatar
Re: TRUYỆN THƠ CỔ TÍCH
Bài gửi on Fri Nov 17, 2017 9:13 pm by Bounthanh Sirimoungkhoune


TRUYỆN 10:


CON KIẾN BỤNG TEO 

Rắn nước vua độc thời xưa
Cổ tích ghi xuống cũng thừa ngàn năm 
Một ngày vui vẻ với con 
Có con một đứa mỏi mòn lòng thương
Sáng chiều dìu dắt ngõ đường 
Đùa vui đùa giỡn với con từng ngày
Một hôm xảy chuyện chẳng may
Đùa vui lại cắn trúng ngay con mình
Rắn nước buồn bã ngày đêm 
Ngồi ngó con chết chán chê bước đời
Rắn ra thề với ông trời 
Từ ngày con chết đổi đời đi tu   
Rắn phun độc vào bụi tre
Tre gai ai cũng lánh xa chẳng gần 
Tin này vang khắp trời trong 
Sinh vật nghe thấy để tâm kiếm tìm
Tranh nhau đi đến xếp hàng 
Kiến mối thân nhỏ cuối hàng mãi xa
Mấy ngày còn mãi xếp chờ
Nhịn khát nhịn đói bơ phờ ngày đêm 
Hổ mang hổ chúa hổ mèo
Đến trước đã mang bao nhiêu độc về
Hổ mang nhiều độc đến giờ
Còn Kiến còn Mối thẩn thơ cuối hàng 
Ngày đêm chẳng có gì ăn 
Cầu xin cầu khấn độc còn đến phiên 
Xếp hàng đã mấy ngày đêm 
Đến khi phiên Kiến độc còn chút thôi
Kiến đành hút độc cho rồi
Chỉ đủ ngứa ngáy khi ngồi cắn nhau 
Kiến đành chẳng biết nói sao 
Gần tháng nhịn đói bụng teo đến giờ

            05.10.2017
  Bounthanh Sirimoungkhoune
          thơ cổ tích
      Kiến Bụng Teo
avatar
Re: TRUYỆN THƠ CỔ TÍCH
Bài gửi on Fri Nov 24, 2017 9:09 pm by Bounthanh Sirimoungkhoune


TRUYỆN 11:


              CON THỎ 

Ngày xưa một chuyện trên trời 
Có người làm biếng lại vừa tham ăn
Nhậu nhẹt uống rượu cả năm 
Trời sai trời khiến chẳng màng trong tai 
Giả vờ không nghe tiếng ngài 
Cứ ngồi cứ uống mê say đến cùng 
Thịt gà cá lợn trên mâm
Một mình xơi cả chẳng còn phần ai 
Trên trời ai cũng mệt nhoài
Chờ cho tánh nết đổi hoài chẳng thay 
Vẫn còn làm biếng cả ngày
Trời đành xử tội đuổi ngay xuống trần
Đôi tai trời kéo cho dài
Để cho người chửi tai nghe rõ ràng
Thịt cá thì cấm không ăn
Rượu chè cũng cấm nước non cũng đừng 
Ăn khô ăn nhạt cả năm 
Nếu còn làm biếng đói thân cũng đành
Trên trời chẳng có ai thương
Xuống trần mà sống tai dài hơn thân
Xuống trần người cũng đặt tên
Tên là con Thỏ liên miên đến giờ
 
            06.10.2017
  Bounthanh Sirimoungkhoune
    
          Thơ cổ tích     
       Truyện con Thỏ
avatar
Re: TRUYỆN THƠ CỔ TÍCH
Bài gửi on Fri Dec 01, 2017 9:19 pm by Bounthanh Sirimoungkhoune


TRUYỆN 12:

ẾCH CÕNG CHỒNG ĐI ĐẺ

Ngày xưa trai gái một đôi      
Đã đến tuổi đời giạm ngõ cầu xin
Bên chàng có một đứa con 
Bên nàng cũng có một nàng không hai 
Đôi duyên vương vấn tuổi đời
Cưới nhau cho gọn đêm ngày mai sang 
Một nàng làm biếng nhất làng
Cha mẹ chẳng giúp ở nhà chẳng chăm 
Lấy chồng thì vẫn biếng thân 
Chồng về giặt giũ nấu cơm cho nàng 
Bên chồng bên vợ cũng chàng 
Một mình chàng gánh cả làng mến thương
Người làng than thở thương anh
Tiếng than tiếng thở vang thanh tới trời
Động lòng trời xuống thử coi 
Thấy nàng làm biếng hơn người thế gian 
Trời ngó thêm thấy buồn tâm
Trời coi hai đứa cũng gần năm sang 
Trời đành hoá kiếp cho xong 
Thành cặp đôi Ếch mới biết thương chồng 
Chăm chỉ ngày tháng ngày mong
Đến khi đi đẻ cõng chồng đi theo  

           06.10.2017
   Bounthanh Sirimoungkhoune
          Thơ cổ tích

   Ếch cõng chồng đi đẻ  
avatar
Re: TRUYỆN THƠ CỔ TÍCH
Bài gửi on Fri Dec 15, 2017 9:51 pm by Bounthanh Sirimoungkhoune


TRUYỆN 13:

CƠN GIÓ THU 

Một bà sinh sống trong chùa
Ngày đêm quét dọn cho vừa miếng ăn
Tuổi bà đã tám mươi lăm
Ngày ngày bà cũng quá chăm quá làm
Sân chùa quá rộng thênh thang
Những cây cổ thụ mịn màng chen nhau 
Từng mùa lá đổ thay màu
Rơi rụng tàu lá phủ màu cả sân
Bà già ngồi quét dần dần
Sáng chiều bà cũng lanh quanh sân chùa
Khom khom quét quét vào lề
Phật ngồi phật thấy bộn bề xót thương
Mùa thu lá phủ khắp vườn
Thấy bà già đó khom khom sáng chiều
Lòng phật thương bà bao nhiêu 
Mới tặng cơn gió liêu xiêu thu về
Cuốn tàu lá rụng trôi đi 
Gió thu thổi lá gom ngay bên lề
Mùa thu có gió theo về
Bà già mới có ngày về nghỉ ngơi 
Khỏi khom khỏi quét từng ngày
Gió thu thổi lá ngày nay vẫn còn 

           07.10.2017
  Bounthanh Sirimoungkhoune

avatar
Re: TRUYỆN THƠ CỔ TÍCH
Bài gửi on Fri Jan 05, 2018 10:14 pm by Bounthanh Sirimoungkhoune


TRUYỆN 14:

VẦNG TRĂNG

Xa xưa ngày sáng tối đêm 
Mười lăm trời lại tối đen mịt mù
Chẳng ai đi đến thăm chùa
Trời đen tối mịt trong chùa vắng tanh
Chỉ có một cặp vợ chồng 
Hơn tám mươi tuổi vẫn viếng thăm chùa   
Tối đêm vừa té vừa đi 
Đêm rằm nào cũng đến chùa tụng kinh
Cả làng chẳng có ai thăm
Đêm về thì ngủ lặng im trong nhà
Trời cao ngó thấy xót xa
Vợ chồng già đó rằm đêm đến chùa
Nhiều rằm giông tố bão mưa
Vẫn dìu nhau đến nghe kinh từng rằm
Trời đành hiện bóng một đêm 
Trước chùa trời đứng lặng im ngóng chờ
Chờ vợ chồng đó ra về
Trời đón đường hỏi đêm khuya tối mờ
Già rồi mà vẫn còn đi 
Sao thấy đường ngõ mà về trong đêm 
Trời tặng một hòn đá viên 
Nó có ánh sáng rọi đường đêm cho 
Hãy ném lên trời ném đi
Sẽ treo lơ lững đêm khuya rọi đường 
Vợ chồng cúi đầu cám ơn
Ông cầm viên đá ném ngay lên trời
Đá treo lơ lửng sáng ngời 
Rọi sáng đường ngõ tuyệt vời đêm thanh
Vợ chồng quay lại kiếm ông
Cám ơn lần nữa nhưng không thấy người
Chỉ biết cám ơn với trời 
Đêm nay đường ngõ sáng ngời biết bao 
Vợ hỏi chồng đặt tên sao 
Hòn đá trời tặng trời trao đêm này 
Vừa đi vừa miệng mỉm cười
Một chút ông nói đôi lời: VẦNG TRĂNG 

           08.10.2017
   Bounthanh sirimoungkhoune
   Thơ cổ tích

   Vầng Trăng


Được sửa bởi Bounthanh Sirimoungkhoune ngày Fri Mar 02, 2018 9:53 pm; sửa lần 1.
avatar
Re: TRUYỆN THƠ CỔ TÍCH
Bài gửi on Fri Jan 12, 2018 9:47 pm by Bounthanh Sirimoungkhoune


TRUYỆN 15:


CON MỐI

Bóng núi sừng sững chọc trời
Nếu ai muốn hiểu đi vào chuyện xưa
Trên trời có một cặp tiên 
Lỡ lầm yêu quý kết duyên trên trời
Tu tiên sao có duyên người
Thượng đế bắt được cả đôi tội tần
Đôi tiên biết lỗi cầu xin  
Thượng đế tức giận đuổi tiên xuống trần
Sanh làm kiếp Mối an thân
Muốn về thiên đàng chăm chỉ mà xây
Bậc thang cho tới trên trời 
Bao giờ xây được an ngơi trở về
Chăm chỉ ngày tháng đêm khuya 
Ụ mối to nhỏ theo mùa ngày sang 
Nhiều ụ thành quả núi nàng 
Đêm ngày sừng sững mang mang chọc trời
Vẫn chưa cao tới ông trời
Chăm chỉ xây dựng chẳng nguôi ngày nào
Mong sao cho tới trời cao
Mong sao trở lại thương chào kiếp tiên 

                  08.10.2017
      Bounthanh Sirimoungkhoune
               Thơ cổ tích
               Con Mối
avatar
Re: TRUYỆN THƠ CỔ TÍCH
Bài gửi on Fri Feb 02, 2018 9:10 pm by Bounthanh Sirimoungkhoune


TRUYỆN 16:

MÂM CÚNG CÓ RƯỢU CHÈ

Trên trời tu luyện là nơi 
Ông trời tu luyện mấy ngàn đời qua
Từng ngày vang vọng tiếng nghe
Tiếng hát ka ra ô kê vọng hoài 
Chợt choàng nghe tiếng quen tai
Trời ngồi ngó xuống thế gian hát cười
Rượu chè thì lại chẳng vơi 
Thiên đàng tu luyện buồn ơi là buồn
Nhiều ngày gió thổi mờ sương
Cũng ngồi tu luyện liên miên một mình
Một hôm trời xuống trần gian
Đi kiếm mua rượu lang thang phố đường 
Mua rồi ngồi uống thử xem 
Chát cay mặn ngọt lại thêm ấm lòng 
Một hũ uống rồi chẳng xong 
Mua thêm một hũ uống rồi nằm luôn
Nghe tiếng xào xạc lìa thềm 
Trời hé một mắt qua đêm rồi kìa
Thì ra say ngủ bên lề
Chợt choàng ngồi dậy cười khà rượu ngon 
Uống thêm đêm nữa thử xem
Ban ngày dạo bước chờ đêm buông về
Đêm nay trời ngồi tỉ tê
Xung quanh năm hũ chắc thừa mình say
Ngồi nếm từng hũ cho vui 
Hết hai hũ rượu như ngồi biết bay
Ngó lên cây cối áng mây
Bắt đầu chậm chậm loay xoay vòng vòng 
Bóng người từ một thành năm 
Thiên đàng tu luyện bao năm mới thành
Ngồi tu chắc luyện ngàn năm 
Mới biến bay được đi thăm xóm làng
Úi Chà ! Đi xuống trần gian 
Hết hai hũ rượu thế là luyện xong
Rời cả mây gió rừng xanh

Cả trời cả đất loanh quanh xoay vần
Sáng dậy trời mới yên tâm 
Ngồi ghi thánh chỉ xuống trần gian ngay
Thì ra từ đó đến nay 
Mâm cúng thì vẫn loay hoay rượu chè

        09.00 đêm 09.11.2017
            thơ cổ tích
       Mâm cúng có rượu chè  

avatar
Re: TRUYỆN THƠ CỔ TÍCH
Bài gửi on Fri Mar 02, 2018 9:45 pm by Bounthanh Sirimoungkhoune

TRUYỆN 17:

CON RỆP


Phạm nhan nào biết thương người
Thương mình chẳng có thương người nói sao 
Từng có một chuyện xôn xao
Cả ngàn năm trước biết bao lâu đời 
Vẫn in chuyện đó để đời 
Trở thành chuyện kể chuyện vui đến giờ
Một làng nhỏ bé ngày xưa
Một chàng sinh sống chỉ lừa kiếm ăn 
Chẳng nhà chẳng cửa nơi nằm 
Ngày đêm chỉ biết lang thang trộm người 
Còn thói làm biếng chẳng nguôi 
Biếng làm biếng tắm đưa mùi thối ơi 
Trong làng ai cũng khuyên lời 
Chẳng thay chẳng đổi mùi hôi khắp làng 
Đêm về ngủ xó ngủ đường 
Lại hay trộm cướp đưa buồn ngày trôi
Trong làng ai cũng tránh người
Giúp nhau xua đuổi đêm vơi lại về
Đưa mùi mãi tít trời xa
Cả làng tỉnh giấc đêm khuya ngửi mùi
Cả làng chỉ biết khấn trời 
Cầu trời giúp đỡ cho đêm an bình
Tiếng cầu vang khắp trời trong 
Trời ngồi như thấy động lòng từng đêm 
Một ngày trời mới xuống xem
Mùi hôi tàn bạo cả đêm phủ làng 
Úi chà! dân khổ làng hoang
Ông trời tức giận kiếm chàng trong đêm 
Trời đành hóa kiếp ngay luôn
Trở thành con Rệp muôn năm tháng ngày
Mùi hôi cho chẳng đổi thay 
Đến giờ kiếp Rệp đêm ngày vẫn hôi 

           09.10.2017
    Bounthanh Sirimoungkhoune
         Thơ cổ tích  


           Con Rệp
avatar
Re: TRUYỆN THƠ CỔ TÍCH
Bài gửi on Fri Mar 30, 2018 8:22 pm by Bounthanh Sirimoungkhoune


TRUYỆN 18:

CON VE SẦU

Một nàng tiên nữ trên trời
Ngàn năm chăm chỉ cuộc đời luyện tu
Bầy tiên ai cũng kính thưa
Giọng tụng êm ái chẳng thừa người khen 
Nhiều khi trời cũng ngồi xem
Tiếng hay nhè nhẹ đem in vào lòng 
Đến giờ ai cũng chờ trông 
Nghe tiếng tụng niệm xuôi vòng ngàn năm 
Bỗng nhiên có chuyện một đêm 
Trời ngồi thơ thẩn chẳng im trong lòng 
Tiếng than tiếng thở dội vang
Tiếng cầu tiếng khấn trần gian vang về
Tham lam trộm cướp tứ bề
Trời ngồi ngó xuống thảm thê cõi lòng 
Biết sao mà gỡ cho xong
Bốn bề tứ hướng long đong cõi trần
Bỗng nhiên hiện một ước mong
Mỉm cười đứng dậy trong lòng nhẹ tênh
Trời đành đi đến nàng tiên 
Mỗi năm đi xuống trần gian một lần
Tụng kinh hóa kiếp cho dân 
Để khỏi cực khổ khấn cầu lầm than
Tháng ba tiên xuống trần gian
Đêm ngày ngồi tụng thế gian khỏi sầu
Tiếng tụng vang khắp rừng sâu

Biến thành sinh vật Ve Sầu đưa kinh
Cầu cho dân sống an bình
Tháng ba nào cũng nghe kinh Ve Sầu

       09.00 đêm 07.11.2017
             thơ cổ tích
            Con ve sầu 

avatar
Re: TRUYỆN THƠ CỔ TÍCH
Bài gửi on Fri Apr 27, 2018 9:27 pm by Bounthanh Sirimoungkhoune


TRUYỆN 19:

CON DƠI

Ngày xưa có một ngôi làng 
Chân núi thăm thẳm một làng xinh xinh
Ngó xa trông rất thiên nhiên 
Đến khi đi tới đảo điên cả làng 
Trong đó có một anh chàng
Ngủ đường ngủ chợ chẳng làm xin ăn 
Ngồi đâu ê ẩm ị luôn
Cả năm chẳng tắm lại luôn trộm đồ
Xin ăn không được nhiều khi 
Đêm đến thì lại ị bừa nhà dân
Trong chùa cũng vào ị luôn
Ai khuyên ai nhủ chẳng màng nghe ai 
Cả làng ai cũng mệt nhoài 
Chẳng ai muốn nói muốn nghe tới chàng 
Mấy năm trời thấy lặng im 
Chẳng mùi hương khói đưa lên tới trời
Không biết dân khổ làng vơi 
Trời ngồi lo lắng thương ơi dân làng 
Trời đành đi xuống trần gian 
Khi đến gần làng ông trời đứng tim
Tại sao không có mùi nhang
Chỉ mùi hôi thối khắp làng ngày đêm 
Trời đành đi kiếm chàng luôn 
Thay đời đổi kiếp muôn năm tháng ngày
Cho chàng thành một kiếp Dơi
Ăn hang ở lỗ xa người ngày đêm 
Đừng cho dân ngó thấy thêm 
Ban ngày thì ngủ ban đêm tìm mồi
Khi ngủ ngược chân lên trời 
Đem đầu xuống đất một đời treo leo
Khi ị thì cũng vẫn treo
Trúng thân trúng mặt bám beo đầy người 
Phân ị đầy mặt từng ngày
Ông trời xử tội đến nay vẫn còn

          10.00 đêm 10.11.2017
               thơ cổ tích
                Con dơi
avatar
Re: TRUYỆN THƠ CỔ TÍCH
Bài gửi on Fri May 25, 2018 11:30 pm by Bounthanh Sirimoungkhoune


TRUYỆN 20:

ĐỪNG LÊN THIÊN ĐÀNG 

Ba mẹ mất đã lâu năm
Đêm nay thì lại về thăm chuyện trò
Thiên đàng chắc rảnh không ba
Đã lâu mới thấy ba về thăm con
Thân ba như ốm mỏi mòn
Thân mẹ sao lại nhỏ con như vầy
Thiên đàng quá khổ sao đây
Kể cho con biết con hay chút đời
Trên trời mà lại chẳng vui 
Ba mẹ ngồi kể một thời gian qua
Thiên đàng quá khổ thật là
Mặt trời to nóng ba khiêng từng ngày 
Ba lăn từ đông sang tây
Đến chiều chẳng được xum vầy nghỉ ngơi 
Vầng trăng lạnh giá chờ người
Ba lại lăn tiếp mệt ơi đêm ngày
Còn mẹ nặng trĩu bờ vai
Hai rỏ cần xé đầy sao trên trời 
Vừa đi vừa rải từng nơi 
Cho đúng vị trí người đời ngó lên
Sáng ra nhặt gấp nhặt liền
Đầy hai cần xé đảo điên gánh về
Ban ngày chẳng được nghỉ trưa
Quét mây quét bụi đong đưa đầy trời
Ngày đêm mẹ cũng mệt nhoài
Hôm nay xin nghỉ một ngày làm đơn 
Xin xuống địa ngục vui hơn
Rượu chè cờ bạc tắm hơi số đề
Trên đường ngập bóng người đi 
Đầu trâu mặt ngựa bắt về nướng ăn
Địa ngục vui nhộn quanh năm
Ba mẹ từng xuống viếng thăm một lần
Nhớ lời ba mẹ dạy con
Một ngày mai đó đừng lên thiên đàng

             Thơ cổ tích
       ĐỪNG LÊN THIÊN ĐÀNG     
        11.00 đêm 20.12.2017 

avatar
Re: TRUYỆN THƠ CỔ TÍCH
Bài gửi on Fri Jun 22, 2018 10:21 pm by Bounthanh Sirimoungkhoune
TRUYỆN 21:



      CON VỊT

Xa xưa cổ tích một nàng 
Từng nghe chuyển kể man man trong làng 
Sanh ra bóng sắc đẹp trang
Ai từng thấy bóng mịn màng chẳng quên 
Không ai không nói không thương
Vì nàng đẹp đó có duyên nhiều chồng
Đường đời chẳng làm chẳng chăm
Đầu năm sanh gái cuối năm sanh chàng 
Sanh rồi lại vất lang thang 
Cơm ăn thì kiếm nhà chàng xin ăn
Có nhà thì cũng như không
Đẻ con sanh cái chẳng trông chẳng màng
Cả làng ai cũng thở than
Tội nghiệp bầy nhỏ đầy làng ai trông
Chẳng biết ai rõ là chồng 
Chẳng sợ tai tiếng không chồng sinh con
Cả làng khấn vái cầu xin
Tội nghiệp bầy nhỏ sống đêm ngủ đường 
Tiếng cầu vang vọng trời đêm
Bầy tiên nghe được chạy lên tâu trời
Ban đầu trời chẳng tin người
Sanh con sao lại bỏ rơi tứ bề
Nhiều lần tâu khấn trời nghe
Một lần trời xuống đêm khuya một mình 
Úi chà! Đường ngõ trong làng 
Bầy trẻ lúc nhúc một đàn không cha 
Ngủ đường không cửa không nhà
Còn mẹ thì lại thiết tha kiếm chàng 
Trời tức hóa kiếp cho nàng 
Sanh làm kiếp Vịt chẳng màng nuôi con 
Đẻ trứng rồi vất đi luôn
Chẳng thương chẳng tiếc chẳng buồn gì ai
Thì ra từ đó đến nay
Kiếp Vịt sanh đẻ chẳng rầy thương con

       10.00 đêm 12.11.2017
             thơ cổ tích
              Con vịt

avatar
Re: TRUYỆN THƠ CỔ TÍCH
Bài gửi on Fri Aug 03, 2018 11:04 pm by Bounthanh Sirimoungkhoune
TRUYỆN 22:



BÔNG HOA RỪNG 

Đời người thì cũng có đôi
Muôn ngàn sinh vật chung duyên bến bờ
Có trời có đất có mưa 
Có cây có gửi bến bờ đôi duyên 
Bên thân bên bóng từng đêm 
Sao trăng lại đến hẹn nhau từng rằm
Rừng xanh núi thẳm ngàn năm 
Chẳng ai ngồi ngắm đến thăm một lần
Núi đêm đen tối một thân 
Chẳng ong chẳng bướm chẳng lần nào thăm 
Núi buồn chỉ biết thở than
Buồn buồn sầu vắng ngàn năm trong lòng 
Một hôm ở trên thiên đàng 
Trời buồn trời lấy sao trăng lau chùi
Đêm nay trăng sáng đẹp ơi
Đong đưa từng hạt sáng ngời trần gian 
Lau xong trời ngó xuống trần 
Úi chà! núi khóc buồn thân một mình
Trời đành đi xuống thử xem 
Trời mới gọi núi khóc đêm là gì 
Trần gian êm ấm sáng khuya
Sao lại đêm đến tỉ tê khóc thầm
Núi ngó thấy bóng trời thăm
Chắp tay mười ngón lâm râm trả lời
Ngàn năm đã trôi qua rồi 
Mà chẳng ai viếng ai ngồi hỏi thăm 
Sinh vật thì cũng chẳng gần 
Bướm ong thì vẫn xuôi vần nẻo xa 
Ngàn năm một bóng thật là
Mưa rơi tuyết đổ buồn ơi lạnh sầu
Trời ngồi nghe núi khấn tâu 
Thì trời mới biết đã lâu lỗi mình
Trời ngồi an ủi núi đêm 
Rồi trời đưa tặng vui đền hạt bông
Núi đêm vui vẻ trồng luôn 
Chắp tay mười ngón cám ơn với trời 
Núi rừng từ đó khắp nơi 
Bướm ong bay lượn khắp đồi rừng xanh
Hoa rừng muôn sắc mong manh
Đến người còn cũng đến thăm hoa rừng 

          11.00 đêm 11.11.2017
               thơ cổ tích
             BÔNG HOA RỪNG 

avatar
Re: TRUYỆN THƠ CỔ TÍCH
Bài gửi on Fri Aug 31, 2018 9:03 pm by Bounthanh Sirimoungkhoune

TRUYỆN 23:


 CON DIỀU

Xưa xưa có cặp duyên tình
Một nàng đẹp nữ xinh xinh tuyệt trần
Trong làng ai cũng thầm khen 
Lại còn tốt bụng lại thêm giúp người
Từng giờ năm tháng ngày trôi 
Hai người sinh sống cuộc đời êm vui
Rồi cũng đi tới một ngày
Ấm an thì cũng hao gầy số duyên
Ngó nàng như thấy buồn tâm
Ít ăn ít nói lại thêm thẫn thờ
Chàng hỏi nàng chẳng nói ra
Chỉ nửa đêm đến nàng ra ngoài nhà 
Một đêm chàng mới theo đi
Thấy trời đang gọi nàng về trời cao 
Lòng chàng buồn bã biết bao 
Chàng ôm lấy vợ lệ trào tràn mi
Xin trời tha thứ cho đi 
Cho con bên vợ đêm về ngày sang
Trời đứng chẳng nói chẳng nàng
Chỉ còn hai bữa trời đem nàng về
Đôi bên khóc lóc tràn mi
Rồi đến ngày cuối nàng về thành tiên 
Chàng khóc suốt cả ngày đêm 
Một hôm chàng ngó áng mây trên trời
Gió hè nhè nhẹ đầy vơi 
Chàng mới ngồi xuống làm Diều thả bay
Ghi bao nét chữ lòng này 
Mong cho vợ thấy đêm ngày nhớ nhung
Một hôm khi thả Diều xong
Chàng thấy nét chữ vợ thương gửi về
Chàng đọc thêm lạnh bờ mi
Vừa thương vừa nhớ bao giờ gặp nhau
Thời gian trôi chảy quá mau
Cứ mùa hè đến nhớ nhau thả Diều
Chuyện xưa chuyện kể bao nhiêu 
Đến giờ vẫn thấy thả Diều hè sang 

            09.00 đêm 12.11.2017
                thơ cổ tích 
                 Con diều

Re: TRUYỆN THƠ CỔ TÍCH
Bài gửi  by Sponsored content
 

TRUYỆN THƠ CỔ TÍCH

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 

Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Diễn Đàn Văn Thơ :: Forum :: Bài Viết Của Tác Giả :: SIRIMOUNGKHOUNE-