Diễn Đàn Văn Thơ

Giao Lưu Thơ Văn - Không Chính Trị - Tôn Giáo
 
IndexIndex  Trang ChủTrang Chủ  CalendarCalendar  GalleryGallery  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Đăng kýĐăng ký  Đăng NhậpĐăng Nhập  

Share | 
 

 Truyện Ngắn - Vũ Thanh Thế

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
Vũ Thanh Thế
Thành Viên Đồng
Thành Viên Đồng


Tổng số bài gửi : 4
Xem : 9032
Ngày Tham Gia : 16/09/2015

16092015
Bài gửiTruyện Ngắn - Vũ Thanh Thế

Chó hoang - Truyện ngắn của Vũ Thanh Thế




Vũ Thanh Thế cùng các Nhà Văn tại Nhà Sáng tác Đại Lải Tháng 4 năm 2007

Chó hoang


Truyện ngắn của Vũ Thanh Thế


Nhìn cái mặt nhầu nhĩ, thân hình gày gò của nó thì khó mà đoán tuổi, chỉ có thể ước chừng nó nặng khoảng ba cân. Nó cúi đầu thất thểu đi về cuối phố. Nó bỗng đứng khựng lại như chợt nhận ra sự nguy hiểm. Trước mặt nó là một đám người đang tụ tập. Đôi mắt nó vốn lờ đờ giờ lại thêm sợ sệt, len lén nhìn khắp lượt mọi người như cầu khẩn, van xin hãy để cho nó đi qua.  Một chút ngần ngừ như ngẫm nghĩ “chẳng ai làm gì mình đâu, loài người bận lắm mà họ cũng chẳng nỡ nạt một con chó gày còm, ghẻ lở như mình?”. Rồi nó rụt rè nem nép men theo chân tường dãy nhà mặt phố tiến về phía trước.
Suỵt! Suỵt! “ chó... chó  hoang” cùng với những bước chân huỳnh huỵch. Con chó đã lọt vào vòng vây giữa đám người. Nó chồm lên chạy hoảng loạn mất cả phương hướng, ăng ẳng kêu lạc cả tiếng. Có lẽ đây là ngày tận số của nó. Cuộc đời nó vốn đã ngắn ngủi, nhưng bây giờ thì không đúng lúc vì nó cần phải có một chỗ dừng chân đã. Trong lúc nguy khốn bị đám người vây hãm, nó gần như khuỵu xuống tuyệt vọng. Giây phút cùng đường nó liều mạng lao bừa. Mấy người trước mặt nó đang hùng hổ hò hét.  Tiếng một thằng bé reo lên “phá được vòng vây rồi”. Nó loạng choạng cố định lại phương hướng, lấy hết sức còn lại cắm đầu chạy dưới mưa gạch, đất, đá  cùng với những bóng người rượt đuổi hô hoán.
Nó hẳn là không có nhà cửa, anh em chắc cũng chẳng còn ai. Nó đi để mà đi chứ chẳng biết mình đi đâu. May với nó thì hiếm, khó khăn nguy hiểm thì luôn ở phía trước. Nó cầu cuộc đời hãy để cho mình yên, thế là may mắn lắm rồi. đôi mắt nó buồn rười rượi, nó biết vừa rồi mình vẫn còn may, ấy là đám người kia chỉ muốn đánh đập nó để cho vui thôi,  chứ hôm nay gặp phải những người  vô công rồi nghề, hoặc kẻ thích lấy nỗi đau của người khác làm niềm vui cho họ, thì khó mà thoát được.
[size=16]Không còn sức để chạy nữa rồi, nó thất thểu bước đi chốc chốc lại kêu lên ư ư ngoảnh nhìn về sau, chắc nó đau lắm, nhưng cần phải cố mà đi, đi càng xa càng tốt. Bóng nó xa dần cùng với những bước chân liêu siêu chìm vào cuối phố.
[/size]
Về Đầu Trang Go down

 Similar topics

-
» Cho thuê nhà 171 Vũ Hữu,Thanh xuân bắc 65m2x6 tầng
» Chính chủ cần bán nhà tập thể Thanh Xuân Nam, Hà Nội Giá 1,2 tỷ
» Bán đất Triều Khúc, Thanh Xuân, Hà Nội 35m2 giá 42 tr/m2
» Bán nhà Triều Khúc, Thanh Xuân, Hà Nội, Giá 2,6 tỷ
» Bán đất tại Triều Khúc, Thanh Xuân, Hà Nội ( 1,3 tỷ)
Share this post on: Excite BookmarksDiggRedditDel.icio.usGoogleLiveSlashdotNetscapeTechnoratiStumbleUponNewsvineFurlYahooSmarking

Truyện Ngắn - Vũ Thanh Thế :: Comments

No Comment.
 

Truyện Ngắn - Vũ Thanh Thế

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 

Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Diễn Đàn Văn Thơ :: Forum :: Phòng Văn ( Gửi Bài Viết)-