Diễn Đàn Văn Thơ

Giao Lưu Thơ Văn - Không Chính Trị - Tôn Giáo
 
IndexIndex  Trang ChủTrang Chủ  CalendarCalendar  GalleryGallery  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Đăng kýĐăng ký  Đăng NhậpĐăng Nhập  

Share | 
 

 Khóc ngất bên mộ vợ khi sự thật năm xưa sáng tỏ

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
Ngọc Diệp
Thành Viên Titan


Tổng số bài gửi : 65
Xem : 17484
Ngày Tham Gia : 25/07/2014

12022016
Bài gửiKhóc ngất bên mộ vợ khi sự thật năm xưa sáng tỏ



Tôi từng trải qua khoảng thời gian khủng hoảng trầm trọng bởi quá nhiều nỗi đâu cùng ập xuống. Tôi nghĩ mình là người đàn ông bất hạnh nhất thế gian, bởi lẽ bị vợ phụ bạc khi công ty tôi làm ăn bên bờ vực phá sản. Năm đó tôi 35 tuổi, là giám đốc một công ty tư nhân về xây dựng, công việc làm ăn thời điểm đầu vô cùng thuận lợi, ăn nên làm ra, tiền nong đối với tôi không bao giờ phải suy nghĩ. Tôi lây vợ muộn, Hương - vợ tôi kém tôi 10 tuổi. Cô ấy là nhân viên văn phòng bình thường, xinh xắn, nết na, khéo léo. Tôi rất yêu vợ, cô ấy là niềm tự hào của tôi. Cưới nhau được hơn 1 năm thì vợ tôi sinh con . Con gái xinh giống hệt mẹ, tôi thấy hạnh phúc vô cùng. Con gái tôi lớn dần lên, xinh xắn, lí lắc, đáng yêu vô cùng. Tổ ấm của chúng tôi luôn tràn ngập tiếng cười. Đến khi con gái tôi 5 tuổi thì công việc của tôi không còn suôn sẻ như trước nữa. Công ty làm ăn thua lỗ, vay vốn ngân hàng không được, dù đã xoay đủ hướng, cầu cạnh đủ người nhưng không ăn thua. Tôi phải tuyên bố phá sản, giải thể công ty. Lúc đó, để có một phần trả nợ, tôi phải bán căn nhà đang ở, chuyển gia đình về sống chung với bố mẹ. Thời điểm đó tôi suy sụp vô cùng, chỉ biết cắm đầu vào bia rượu, nhiều lúc muốn chết quách cho xong. Những tưởng vợ tôi sẽ động viên, cùng tôi vượt qua khó khăn, nhưng không ngờ Hương đột ngột đòi chia tay. Em nói em quen sống sung sướng rồi, giờ phải đối mặt với cảnh này, em không chịu đựng được. Hương bảo tôi hãy cố gắng lên, còn em không thể chôn vùi thêm thời gian của em bên tôi nữa. Em sẽ tìm một người đàn ông khác có đủ khả năng để lo cho mẹ con em. Tôi gần như phát điên, tôi đập phá tất cả mọi thứ trong nhà lúc đấy. Bố mẹ tôi sợ hãi không dám ngan cản. Tôi tát Hương 1 cái rồi đuổi cô ấy ra khỏi nhà ngay lập tức. Nhìn vẻ mặt lạnh tanh của cô ấy khi bế con đi mà tôi hận đến xương tủy. Sau hôm đấy, chúng tôi gặp lại nhau ở tòa để giải quyết ly hôn. Rồi Hương biến mất hoàn toàn khỏi cuộc sống của tôi. Trước khi ra khỏi tòa án, Hương nói với tôi, sau này cô ấy sẽ mang con trả lại cho tôi. Tôi uất ức vô cùng, không thể ngờ cô ấy bạc bẽo, khốn nạn đến như vậy. Sau khi ly hôn, tôi đã thề sẽ cố gắng vực lại công ty, sẽ cho Hương 1 bài học nhớ đời. Tôi bán nhà, cầm cố sổ đỏ, có được ít vốn, tôi tiếp tục đầu tư kinh doanh. Nhờ kinh nghiệm và sự vấp ngã, tôi học hỏi được nhiều hơn. Cuối cùng mấy năm sau, tôi trả xong nợ. Bắt đầu gây dựng lại cơ nghiệp. Chính những nỗi đau và sự phản bội của vợ đã cho tôi một sức mạnh và động lực khủng khiếp. Ảnh minh họa Chỉ có điều, tôi rất nhớ con gái, đã nhiều lần tôi thử tìm tin tức của Hương nhưng không có kết quả. Tôi không biết con gái mình giờ ra sao. Bây giờ con bé cũng hơn 10 tuổi rồi, không biết nó có được ăn học tử tế không. Thời điểm này, cũng có rất nhiều cô gái chủ động theo đuổi tôi. Nhưng thật sự tôi đã mất niềm tin hoàn toàn vào phụ nữ nên không để mắt đến ai. Cho đến 1 ngày, có một người phụ nữ lạ hẹn gặp tôi. Buổi hẹn hôm đó, người phụ nữ dắt theo một cô bé, nhác trông thấy đã khiến tôi rụng rời, đó là con gái tôi. Con bé lớn lắm rồi, giống hệt như Hương. Hôm đó, người phụ nữ ấy đã kể lại mọi chuyện cho tôi nghe về Hương, sau thời gian cô ấy bỏ tôi đi. Người phụ nữ còn gửi cho tôi một bức thư trước khi Hương mất. Trong thư, Hương nói, cố ấy phát hiện mình bị ung thư gan ngay đúng thời điểm tôi phá sản, vì không muốn làm gánh nặng cho tôi, nên cô ấy mới làm như vậy. Người phụ nữ đó chính là người họ hàng xa của Hương, sống trong Nam, được cô ấy cậy nhờ nuôi con gái lớn, cho đến khi tôi vực lại được sự nghiệp thì sẽ đưa con về nhận bố. Đọc lá thư của vợ mà nước mắt tôi rơi lã chã, tim đau như ai cầm dao đâm vào vậy. Thật không ngờ, Hương lại hi sinh vì tôi, khổ cực vì tôi như vậy, thấy tôi lâm vào cảnh khốn cùng, em đã không nỡ để tôi lo lắng tuyệt vọng nên đã chọn cách bỏ nhà ra đi, mang tiếng là người đàn bà trắc nết. Tôi nhận con gái, ôm con bé khóc như đứa trẻ. Ngay hôm sau, tôi dẫn con đi thăm mộ vợ. Trên bia mộ là gương mặt của người phụ nữ hiền dịu tôi từng yêu, từng hận và mang nợ cả một đời. Nhìn nấm mộ của vợ cũ đã phủ đầy cỏ, lòng tôi trào lên một nỗi hối hận tột cùng. Tôi đã quá vô tâm để em chống chọi với khó khăn chừng ấy năm. Nhưng giờ tôi có muốn nói gì đi nữa, làm gì đi nữa thì cũng không thể đưa em về lại với cuộc sống thực tại. Tôi hứa với vợ sẽ ở vậy nuôi con thật tốt, tôi sẽ bù đắp cho con gái tất cả những tình yêu thương mà mấy năm qua con bé không có được. VietBao.vn (Theo_Giáo dục thời đại

------------
Về Đầu Trang Go down
Share this post on: Excite BookmarksDiggRedditDel.icio.usGoogleLiveSlashdotNetscapeTechnoratiStumbleUponNewsvineFurlYahooSmarking

Khóc ngất bên mộ vợ khi sự thật năm xưa sáng tỏ :: Comments

No Comment.
 

Khóc ngất bên mộ vợ khi sự thật năm xưa sáng tỏ

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 

Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Diễn Đàn Văn Thơ :: Forum :: Thế Giới Adam và Eva (Post) :: Tình Yêu - Giới Tính-