Diễn Đàn Văn Thơ

Giao Lưu Thơ Văn - Không Chính Trị - Tôn Giáo
 
IndexIndex  Trang ChủTrang Chủ  CalendarCalendar  GalleryGallery  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Đăng kýĐăng ký  Đăng NhậpĐăng Nhập  

Share | 
 

 Cảm Niềm Cô Phụ

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
Nguyễn Thành Sáng
Quản Trị Viên
Quản Trị Viên


Tổng số bài gửi : 1595
Xem : 15890
Ngày Tham Gia : 29/04/2015

30062016
Bài gửiCảm Niềm Cô Phụ


Cảm Niềm Cô Phụ

Tình cờ ghé bước đến vườn ai
Chầm chậm dừng chân, thả bóng dài
Ngắm nghía xem hoa, nhìn bốn phía
Nghe trào xúc động cảnh heo may!

Chợt thấy chạnh lòng bởi cánh thơ
Gói bao khắc khoải tự bao giờ
Khoé sầu dõi ánh về phương lạ
Chiếc bóng quê nhà, dạ héo lơ

Nỗi niềm cô phụ trải thời gian
Xa xót, đau thương bởi phụ phàng
Kẻ bước qua cầu không trở lại
Quên tình tấm mẳn dưới trăng thanh

Cho đêm giá lạnh mảnh tâm hồn
Mây xám phủ trùm mãi sớm hôm
Từng đợt gió lùa qua kẻ lá
Âm vang rả rích, nghẹn từng cơn!

Lặng lẽ, âm thầm quấn khổ đau
Không gian là cả khối trời sầu
Chụp lên da diết ngàn tơi tả
Ghịt, níu tâm hồn vạn lắc chao

Để nhớ, để thương, để bã buồn
Nhớ thời kỷ niệm tắm mây sương
Muôn yêu thắm thiết tình trao tặng
Dào dạt tim ai mỗi chặng đường

Thương hoài năm tháng nghĩa Phu Thê
Quấn quýt cùng nhau dưới ánh thề
Tiếng hẹn trăm năm còn khắc mãi
Mà nay hai ngả, rẽ chia ly

Rồi buồn tan vỡ mộng tình chung
Kẻ xé trang thơ, kẻ lạnh lùng
Chỉ mối tơ hồng nay đứt đoạn
Cả mùa thu chết, cuốn không trung!

Rệu rã tấc lòng bởi luyến lưu
Thâu canh vò võ bóng sầu ưu
Nhớ nhung vương vấn về bao thuở 
Tím ruột, bầm gan dưới nguyệt mờ

Thổn thức tự mình, ta với ta
Ngày xưa yêu dấu hoá thành xa
Từng hồi chuông đổ chiều thanh vắng
Mình hỡi! Mình ơi! Có hiểu mà…

Em khổ! Em buồn! Anh có hay?
Rượu đào kết nghĩa, khép bàn tay
Anh nâng nốc cạn đầy rung cảm
Sao nỡ đành quên chuỗi tháng ngày

Biết bao yêu dấu, biết bao thương
Nay khảy đàn tranh khúc đoạn trường
Bỏ bến, con thuyền giương cánh duỗi
Phương trời biền biệt, vó buông cương…

Dòng thơ phơi trải niềm sương phụ
Trắc ẩn lòng tôi cảnh nguyệt mờ
Gối chiếc, cô đơn, sầu héo hắt
Thả hồn thao thức ngóng chơ vơ!...

Tôi bước chân đi, thấy ngậm ngùi
Thương đời cô phụ, vọng xa xôi
Chiều tà vắng lặng bên song cửa
Ảm đạm, ánh sầu ngắm ảnh trôi

Có phải hương hoa đã héo tàn?
Bướm tình một thuở vụt bay ngang
Hay đàn lạc nhịp, thôi rung cảm?
Hoặc ẩn tình chi, khiến võ vàng?

Thế mà chẳng chút lời than oán
Chỉ gió đìu hiu thổi cạnh vườn
Quạnh quẽ, cầu ao hồn tưởng nhớ
Tình chung, vẹn giữ nhịp yêu thương

Ôi! Hỡi cuộc đời! Hỡi gió trăng
Hôm nao tha thiết quyện khung tầng
Phả loang lóng lánh vào muôn nẻo
Giờ gió quay cuồng đẩy áng giăng
Cho đêm u ám, lịm trần gian!...

30/6/2016
Nguyễn Thành Sáng
Về Đầu Trang Go down
Share this post on: Excite BookmarksDiggRedditDel.icio.usGoogleLiveSlashdotNetscapeTechnoratiStumbleUponNewsvineFurlYahooSmarking

Cảm Niềm Cô Phụ :: Comments

No Comment.
 

Cảm Niềm Cô Phụ

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 

Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Diễn Đàn Văn Thơ :: Forum :: Phòng Thơ (Gửi Bài Viết)-