Diễn Đàn Văn Thơ

Giao Lưu Thơ Văn - Không Chính Trị - Tôn Giáo
 
IndexIndex  Trang ChủTrang Chủ  CalendarCalendar  GalleryGallery  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Đăng kýĐăng ký  Đăng NhậpĐăng Nhập  

Share | 
 

 Chiếc Gối Bông Gòn

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
Trần Tú Linh
Vip
Vip


Tổng số bài gửi : 367
Xem : 20468
Ngày Tham Gia : 26/04/2014
Đến từ : Tp.hcm

09052015
Bài gửiChiếc Gối Bông Gòn

GỐI BÔNG GÒN CỦA NỘI
Hoa Gòn nở giữa tháng tư
Đong đưa gió thổi trên đồng Mía Lau.
À ơ..tiếng võng thuở nào
Nội ngâm câu chữ ngọt ngào quê hương
Trái Gòn buông thỏng tôi thương
Trước sân nhà nội ngõ đường lao xao
Búi đầu tóc nội trắng phao
Nội mang tiếng võng hôm nao đi rồi
Hoa Gòn trắng muốt đâm chồi
Tháng Tư não nuột trong tôi...nhớ bà.
Đã Tám năm trôi qua, khi tôi nhìn mặt nội lần cuối cùng trong chiếc
áo quan với đôi mắt dường như đang ngủ ấy nội vẫn trở về trong những 
giấc mơ nhìn tôi trìu mến nhưng mỗi lần tôi ôm nội, nội lại kiếm cớ lãng
đi cố tình xa rời cho tôi kiếm tìm, gào thét thảm thiết đến đau cổ 
họng, trán rịn mồ hôi tôi choàng tỉnh cơn mê trong lúc nửa đêm và ngồi 
dậy khóc ngon lành.
Thật kì lạ khi tôi có cảm giác mạnh về cây Gòn mỗi khi tôi đi qua nó, 
vì hoa Gòn cũng không đẹp lắm và trái to đong đưa buông thõng xuống mặt 
đất thì lá của nó cũng đã tàn, những cành khẳng khiu càng tôn vinh tính 
xù xì màu xám khi nó khô trái nứt ra lộ những mãng bông Gòn trắng muốt 
như những chú Gà con mới nở đã chọc nát một phần quả trứng chỉ thò đầu 
lộ cái mãng lông xinh xinh nhưng lười không muốn bước ra ngoài.
Ngày ấy trước sân nhà nội bên cạnh bờ ao có một cây Gòn to lá rụng đầy 
mỗi khi trái của nó chín treo lủng lẳng bên cạnh hàng rào bông Giấy nở 
hồng cả gốc trời cạnh bờ ao nghiêng nghiêng, dưới nước là đầm Bông Súng
mênh mông cứ mãi bị té nước vì đàn cá chen nhau lướt sóng thì tôi cũng
nghe tiếng quét nhẹ đều sột soạt từ ngoài sân vọng vào, cát bụi mờ bay 
trong cơn gió nhẹ cuối chiều khi ông mặt trời cũng khuất ngọn Lành Canh.
Bỗng nội gọi tôi lấy cái nhánh Tre ''thọc'' những trái Gòn khô cho rơi 
xuống đất để hai bà cháu nhặt vào cái nia bên cạnh, chưa đầy 5 phút tôi 
đã hoàn thành nhiệm vụ khi hàng chục trái Gòn khô nằm sóng soài trên mặt
đất nhưng có khi bất cẩn làm một trái tí chút trúng đầu bà ,gương mặt 
tôi hốt hoảng tí nữa đánh rơi ''cây cùn ngoéo'' nhưng sau khi trái Gòn 
phượt qua mặt không hề hấn gì bà móm mém cười làm cho tôi cũng thấy nhẹ 
lòng.
Những trái Gòn này được Nội dùng làm Gối nằm sau khi chúng tách ra thành
bông cho vào tấm vải được bàn tay khéo léo của nội theo đường kim mũi 
chỉ vài canh giờ đã xong mà không cần phải ra chợ tốn tiền mua.
Nhắc tới bà Nội tôi ai biết thì cũng đều lắc đầu ngán vì Nội nổi tiếng 
khó theo kiểu phong kiến gọi là ''Bà già xưa'' ngoài sự kĩ lưỡng sạch sẽ
nhưng ngày nội về cái vùng đất này làm dâu thì bà mẹ chồng còn ngán vì 
đã cưới về một cô con dâu chữ nhét đầy bồ Lúa giống như sợ nói không 
đúng sẽ bị bắt bẻ vậy.
Mà cũng đúng như vậy vì nội sinh ra trong một gia đình phong kiến, từ 
nhỏ đã được dạy tiếng Pháp học luyện kinh thư, các ông cậu em của bà đều
là những nhà giáo khó tính, riêng người em Út thứ Mười thì chữ rất đẹp 
dạy giỏi nổi tiếng chắc có lẽ là như vậy mà con ông từng người đều có 
chân trong Tòa án, nghành luật sư, báo chí...và các cháu học lực rất 
xuất sắc. Bà nội do là chị cả phải đỡ đần các em thậm chí phải đi hỏi vợ
cho em trai sau khi chị đã yên gia thất nên việc bút nghiêng theo thời 
xưa của phận Nữ nhi đã là quá đủ rồi.
Ông Nội tôi mất để cho bà một mình vò võ đơn côi, sau bửa cơm chiều chỉ 
còn lại khai Trầu mà thỉnh thoảng những đứa cháu Nội như tôi qua 
''ngoáy'' cho bà, sau khi Vôi đã thấm, Cau đã nát, Trầu đã có màu đỏ 
thì cũng chuẩn bị đưa cái ống nhổ cho bà như thói quen. Ly Trà nóng được
tôi rót ra từ cái bình trắng được để cận thận trong cái vỏ Dừa lớn có 
nắp,tôi nhẹ nhàng hớp từng ngụm nóng như để thưởng thức bàn tay khéo léo
của bà vì nổi tiếng nấu ăn rất ngon.
Món ăn yêu thích nhất của bà là Chuối, Khoai Lang, lúc nào trong tủ cũng
có hai món ăn yêu thích đó, chính vì vậy đến bây giờ tôi vẫn còn bị 
mẹ trêu rằng ''mày giống bà Nội quá đi''.
Thời ấy còn bé lúc nào cũng được Nội cho quà bánh chỉ là 1 đồng xu, hay 
cái bánh thì tôi hăng hái vô cùng, và chạy đi nhanh nhẩu khi Nội sai đi 
đồ tiệm có khi là mua Dầu Lửa về thắp đèn, hay mua gói Trà Con 
Chuột..Lúc học cấp Hai đêm đêm tôi đem sách vở qua nhà Nội học và ngủ
cho nội đỡ sợ ma, nằm trên Đi-Văng tôi thì lo đọc bài còn Nội thì ''lảm
nhảm'' đọc thơ của Khổng Tử lẩn trong tiếng võng kẻo cà kẽo kẹt , tôi 
trẻ con cứ bảo thầm '' Bà Nội lại văng Nho chùm nữa rồi, làm con học bài
không được đây, thôi con ngủ trước vậy'' . Nghe nội đọc thơ và nói 
tiếng Pháp một mình làm tôi ríu mắt ngủ quên cả thổi đèn đã lặng đi từ 
lúc nào, cảm giác ấm áp bao trùm thân thể khi chiếc chăn choàng lên 
người tôi thấy bóng dáng lờ mờ của bà sau ánh đèn trong cơn mơ màng.
Tháng Tư này hoa Gòn nở trắng muốt, từng trái dài buông thõng làm tôi 
nhớ Gối nội tôi nằm, nhớ tiếng chổi Dừa sột soạt ngoài sân, nhớ cái Ki 
nội hay dùng hốt rác và ánh mắt đầy khói của Nội khi dùng lửa đốt đám lá
Tra, vỏ Dừa bên cây Bồ Đề lâu năm ngã bóng xuống trông theo những đám 
lá vàng thong thả bay theo chiều gió của nắng lên. Nhớ hàng rào hoa Giấy
ngày nào đỏ một góc bờ ao đối diện có hàng Me thả bóng xuống mặt nước 
xanh ngắt có đàn cá Rô Phi rượt đuổi tóe nước chen dưới đám Bông Súng nở hoa đỏ hồng trong nắng sớm.
Và tôi cũng không còn nghe kể vanh vách từng tác phẩm như Tam Quốc Diễn Nghĩa, Thủy Hử, Hồng Lâu Mộng, Tây Du Ký, hay những tác phẩm thơ của Lý Bạch, Hồ Xuân Hương, Kiều trong Nguyễn Du nữa cũng như sự hối tiếc và buồn vì đã đánh mất đi một người bà sâu sắc và tài năng mà thời tuổi trẻ tôi đã vô tình chưa kịp cảm nhận, để bà lẻ loi đọc thơ hay nói tiếng Pháp trong đêm một mình, còn tôi thì nằm ngủ ngon lành. Đối với tôi tuổi thời thơ ấu bà thật đáng sợ vì khó tính, nhiều khi lỡ mặc cái áo sát nách hay quần đùi là bị chửi một trận tơi tã hay quét nhà không cong lưng xuống thì coi như hôm đó ăn cơm không ngon rồi.
Một mùa Thu tháng Tám sau khi vài ngày làm sinh nhật tôi thì cũng là ngày mất của bà, tôi đau đớn khi nhìn từng xấp áo Bà Ba mới tinh còn thơm mùi xà phòng cũng như bộ áo dài bà giữ cẩn thận đã mang theo, và chiếc gối Bông Gòn ngay ngắn dưới mái đầu tóc trắng cũng hạnh phúc theo bà xuống dưới cửu tuyền trong đôi mắt như ngủ, miệng bà như cười nhìn an ủi từng dòng nước mắt của tôi ướt đẫm hai bên má.
Bây giờ cây Bông Gòn ấy không còn nữa, một khoảng đất trống đã vùi lấp đi bờ ao ngày nào, hàng Dừa xanh trong gió cũng đã ngã xuống tự bao giờ, hàng Bông Giấy, ao Bông Súng chỉ còn là trong kí ức trong tôi. Để rồi tháng Tư này ngày ấy trở lại một cảm giác bâng khuâng khó tả mỗi khi tôi đi ngang cái cây ấy thậm chí cũng không dám nhìn lâu sợ ngày xưa sẽ làm tôi buồn bã và ân hận vì đã chăm sóc bà không chu đáo để rồi giá như một phép màu huyền diệu tôi sẽ cùng bà đọc thơ , cùng thảo luận Tam Quốc Chí, tôi sẽ cùng ngoáy Trầu pha cho bà ấm trà để nghe đọc thơ Kiều của Nguyễn Du sẽ tuyệt lắm phải không bà...bà Nội ơi.
-Viết cho Nội-
Hồ Xuân Thu kính.











Về Đầu Trang Go down

 Similar topics

-
» 7. TỨC CẢNH CHIỀU THU
» Chung cư xa la CT6 thiết kế 3 phòng ngủ chiết khấu 200tr
» Bán Cc Westa Hà đông giá gốc chiết khấu cao
» Bán chung cư Sun Square 21 Lê Đức Thọ nội thất cao cấp, Chiết khấu 3%
» Tại sao chỉ có Việt Nam đổi hệ thống chữ viết biểu ý sang hệ thống chữ viết dùng chữ cái La tinh?
Share this post on: Excite BookmarksDiggRedditDel.icio.usGoogleLiveSlashdotNetscapeTechnoratiStumbleUponNewsvineFurlYahooSmarking

Chiếc Gối Bông Gòn :: Comments

No Comment.
 

Chiếc Gối Bông Gòn

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 

Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Diễn Đàn Văn Thơ :: Forum :: Phòng Văn ( Gửi Bài Viết)-