Diễn Đàn Văn Thơ

Giao Lưu Thơ Văn - Không Chính Trị - Tôn Giáo
 
IndexIndex  Trang ChủTrang Chủ  CalendarCalendar  GalleryGallery  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Đăng kýĐăng ký  Đăng NhậpĐăng Nhập  

Share | 
 

 Ngỡ Ngàng (thơ N.T.S)

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
Nguyễn Thành Sáng
Quản Trị Viên
Quản Trị Viên


Tổng số bài gửi : 1595
Xem : 15890
Ngày Tham Gia : 29/04/2015

09052015
Bài gửiNgỡ Ngàng (thơ N.T.S)

Mây trôi lờ lững tận trên cao
Gió thổi xạc xào, dạ thấy đau
Não nuột đâu đây buồn tiếng dế
Nỗi lòng hiu quạnh với canh thâu

Dẫu biết xa xôi thời dĩ vãng
Mà sao tôi mãi cứ bâng khuâng
Cảnh xưa xe ngựa, vầng trăng mộng
Gió lộng thênh thang với ánh vàng

Chuyện tình năm cũ sớm pha phôi
Nẻo vắng, sương khuya đã nhạt rồi
Như áng mây trời xa diệu vợi
Hững hờ như nước chảy ngàn khơi

Năm nào một thuở, cảnh khung sang
Gió quyện lung linh với ánh vàng
Bất chợt vầng mây đen phủ kín
Lỡ làng trăng gió phải phôi tan!

Đã tan sao mãi lòng tôi nhớ
Nhớ dáng hình ai, kỷ niệm ai
Một tối cung thương soi bóng nguyệt
Lời ca, giọng hát một trang đài!

Mãi nhớ tình em thắm ngọt ngào
Nhẹ nhàng, dịu ngọt, đẹp làm sao!
Bàn tay bạn ngọc chuyền tôi lửa
Điếu thuốc, que diêm, vạn nỗi sầu!

Và nhớ năm nào nỗi lạ lung
Thư ai lạ lẫm, khiến tôi rung
Những dòng thân ái, tình tao ngộ
Để tận lòng tôi mãi nhớ nhung!

Gió cuốn mây trôi theo tháng ngày
Trong lòng tư tưởng bóng hình ai
Nghe như vương vấn qua từng phút
Sương lạnh, canh khuya, nỗi nhớ hoài!

Một ngày biển sóng, cuồng phong thổi
Sét chớp, mây giăng cả góc trời
Mọi cảnh, mọi nơi đều đổi sắc
Giờ đây cảnh sống đã hai nơi

Tôi cuốn tâm tư, rời kỷ niệm
Pha phôi nỗi nhớ, khúc êm đềm
Trôi theo năm tháng, đời lao nhọc
Đêm vắng, trăng khuya rũ ánh thềm!

Âm thầm, lặng lẽ theo dòng sống
Vượt nỗi nhọc nhằn, giá lạnh đông
Xa vắng thuyền quyên, xa thổn thức
Trời buồn, đồng rộng, nỗi mênh mông!

Bỗng có một ngày thư đến tôi
Nơi đây hoang vắng, thật xa xôi
Mà sao tìm đến, cho an ủi?
À! Chữ, lời thư em của tôi!

Thắm thiết ngọt ngào thư của em
Làm tôi xao xuyến với canh đêm
Em thương thủ thỉ lời tâm sự
Đánh động tim tôi dậy nỗi niềm!

Thuyền duyên vượt bến mang niềm nở
Tìm đến dòng sông của mộng mơ
Lòng thấy thênh thang nguồn cảm xúc
Nào hay gặp lúc cảnh chơ vơ!...

Gần bốn mươi năm thắm thoát trôi
Hoàng hôn đã lặn cuối chân đồi
Ngựa chiều chạnh nhớ đường năm cũ
Tìm lại người xưa, cảnh tuyết rơi!

Gặp lại người xưa thời vắng lặng
Nỗi lòng cô phụ lạnh vầng trăng
Như vừng lam khói trôi lờ lững
Như ánh trăng sương, đã nhạt tàn!

Tôi thấy lòng tôi như mỏi mê
Trở về dĩ vãng nặng lê thê
Trăng kia đã lặn sau giông bão
Cánh gió năm xưa lại trở về!

Em nói ngày xưa em đợi tôi
Làm cho tôi thấy tim đau nhói
Tôi thương, tôi cảm người trông đợi
Làm tái hồn tôi trước cảnh đời!

Tôi muốn trao em chút ngọt ngào
Để bù năm tháng khiến em sầu
Kéo khung trời cũ vòng quay lại
Và để tim tôi bớt nỗi đau!

Nhưng em giờ lạnh như băng giá
Hay ngại tình tôi lỗi đạo nhà
Hoặc ở nơi tôi điều xử thế
Để vầng trăng lạnh lặn trôi xa!

Tôi muốn cùng em sưởi lại tình*
Đêm tàn còn chút ánh trăng xinh
Nhưng vầng u ám như bao phủ
Để phải chơi vơi đoạn cuối tình!!!

*Tình cảm trong lành.



Về Đầu Trang Go down
Share this post on: Excite BookmarksDiggRedditDel.icio.usGoogleLiveSlashdotNetscapeTechnoratiStumbleUponNewsvineFurlYahooSmarking

Ngỡ Ngàng (thơ N.T.S) :: Comments

No Comment.
 

Ngỡ Ngàng (thơ N.T.S)

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 

Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Diễn Đàn Văn Thơ :: Forum :: Phòng Thơ (Gửi Bài Viết)-