Diễn Đàn Văn Thơ
Bạn có muốn phản ứng với tin nhắn này? Vui lòng đăng ký diễn đàn trong một vài cú nhấp chuột hoặc đăng nhập để tiếp tục.

Diễn Đàn Văn Thơ

Giao Lưu Thơ Văn - Không Chính Trị - Tôn Giáo
 
Trang ChínhTrang Chính  Trang ChủTrang Chủ  Sự kiện  GalleryGallery  Tìm kiếmTìm kiếm  Latest imagesLatest images  Đăng kýĐăng ký  Đăng NhậpĐăng Nhập  

Share | 
 

 Hưng yên.

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
Ntt1709
Thành Viên Đồng
Thành Viên Đồng
avatar

Tổng số bài gửi : 3
Xem : 40309
Ngày Tham Gia : 30/05/2017
Đến từ : Hưng Yên
Tuổi : 29

Hưng yên. Empty
30052017
Bài gửiHưng yên.

Nhớ về vùng đất Hưng Yên,
Bồi hồi xao xuyến vấn vương lòng mình.
Cây đa giếng nước ngôi Đình,
Nhớ ngày thơ ấy nơi mình sinh ra.
Ai ơi dù có đi xa,
Quên sao mái ấm ngôi nhà yêu thương.
Tình yêu cuộc sống đời  thường,
Đã nuôi dậy bước đầu tiên cuộc đời.
Dù đi xa tận cuối trời,
Làm sao quên được nụ cười thân thương.
Những người đã sống làm gương,
Những người đã hướng con đường ta đi.
Dậy ta thuở nhỏ từng ly...
Để ta biết được cái gì đúng sai.
Biết lo cuộc sống ngày mai,
Xa quê nỗi nhớ bằng hai ở nhà.
Nhớ gì quen thuộc, gần ta,
Nhớ làng nhớ xóm, ông bà ở quê.
Nhớ sao một đoạn triền đê,
Ngày xưa hun dế giữa hè chang chang.
Tiếng  ve còn mãi râm ran,
Đến mùa nhãn chín lại làm sấy long.
Nào đâu chỉ có nhãn lồng,
Quê tôi còn có những đầm sen thơm.
Nhớ sao lúc bắt cua hang,
Nhớ khi gặt lúa, lúa ngang mặt người.
Còn mùi rơm mới mang phơi,
Những lần chạy thóc khi trời đổ mưa.
Nhớ khi bắt cá ban trưa,
Làm sao quên được ngày xưa – cánh diều.
Gió mây cùng những buổi chiều,
Con đường đi học mến yêu lạ kỳ.
Đoạn đường bằng đất ta đi,
Ngôi nhà mái ngói đợi khi ta về.
Đi xa nhớ những câu vè,
Thầy cô dậy dỗ, ngồi nghe giảng bài.
Quê hương chỉ một không hai,
Dù đi xa mãi lòng hoài nhớ quê.
Đêm đêm tiếng mẹ vỗ về,
“Ô, Ê”  hồi bé, mẹ nghe mẹ cười.
Một thời vừa học vừa chơi,
Nhớ xuân năm ấy những lời quan tâm.
Pháo hoa rít tiếng vỡ tan,
Giao thừa ngồi lại quây quần bên nhau.
Sẻ chia câu chuyện đêm thâu,
Quên đi những thứ u sầu đã qua.
Cùng bà sắm lễ ra chùa,
Rồi cùng với bố đi mua hoa đào.
Bánh chưng, giò lụa ngon sao?
Bầu trời quang đãng, xanh cao tuyệt vời.
Chúc cho năm mới rạng ngời,
Gió xuân dìu dịu lòng người vui vui.
Cây xanh thay lá tốt tươi,
Mưa xuân nhè nhẹ tiết trời se se.
Trở về mùa đông bộn bề,
Tiết trời lạnh ngắt đường đê vắng người.
Gió Đông vẫn thổi hiu hiu,
Lá cây xơ xác tiêu điều gió bay.
Nắng đi và đến không hay,
Cả ngày chỉ thấy chút mây ửng hồng.
Ngủ thì được đắp chăn bong,
Nằm co người lại mà lòng lâng lâng.
Sao quên những tối ngô rang,
Ngồi bên bếp lửa mẹ làm rồi ăn.
Mùa thu nhẹ nhàng qua nhanh,
Nắng hè nhàn nhạt không gian dịu dàng.
Cánh đồng hoa cúc màu vàng,
Mưa bay nhè nhẹ mây dần dần trôi.
Quê hương chẳng phải xa xôi,
Quê hương tôi biết là nơi tim mình.
Là nơi chứa đựng ân tình,
Là nơi những ánh bình minh trong lành.
Những người nằm xuống- mộ xanh,
Để cho con cháu của mình đứng lên.
Nối truyền thống của tổ tiên,
Đánh tên cướp nước, giành quyền tự do.
Đảng luôn giúp dân ấm no,
Bước đà công nghiệp dành cho nước nhà.
Đầu tiên Thành phố của ta,
Sao quên Phố Hiến đã qua nhiều đời.
Trước kia buôn bán một thời,
Sông hồng cạn nước xa rồi phồn hoa.
Xích Đằng Văn Miếu nên qua,
Mật ong mua uống, vào Chùa Chuông thăm.
Nghề trồng Sen đã nhiều năm...
Bún Thang thế kỷ, đình Nam Hiến mời.
Nhìn vào lịch sử xa xôi
Nhãn Lồng hương vị tuyệt vời dâng vua.
Vân Phương- dệt lụa thêu thùa,
Nghề hương xạ, hội Ả đào biết chăng?
Đến Đền Mẫu khấn cầu lành,
Đông Đô Quảng hội đường đường hiên ngang.
Thứ hai, nói đến Văn Giang,
Làng nghề gốm sứ Xuân Quang đón chờ.
Ở Long Hưng có trồng hoa
Còn nhiều loại bánh làm quà, có hay?
Làng Gàu có tiếng bánh Dày,
Và  nhiều loại bánh mê ngay miếng đầu.
Ca Trù nghe rất đậm sâu,
Nhiều nghề đã có từ lâu lắm rồi.
Thứ ba, huyện Ân Thi tôi,
Trạm vàng bạc có Huệ Lai kính mời.
Một thời nón lá lên ngôi,
Mão Cầu- nghề ấy, giờ đây xa rồi.
Nguyễn Trung Ngạn tiếng để đời,
Có ông Ngũ Lão- con người tài ba,
Trận nào cũng muốn xông pha.
Ai đi qua huyện ghé nhà tôi chơi.
Huyện thuần nông chân chất thôi,
Mong có nhiều bạn, xa xôi chẳng từ.
Thứ tư là huyện Phù Cừ,
Có Sen La Tiến, cánh Cò lả la.
Chuyện về  Tống Trân- Cúc Hoa,
Đền thờ hai vị vẫn là thiêng liêng.
Có than Nâu là tài nguyên,
Con người tình cảm, bình yên hài hòa.
Thứ năm, Yên Mỹ tỉnh ta,
Nhiều người xuất chúng tài ba nhiều nghề:
Danh y Hữu Trác họ Lê,
Không ham danh vọng, ở quê giúp đời.
Dù Đoàn Thị Điểm xa rồi,
Nhưng thơ ngày ấy, sắc tài còn vang.
Phạm Công Trứ mãi hiên ngang
Ông là tể tướng tài năng đàng Ngoài.
Nguyễn Văn Linh sẽ là ai?
Là người đổi mới- cuộc đời vì dân.
Thế Diên có tiếng xa gần,
Khai khoa cho tỉnh - làm quan để đời.
Tiếp theo Khoái Châu bạn ơi,
Có gà Đông Tảo một thời dâng vua.
Tiếng vang Dạ Trạch từ xưa,
Thờ ngài Quang Phục nắng mưa vẫn còn.
Đền Đa Hòa ngút hương lành,
Chử Đồng Tử - Tiên Dung tình ấm nồng,
Yêu nhau tình thắm sông hồng,
Nhớ xưa- Bãi Sậy chiến công lẫy lừng.
Tiếp theo là huyện Văn Lâm,
Trồng cây cảnh ở Như Quỳnh ghé xem.
Chế thành dược liệu đã quen,
Rượu quê lúa nếp để quên ngày dài,
Vào làng Lạc Đạo thử ngay.
Đúc đồng Lộng Thượng nhanh tay đặt hàng.
Vẫn còn làng cổ tên Nôm.
Huyện nay phát triển đổi hơn ngày nào.
Kế đây là huyện Mỹ Hào,
Có ông Thiện Thuật - phong trào Cần Vương.
Làng Bần đặc sản là tương,
Chỉ đây mới có, mùi hương lạ kỳ.
Nhà văn Trọng Phụng còn ghi,
Có bài “Số đỏ” còn gì trong ta?
Nguyễn Lân tận tụy đến già,
Nguyễn Lân Dũng nối tiếp cha – giữ gìn...
Làng quê Nội Lễ  làm thuyền,
Nông nhàn, gần gũi ở bên ruộng đồng.
Có bồi đắp của sông Hồng,
Một nơi dân dã, lòng không bộn bề.
Xa quê mãi cũng tìm về,
Đan Lờ, Dọ, Đó là nghề đã lâu.
Ngày xưa dựa vào sức Trâu,
Giờ đây máy móc đâu đâu cũng nhàn.
Bánh đa ngồi nhậu quây quần,
Nói về Tiên Lữ mấy vần như trên...
Quê hương ơi! Sao thể quên?
Ngôi nhà nho nhỏ có tên... Gia đình
Là nơi chứa đựng ân tình,
Bôn ba khổ cực có thành hay không?
Khi già về sống với đồng...
An nhàn thôn xóm, chẳng trông nhiều bề...
Xa nhà nỗi nhớ gợi về,
Vì do lý tưởng đam mê gọi mời.
Gia đình luôn đứng sau tôi,
Quay lại là thấy dù đời về đâu.
Gia đình chẳng phải là giàu,
Nhưng luôn hiếu học ăn sâu nhiều đời.
Hứa rằng gắng học tiếp thôi,
Không đi lạc hướng đua đòi xấu xa.
Bạn- người chia sẻ cùng ta,
Vui buồn, sướng khổ sẽ qua thôi mà.
Cùng chung chí hướng thật thà,
Giận nhau một lúc, làm hòa được ngay.
Cuộc đời thay đổi mỗi ngày,
Bạn bè ngày ấy giờ đây thế nào.
Một thời vui vẻ “mày- tao”,
Nhìn đời trong sáng,khát khao đợi chờ.
Sống cần hiện thực ước mơ,
Gắng trong học tập, mong chờ niềm vui.
Không nên đứng yên hay lùi,
Không nên chờ đợi thật vui mới làm.
Sống cần phải có chữ “Tâm”,
Thấy nhiều gian khổ mà làm qua loa.
Một thời tuổi thơ lướt qua…
Chơi bi, đá bong, ăn quà, nướng khoai…
Trốn tìm cùng với những ai?
Thời thơ ấu ấy chẳng phai màu hồng.
Thôn quê với những ngày đông,
Im im lặng lẽ ấm nồng tình thương.
-NTT-
 Ngày 29 tháng 10 năm 2013
https://www.youtube.com/watch?v=6DyQ9BbR02Y&t=802s
Về Đầu Trang Go down
https://www.youtube.com/channel/UCXtBTH9YP4MDGgMUdNH-3Vg

 Similar topics

-
» Hờ Hững
» EM ĐÂU HỜ HỮNG
» Hững Hờ
» EM ĐÂU HỜ HỮNG
» Hững Hờ
Share this post on: reddit

Hưng yên. :: Comments

No Comment.
 

Hưng yên.

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 

Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Diễn Đàn Văn Thơ :: Forum :: Phòng Thơ Cộng Đồng (Gửi Bài Viết)-