Diễn Đàn Văn Thơ
Bạn có muốn phản ứng với tin nhắn này? Vui lòng đăng ký diễn đàn trong một vài cú nhấp chuột hoặc đăng nhập để tiếp tục.

Diễn Đàn Văn Thơ

Giao Lưu Thơ Văn - Không Chính Trị - Tôn Giáo
 
Trang ChínhTrang Chính  Trang ChủTrang Chủ  Sự kiện  GalleryGallery  Tìm kiếmTìm kiếm  Đăng kýĐăng ký  Đăng NhậpĐăng Nhập  

Share | 
 

 Thơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) (1)

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Chuyển đến trang : Previous  1 ... 6 ... 9, 10, 11 ... 15 ... 20  Next
Tác giảThông điệp
Nguyễn Thành Sáng
Quản Trị Viên
Quản Trị Viên


Tổng số bài gửi : 10806
Ngày Tham Gia : 29/04/2015

NGÀY - Thơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) (1) - Page 10 Empty
25052020
Bài gửiThơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) (1)

Tôi chưa hề biết làm thơ, khoảng đầu năm 2015
xúc động mạnh sau khi tìm thăm và nghe "Người Ấy"
kể lại là đã có thời gian dài chờ đợi tôi năm xưa...
Tự nhiên cảm thấy như bị choáng một chút và biết làm
thơ cho đến nay, thơ có phần khá lai láng.
Do đó ở nơi tôi có niềm tin cao về chuyện linh thiêng và
trong tình yêu có điều huyền diệu, tin tiền kiếp có lẽ mình
là nhà thơ, nay có dịp nhập hồn xưa về xác trần kiếp nầy
hầu có điều kiện khuây khoả buổi xế hoàng hôn, góp phần
hiến ích.
Với bút hiệu là "Nhất Lang".



Việt Nam, Cần Thơ 03/11/2020


Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)


Cám Ơn Tình Xưa

Chẳng ngờ! Tôi trở thành Thi Sĩ!
Biết ngắm sương rơi dưới nguyệt thề
Để hiểu nỗi buồn trong giá lạnh
Cảm đời ảm đạm với ai bi!

Biết vọng trăng thanh đã khuất mờ
Để ngàn thương nhớ thuở còn thơ
Vô tư cánh lượn bên bờ suối
Chẳng chút bâng khuâng, chẳng thẫn thờ

Biết nhìn lờ lững dòng sông chảy
Để thấy quanh đây chuỗi tháng ngày
Biển sóng chập chùng theo gió lộng
Sớm chiều luân chuyển, một vòng xoay

Biết xem mây xám níu trời xa
Để luyến lưu cho một ánh hồng
Mới đó vầng dương bừng sáng toả
Phù du một thoáng, lịm tàn đông!

Thổn thức dâng cao, hóa nhịp đàn
Từng hồi trổi khúc, vạn âm ngân
Trải khuya cô tịch, vào thao thức
Cảm xúc lâng lâng vượt vút tầng…

Bởi nhờ hình bóng của yêu đương
Canh cánh lòng tôi suốt đoạn đường
Rồi một chiều kia, hồn trở gót
Tìm về bến cũ uống trăng sương

Ôi hỡi! Chẳng ngờ em đợi tôi!
Một luồng chấn động tận xa xôi
Xé màn bao phủ hằng muôn cảm
Hồn Sĩ ngàn xưa... trở lại đời

Nhập vào chiếc ảnh nghẹn cô đơn
Để mãi từ đây có nhạc đờn
Mỗi khắc ngân nga niềm dĩ vãng
Ru sầu héo hắt dịu từng cơn...


16/6/2016
Nguyễn Thành Sáng





NGÀY - Thơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) (1) - Page 10 Tenor

THAO THỨC

Lâu rồi ta sống cảnh âm thầm
Thu bóng tâm hồn dưới ánh trăng
Đêm tối suy tư, riêng thổn thức
Nấu nung lửa sống tự bao lần

Tình đời tơi tả phủ quanh ta
Một chuỗi sống dài lắm xót xa
Gió thét, mưa gào, rơi nặng hạt
Đầm đìa, nước cuốn, cát trôi xa

Gió hú, rừng khuya, đêm nặng trĩu
Chim đời mỏi cánh biết bao nhiêu
Làm sao ai thấu niềm tâm sự
Chỉ có canh khuya, gió hắt hiu!

Ta đã dặn lòng không nhục chí
Dẫu cho cuộc sống bị suy vi
Đôi chân mạnh bước trong sương lạnh
Nhựa sống, thân cây có xá gì!

Chim trời vỗ cánh để tung bay
Tận vút trời xanh với gió mây
Chẳng gục đường bay cùng bão tố
Chỉ sầu, bức rức cảnh không may

Hồn ma! Mấy bóng ở gần ta
Đã thật bao lần phải tránh xa
Phiền lụy cánh canh, lòng ngán ngẩm
Thúc thôi ý sống, cuộc rời xa!

Gió chán mây trời bao hắc ám
Đêm về rờn rợn nỗi cưu mang
Có gì bó buộc, sao lưu luyến?
Để chí ung dung phải võ vàng!

Gió thổi lắt lay, nỗi trập trùng
Chơi vơi cảnh sống chẳng niềm rung
Để tim chan chứa tình nhân thế
Héo úa, quặn đau với lạnh lùng!

Năm tháng âm thầm trong vắng lạnh
Gió hồn ẩn ngọn dưới trăng thanh
Đêm đêm thao thức theo mây lững
Chia sẻ niềm riêng với trở trăn

Có lẽ không lâu, gió cuốn đi
Nơi đây người, cảnh chẳng là chi
Bởi lòng ta chết từ lâu lắm
Mây trắng ngàn khơi, ta phải đi!

Mong mỏi khung trời chim trụ cánh
Tình người, cuộc sống được trong xanh
Hoàng hôn bóng phủ, đêm còn lại
Được trải hồn ra với cảnh lành

Chim trời xoải cánh giữa khung xanh!



Nguyễn Thành Sáng



Được sửa bởi Nguyễn Thành Sáng ngày Mon Feb 22, 2021 6:06 pm; sửa lần 14.
Về Đầu Trang Go down

 Similar topics

-
» Thơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) (2)
» Tập Thơ Lục Bát Của Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng)
» Tập Thơ Chọn Lọc (1) - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng)
»  Tập Thơ Song Thất Lục Bát của Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng)
» Chuỗi Thơ Tự Do - Nhất Lang Nguyễn Thành Sáng
Share this post on: redditgoogle

Thơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) (1) :: Comments

NẾU ĐỪNG CÓ
Bài gửi Tue Oct 06, 2020 8:35 pm by Nguyễn Thành Sáng
NGÀY - Thơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) (1) - Page 10 Images?q=tbn:ANd9GcSpfy7nJe2LBCvnTlC1eJs4Q3wcBnM9PUJCBUrcDFci4l7U_UV-Ag

NẾU ĐỪNG CÓ

Nếu đừng có một ngày nắng mát
Chuyến xe đò nhường Bác chỗ ngồi
Hữu duyên tao ngộ mến người
Lữ hành xa lạ để rồi kết thân!

Nếu đừng có bao lần cánh nhạn
Phương trời xa bậu bạn cùng tôi
Từ trong hồn giấy đầy vơi
Tâm tình ai đó rạng ngời ánh trăng

Nếu đừng có một lần tan tác
Trở về quê trầm mặc sớm trưa
Đêm buồn nghe tiếng động khua
Cửa tim hé mở, lay mùa nắng sương

Nếu đừng có trên đường lá đổ
Một chiều thu theo gió bay về
Tiếng đàn da diết ủ ê
Khiến cho ánh lặng lê thê nỗi niềm!

Nếu đừng có bên thềm thuở ấy
Nét đan thanh tỏa ái sang tôi
Bàn tay cùng với bờ môi
Nắm cầm, mím chặt bao lời vấn vương

Nếu đừng có ngàn phương diệu vợi
Dòng sông xa, thuyền tới bao lâu
Mộng tình vạn dặm vó câu
Đò ngang hai bến, lao đao sóng cồn

Nếu đừng có hoàng hôn thao thức
Vọng thời gian, trăn trở lan man…
Thì nay đâu phải ngỡ ngàng
Hồn thương xưa cũ võ vàng từ đây!


Nguyễn Thành Sáng
CÁNH HỒN THI
Bài gửi Wed Oct 07, 2020 8:36 pm by Nguyễn Thành Sáng
NGÀY - Thơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) (1) - Page 10 Images?q=tbn:ANd9GcTnkn0iBksdteYWLrj4srJXw-K3n88yUQPHXXJjKQTv31k5cSM1

CÁNH HỒN THI

Cũng như ai, cơm ăn, áo mặc
Một kiếp đời, khoảnh khắc về đi
Yêu đương, xúc cảm, sầu bi
Đắng cay, vinh nhục, bốn bề phủ vây!

Nhưng đây khác, mê say mơ mộng
Dưới đêm mờ, trải bóng suy tư
Lắm khi thao thức ngẩn ngơ
Lắm khi nhịp đập từng giờ ngân nga

Rồi lãng đãng sông xa, biển nước
Lượn cung tầng lả lướt cùng mây
Đưa tay níu cánh gió bay
Đến nơi diệu vợi, ngất ngây tâm hồn

Chiều tắt nắng, hoàng hôn phủ lối
Người ta thì tránh tối mà đi
Còn đây một kẻ hồn thi
Đôi chân nhẹ bước xá gì ánh rơi!

Lặng lẽ móc sầu tơi ra ngắm
Cho nỗi niềm chìm đắm trùng khơi
Mặc tình héo úa, chơi vơi
Mảnh hồn tan tác, tả tơi gom về

Để đêm đen trăng thề soi ánh
Dưới trần gian sắc ảnh của người
Một bầu tâm sự đầy vơi
Tái tê, vụn vỡ, trao lời vấn vương

Ôm giá lạnh bên đường tuyết phủ
Cuốn sâu vào ấp ủ nỗi lòng
Xòe đôi cánh mỏng bềnh bồng
Bay trong vắng lặng tìm dòng sông thương!


Nguyễn Thành Sáng
NƯỚC CHẢY ĐẤT VỠ
Bài gửi Wed Oct 07, 2020 8:37 pm by Nguyễn Thành Sáng
NGÀY - Thơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) (1) - Page 10 Images?q=tbn:ANd9GcTnkn0iBksdteYWLrj4srJXw-K3n88yUQPHXXJjKQTv31k5cSM1

NƯỚC CHẢY ĐẤT VỠ

Chẳng màng bận cơm ăn cùng áo mặc
Chẳng lo gì tiền bạc chuỗi ngày mai
Đây bằng hữu, men say hương phảng phất
Kia mâm đầy chất ngất cõi tung bay!

Bước ngựa xe, thong dung niềm thế sự
Há bận lòng lữ thứ, cuộc bôn ba
Tay vào túi vung ra nào do dự
Một sớm chiều nắng rủ, hạt mưa sa

Vườn mấy mảnh tô dầy thêm sắc mới
Sớm trưa chiều phất phới cánh trời mây
Đêm dìu dặt, hồn lay theo ngọn thổi
Thả phiêu bồng trôi nổi lá cành cây

Đời là thơ, giao lưu là ý nhạc
Thời gian là bàng bạc ánh đèn hoa
Không gian là thuyền xa về bát ngát
Quả tim là để cất nhịp ngân nga..!

Bạn của tôi, một thời như ánh tỏ
Khoảng đời dài như gió vút vươn cao
Vầng ửng hồng năm nào treo trước ngỏ
Nay nhạt tàn, vò võ khuất đồi sau

Tay trơ trắng, cạn bầu, thôi rượu khách
Mảnh trăng tàn bên vách lá hoang vu
Dưới canh khuya, sương thu rơi tí tách
Con dế mèn lách cách cánh sầu ưu

Ôi thời gian! Dòng sông lờ lững chảy
Vẫn âm thầm cứ mãi nước trôi đi
Đất ven bờ nghĩ gì? hay chẳng thấy?
Vỡ loang tan ngày ấy chẳng còn chi!



Nguyễn Thành Sáng
Nói Với Ngày Xưa
Bài gửi Wed Oct 07, 2020 8:38 pm by Nguyễn Thành Sáng
NGÀY - Thơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) (1) - Page 10 Images?q=tbn:ANd9GcRJmm9Ng0UW3e2n9GozGjVFUqFl7V0xsHW4_N_4gxiSfFwnv1rf

Nói Với Ngày Xưa

Trời hanh nắng, trong lòng như cũng nắng
Bước chân dài lẳng lặng đến vườn ai
Nghe đâu đây đàn lay, âm thanh nặng
Giống sương buồn nhỏ hận cánh trời mây!

Sao vội đến, rồi đi không ngoảnh lại?
Sao lững lờ đây đó thổi đong đưa?
Sao trải rộng, gieo muôn ngàn tê tái?
Rồi vô tình cuốn lại một chiều mưa!

Để cuồng giọt dập vùi thân cánh mỏng
Để tả tơi ảnh bóng đóa hồng mơ
Còn đâu nữa phất phơ hương tỏa rộng
Cung nguyệt vàng lồng lộng ánh hồn thơ

Là một thuở đau sầu nơi vườn thắm?
Là bến đò say đắm điệp hừng đông?
Chợt vội vàng trải lòng đưa vạn dặm
Rồi thẫn thờ đăm đắm ngóng mênh mông!

Khách ra đi không bao giờ trở lại
Tội con đò trông vọng bóng ngàn phương
Nhìn trăng treo bên đường như ngây dại
Ôm nỗi niềm cuốn lại, giọt sương buông

Có phải thế? Để giờ ngày xưa trải
Tấc lòng thu dạo ấy ở trang thơ
Ngày xưa ấy ầu ơ thời ngây dại
Nghẹn xót xa, quằn quại nỗi niềm mơ!

Để ngắn tóc, trả dài cho ngọn gió
Để ảo mờ đây đó cánh thi nhân
Để canh đêm gũi gần cây lá cỏ
Chẳng màng chi ánh tỏ một vầng thanh…

Hỡi em ơi! Đường xa nhiều đoạn khúc
Thuyền điệp trùng chen chúc chợ ven sông
Mặt nước nổi, phơi dòng khi trong đục
Nhưng mát mềm chẳng chút biến thành không

Bờ kia đừng phủ giá đông
Bởi thơ là ánh trăng lòng mà thôi
Thi nhân! một chiếc thuyền trôi
Thi nhân! bao chiếc thuyền đời tìm phương!

                     


Nguyễn Thành Sáng
LÀ SAO HỠI
Bài gửi Wed Oct 07, 2020 8:38 pm by Nguyễn Thành Sáng
NGÀY - Thơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) (1) - Page 10 Images?q=tbn:ANd9GcQJGJUT4-pAw3nXTBJpRco-Kce3Qmbe2MAFXFccrgRJlOdqlljD

LÀ SAO HỠI

Hững hờ ảo ảnh Thi Nhân
Bởi ngày xưa cũ ánh vàng lạc mây
Sao giờ thả cánh hồn bay
Kết thơ tri kỷ mơ say nỗi niềm?

Đây viễn mộng, con thuyền diệu vợi?
Hay long lanh phất phới đùa sương?
Để cho đêm lạnh thêm buồn
Tơ giăng nhện vướng trên đường dấu chân!

Ơi người hỡi! Một lần lá đổ
Bóng chiều thu nhấp nhố quyện hồn
Làm sao rực sáng hoàng hôn
Chỉ vầng mờ nhạt khuất mòn mà thôi

Nay trải bút, dòng trôi vương vấn
Hồn Thi Nhân mấy bận đong đưa
Phải chăng ánh tỏ canh khuya
Hay đàn ngân tiếng, đường về xa xăm

Mong là gió, không tầng vi vút?
Chẳng lam chiều một phút loang tan
Để mây lơ lửng phương ngàn
Thẫn thờ, lưu luyến, võ vàng, bâng khuâng!



Nguyễn Thành Sáng
DƯỚI BÓNG THỜI GIAN
Bài gửi Wed Oct 07, 2020 8:39 pm by Nguyễn Thành Sáng
NGÀY - Thơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) (1) - Page 10 Images?q=tbn:ANd9GcSZxgs9lebMmnzBjExvBTQahBhlXVszvpB8us5M1GWe4Hj0We4xTw

DƯỚI BÓNG THỜI GIAN

“Anh đừng cố đứng chờ em nữa nhé
Em chẳng còn trẻ nữa để đợi anh”…
Ôi gió thu! Lay cành cây nhè nhẹ
Đọng giọt sầu lấp loé ánh long lanh!

Em nức nở một chiều qua giấy mỏng
Chuỗi lặn tàn rủ bóng xế hoàng hôn
Mà hồn như mãi còn vương vấn mộng
Chưa đủ đầy ủ ấm thuở trăng non

Để tảng băng đóng dầy nơi Bắc Cực
Vụn vỡ tan khi lúc nắng về đây
Hồn thu héo, sầu ai nơi đáy vực
Sẽ trở mình lảy khúc nếu mây bay…

Tiếng lòng em thao thức tợ như tôi
Giọt sương nhỏ, trôi rơi vào cát trắng
Đã hút sâu, bao lần từ bóng tối
Thế mà sao lá hỡi! Vẫn bâng khuâng!

Cánh hoa xuân năm xưa đâu còn nữa
Những đêm vàng đứng giữa ngắm trăng thanh
Nhìn vòm rộng long lanh vầng ánh tỏ
Niềm mênh mang gởi gió vút trời xanh

Con thuyền xuôi mái chèo trên sóng nước
Tắm phất phơ, vờn lướt, xác thân say
Dòng sông dẫn tháng ngày về mộng ước
Chốn phương ngàn vươn vượt cõi tầng mây…

Tất cả đã qua rồi, không trở lại
Có giống em khắc khoải buổi chiều nay?
Nỗi buốt giá phủ dầy băng lạnh tái
Mà hồn sao cứ mãi thẫn thờ bay!



Nguyễn Thành Sáng
CẢM CẢNH CHẠNH LÒNG
Bài gửi Thu Oct 08, 2020 4:32 pm by Nguyễn Thành Sáng
NGÀY - Thơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) (1) - Page 10 Images?q=tbn:ANd9GcTfTzQOyxj9FmQC9g8ITAA1An64HH8PazrXg4oc6oL7B0YPz_EK

CẢM CẢNH CHẠNH LÒNG

Sáng nay dịu mát, trời thanh đãng
Lững thững đôi chân thả một vòng
Hai cánh cửa hồn dang mở ngắm
Từng tia sắc ảnh loáng vào trong!

Long lanh nhè nhẹ chảy vào tim
Ửng sáng vầng dương loé nỗi niềm
Dào dạt tâm tình, gờn gợn sóng
Vói tay chấp lại cánh loài chim

Ta bay theo gió, gió theo mây
Chầm chậm, lững lờ cõi đó đây
Lãng đãng xa xa làn khói nhạt
Hừng đông nghi ngút bếp nhà ai

Lởn vởn, đong đưa vẻ đượm buồn
Mảnh hồn lãng tử mộng ngàn phương
Nấu nung, trải ước về xa vợi
Khoảnh khắc nào hay, rã đoạn trường!

Lại chợt bên kia khảy tiếng đàn
Âm thanh sầu nặng tợ chuông ngân
Dẫn về xa thẳm nơi quên lãng
Thoát kiếp thương đau một cõi trần

Rồi thấy vườn ai hở hở rào
Tường Vi một bụi sắc hồng chao
Đìu hiu, quạnh quẽ màu hoa tái
Khuất nẻo, thu sương, ánh lệ trào…

Rời đi lặng lẽ, dạ bồi hồi
Thương khói lam tàn, chỉ thoáng thôi
Cảm nhịp cung sầu lay dĩ vãng
Buồn cho đoá thắm nẻo chơi vơi!


Nguyễn Thành Sáng
TẤT CẢ ĐỂ THÀNH THƠ
Bài gửi Thu Oct 08, 2020 4:33 pm by Nguyễn Thành Sáng
NGÀY - Thơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) (1) - Page 10 Images?q=tbn:ANd9GcQPtcxi1mD3LFi6A8OLTrVDLTcajkLtjQoQcR0nye7VgPNIq-mW

TẤT CẢ ĐỂ THÀNH THƠ

Tôi cũng muốn quên, muốn thật quên
Tháng ngày xưa cũ, ngắm trăng lên
Và con thuyền nhỏ chèo trên sóng
Nhịp mái êm khua, đẩy bập bềnh!

Muốn gởi mây xa về nẻo xa
Bao lời thân ái của ngày qua
Ngân nga, lảy nhịp vào trang trắng
Trả lại người ta để hết mà…

Muốn kể từ nay liệm nỗi niềm
Một thời vương vấn níu đau tim
Để ngày thơ thẩn, đêm sương đọng
Từng giọt đong đưa, nhỏ lệ chìm

Muốn thôi nhung nhớ, với thôi sầu
Vì bởi trăng tàn, nhạt ánh thâu
Thao thức, trở trăn hồn dĩ ảnh
Làm sao kéo lại sắc vàng đâu..!

Muốn thả trôi đi, chẳng nghĩ gì
Mà sao cứ mãi bóng hồn phi
Từ nơi tan loãng bay vòng lại
Đưa cánh tay mơ lởn vởn ghì…

Em ở ngoài kia khảy tiếng đàn
Âm vang thoang thoảng trải cung tầng
Theo mây chầm chậm về nơi lạ
Vọng nhịp du dương, toả thắm ngàn

Như dòng suối biếc nhẹ nhàng reo
Lữ khách lạc rừng dạ hắt hiu
Thấm giọng ngọt ngào phôi quạnh quẽ
Lâng lâng nguồn cảm, phả đăm chiêu…

Cuốn lại, thu về vạn mối tơ
Thâu canh vò võ, chuỗi mong chờ
Giờ đây hãy cố gom thành mối
Lặng lẽ âm thầm dệt cánh thơ
Tri âm thi họa tự bao giờ!...


Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng
HỠI EM THƠ
Bài gửi Thu Oct 08, 2020 4:34 pm by Nguyễn Thành Sáng
NGÀY - Thơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) (1) - Page 10 Images?q=tbn:ANd9GcSbTqhI1qxegadVoAzw7dp5npUuV312El9vHSoAi7FMg_TTMMDa

HỠI EM THƠ

Em ở nơi nào buổi sáng nay
Để anh tìm mãi, mỏi hồn bay
Nhớ nhung héo hắt bầu tâm sự
Mà ánh đâu rồi chẳng thấy đây!

Chân bước lần xa, dõi mắt nhìn
Băng đồng xanh ngát, tắm lung linh
Rồi qua suối nhỏ bên rừng vắng
Ngược đến sông thương thuở chúng mình…

Cảnh vật im lìm chẳng có ai
Bốn bề vắng lặng, phủ mờ mây
Cho tim thao thức, vương tình mộng
Nhè nhẹ, rung rung, gõ đoạn đoài

Anh buồn, anh thả bước chân đi
Kiếm kiếm, tìm tìm , chẳng thấy chi
Em đã héo tàn rơi rụng cuống
Hay hờn anh khảy khúc tình si?

Nên đã âm thầm khuất nẻo xa
Trả niềm thân ái chuỗi ngày qua
Thu mơ bậu bạn hồn sương gió
Tha thiết, mênh mang toả ánh ngà

Em có hiểu lòng tôi quá yêu
Bờ sông, bến nước những thu chiều
Đôi ta tao ngộ, niềm lai láng
Thổn thức cùng nhau thả mộng diều

Lất phất tung bay giữa lộng ngàn
Ảnh hồn hai đứa ngắm trăng vàng
Và bao kỷ niệm… yêu nhiều lắm…
Em hỡi! Thơ à! Nỡ đoạn chăng!


Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng
MAU HẾT BỆNH MÌNH NHÉ
Bài gửi Thu Oct 08, 2020 4:35 pm by Nguyễn Thành Sáng
NGÀY - Thơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) (1) - Page 10 Images?q=tbn:ANd9GcT84BA9MpEzVPjazXa0ZOE2eJbLXwBwXClcBvwYi8zMIoFO6b24

MAU HẾT BỆNH MÌNH NHÉ

Em bệnh ho nhiều buổi sáng nay
Từng cơn ù ục dội vào tai
Bao nhiêu co rúm người yêu dấu
Là bấy lòng tôi nỗi đoạn đoài!

Mình biết anh yêu nhiều lắm không?
Từ hồi hai đứa dưới trời đông
Đó đây thao thức niềm tâm sự
Như cánh bèo trôi lểnh đểnh dòng

Chuỗi sống thu sầu cuộn giá băng
Từ trong sâu thẳm ngóng vầng trăng
Nhưng trăng đâu hỡi! sao chờ mãi!
Để lạnh sương khuya nhỏ giọt tàn

Cứ thế âm thầm nghẹn đắng cay
Bốn mùa quạnh quẽ, sắc heo may
Năm canh trăn trở bầu hiu hắt
Lá đổ, vàng rơi rớt rụng hoài!

Có lúc thả hồn trôi thật xa
Mở toang hai cửa kiếm “người ta”
Mà “người ta” đó nào đâu biết
Nhưng vẫn mênh mang dõi ánh ngà

Chợt một chiều thu gió nhẹ nhàng
Êm êm ru nhẹ, thả mơ màng
Đưa tôi vào mộng, về ai đó
Gặp gỡ ngàn năm thiếp đợi chàng!

Trăng thơ, ý cảm quyện chung hồn
Lai láng xuân tràn trải nắng hôn
Thấp sáng đêm đông, mùa giá lạnh
Từ nay trả lại nỗi cô đơn…

Anh khảy tiếng đàn, em có hay?
Dòng sông, bến nước buổi chiều nay
Thuyền ta neo đậu, chờ em đó
Khoẻ mạnh đi mình, để tiếp say!


Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng
ĐAN LẠI THÀNH THƠ
Bài gửi Thu Oct 08, 2020 4:36 pm by Nguyễn Thành Sáng
NGÀY - Thơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) (1) - Page 10 Images?q=tbn:ANd9GcTHwyKn9-NcXi9fp3n3HUTfgnRSQN2xH2BBBQkMAh6t04Ahk1s_kg

ĐAN LẠI THÀNH THƠ

Ôi! dòng héo hắt cánh thơ ai
Như sợi tơ vàng vướng bóng bay
Phảng phất, đong đưa vầng nguyệt tỏ
Lay hồn lữ khách, bước chân say!

Mảnh hồn xuân nữ nét đan thanh
Dưới mảnh vườn mơ, gió quyện cành
Một áng phương ngàn trôi lãng đãng
Phủ màn, khuấy động, ánh trời xanh…

Lặng lẽ bên thềm, giá lạnh sương
Đàn tranh em khảy điệp cung buồn
Âm vang réo rắt niềm rung cảm
Ảm đạm, bâng khuâng giữa quạnh trường…

Đêm nay thắm đượm ánh trăng ngời 
Trải bước chân dài thả mộng bơi
Loáng thoáng đâu đây ngân vọng lại
Tiếng lòng non nỉ, nghẹn chơi vơi!

Sao giống như tôi một thuở nào
Thu canh, vò võ, nỗi niềm chao
Luyến lưu, khắc khoải bầu tâm sự
Lạnh lẽo, cô đơn rớt lệ trào

Nhớ cây đa cũ, bến sông xưa
Với bóng con đò chuỗi sớm trưa
Lắm lượt xuôi chèo trên sóng biếc
Hứng bao tầm tả nắng sương mưa…

Tất cả chỉ còn lại giấc mơ
Để thu, thao thức, ngắm trăng mờ
Bao tơ xuân mộng giờ đan lại
Một đoá hoa hồn trải áng thơ!


Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng
NỖI LÒNG NGƯỜI ĐI
Bài gửi Fri Oct 09, 2020 1:44 pm by Nguyễn Thành Sáng
NGÀY - Thơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) (1) - Page 10 Images?q=tbn:ANd9GcSZdOrduTys-t8U3lLDRfGprWwWhUbEHpHXCUPWYpbvO5Va03BAKQ


NỖI LÒNG NGƯỜI ĐI

Gần một năm dừng chân bên vườn vắng
Độ thu mờ, trĩu nặng ánh sầu tơi
Ngày thâm trầm, đêm vọng mảnh trăng soi
Nỗi mênh mang, bồi hồi quay dĩ vãng!

Cùng với gió, cạn say chun bậu bạn
Hòa suối nguồn lai láng thả vào thơ
Đưa bàn tay hứng lấy giọt sương mơ
Để giữ mãi từng giờ không tan loãng

Bởi vẫn nhớ một thời nơi biển loạn
Cánh phong ngàn năm tháng duỗi trời mây
Dưới trăng vàng, êm ả bóng hồn bay
Bao vương vấn ngập đầy trên sóng nước

Nhớ dòng sông, những bến đò thuở trước
Đã bao lần vươn vượt cánh thuyền xa
Rồi dừng chân ngơi nghĩ, ngắm người ta
Trổi khúc nhạc ngân nga lời yêu dấu!

Nhớ chuỗi dài chiều tà, niềm đau đáu
Giữa cung buồn, manh áo bạc màu vai
Chẳng màng chi, cứ mãi hướng về ai
Để khắc khoải u hoài trong lặng lẽ...

Tất cả…là khung trời ngàn ánh loé
Mỗi đêm về nhè nhẹ chảy vào tim
Sáng ửng vầng tỉnh dậy một loài chim
Từ cõi chết bay tìm hồn năm cũ

Rời vườn vắng ra đi, nào héo rũ
Bởi ngàn phương ấp ủ mộng lòng ta
Gửi lại đây vầng sáng, ảnh ngọc ngà
Nơi viễn xứ, tình xa luôn mãi nhớ!

                 

Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng
Nỗi Buồn Trong Tôi
Bài gửi Fri Oct 09, 2020 1:44 pm by Nguyễn Thành Sáng
NGÀY - Thơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) (1) - Page 10 Images?q=tbn:ANd9GcQtjk-Iy1gYDCmU8iMq8aAJFKXSxrY4sfRViUQUuh1PatsCEycE

Nỗi Buồn Trong Tôi

Thắm thoát mười năm xa cách nhau
Giờ đây gặp lại…thấy làm sao!
Lạnh lùng, không nói, quay nơi khác
Một khối không gian nhạt nhẽo màu!

Em của thuở nào nay khác xa
Sắc hồng rực rỡ phủ lên hoa
Hoá thành nâu sẩm, khoanh từng dấu
Cánh khép khô khan dưới ráng tà

Có phải em hờn, em oán tôi
Hay là nắng tắt, xám vành môi
Để niềm vương vấn không còn nữa
Nhẹ nhõm, an nhiên suốt cuộc đời

Em nghĩ tôi đây là sóng ngầm
Cũng là bão tố xé vầng trăng
Khiến cho héo úa hồn thương nhớ
Rụng vỡ, loang tan dưới ánh tàn…

Chẳng hiểu tim nầy mãi luyến lưu
Dòng sông nước chảy, bến cô liêu
Con đò mấy lượt trông chờ khách
Vắng vẻ, đìu hiu dưới bóng chiều!

Quê nghèo cảnh sống chỉ đơn sơ
Nhưng ở nơi nầy tôi trải thơ 
Trong đó tình nồng luôn thắm đượm
Ngân nga năm tháng thả hồn mơ

Tôi yêu em lắm, yêu nhiều lắm
Bởi trắng đôi tay, chẳng thể lời
Đành nén tiếng lòng, qua xứ lạ
Mong ngày trở lại dựng cung ngôi

Tôi sẽ sang nhà hỏi cưới em
Cho tròn ước nguyện kết uyên ương
Nào hay một sớm vầng trăng mộng
Gió dậy cuồng phong rụng xuống đường

Em đã có chồng bỏ lại đây
Hiểu lầm, tức tưởi, hận tình tôi
Nên giờ gặp lại, hồn băng giá
Cửa đóng, cài then, tối mịt trời!...


25/10/2016
Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng
LƯU LUYẾN (3)
Bài gửi Fri Oct 09, 2020 1:45 pm by Nguyễn Thành Sáng
NGÀY - Thơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) (1) - Page 10 Images?q=tbn:ANd9GcRW5E5qI7a9diW4BzcZn5GNHML7VgBJipH9JOQr-9XnFpGzSw3V

LƯU LUYẾN (3)

Ta bước chậm, dấu hằn trên lá cỏ
Nghe nỗi niềm vò võ nhớ mây sương
Mới hôm nào bậu bạn cánh ngàn phương
Nay khuất bóng bên đường phôi nhạt ảnh!

Còn đâu nữa tháng ngày bên suối lạnh
Cùng ngắm trăng phản chiếu giữa khung tầng
Nghe nước đàn, rả rích tiếng bâng khuâng
Hồn lững thững, bay dần lên cõi lộng 

Để làm gió, xoè ra giương cánh rộng
Giũ bập bùng, khuấy động góc trời xanh
Cho sương pha lay động giọt trên cành
Rỉ rả nhỏ bao lần trong đêm vắng

Đường thênh thang như chưa hề trĩu nặng
Tảng băng dầy ướp lạnh mảnh hồn son
Dẫu bây giờ ráng tắt trải hoàng hôn
Chuỗi ngày tháng chập chờn trôi lặng lẽ!

Ta có nhau phôi phai niềm quạnh quẽ
Cánh thu sầu nhè nhẹ thả trôi bay
Hồn ngất ngây đan níu, nắm bàn tay
Lay dào dạt từng ngày trên sóng nước…

Thế mà nay bến xa giăng nẻo trước
Ai mỏi rồi! Rã bước dấu chân mơ
Để lòng tôi thao thức dưới trăng mờ
Ôm héo hắt, thẫn thờ, vương vấn thuở

Khúc du dương, êm đềm đâu còn nữa
Sớm lạnh tàn, khép lại tiếng ngân nga
Lặng ngồi đây trăn trở bản tình ca
Mà lưu luyến sao như dòng sông chảy

Cứ lững lờ, gờn gợn cuốn vòng xoay!....


Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng
CẢM XÚC CUNG ĐÀN
Bài gửi Fri Oct 09, 2020 1:46 pm by Nguyễn Thành Sáng
NGÀY - Thơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) (1) - Page 10 2918dcb614b24c8f9f554a530b80d7f7

CẢM XÚC CUNG ĐÀN

Nỗi lòng trải bút, cánh thơ ai
Như lá thu vàng gió thổi bay
Phủ lối rêu phong, tàn héo rũ
Mà hồn xanh mướt vẫn còn đây!

Đôi mươi thắm đượm, gởi trao niềm
Lặng lẽ con đò đợi bến duyên
Chiếc bóng, cầu sương, chờ tiếng hẹn
Nào hay gió lượn cánh bay nghiêng

Để mấy thu qua, nỗi nghẹn ngào 
Chiều tà, lặng vắng, mảnh hồn dao
Luyến lưu, nhung nhớ thời tao ngộ
Khắc khoải, tim đau, ánh lệ trào

Kỷ niệm năm xưa mãi hiện về
Dòng sông, bến nước ảnh trăng thề
Vấn vương một thuở niềm lai láng
Chỉ mối tơ lòng tặng bóng đi!

Ngày tháng âm thầm dõi mắt trông
Thuyền thương vượt lướt tít dòng sông
Xa xôi diệu vợi màn sương phủ
Cho bóng trăng đơn héo hắt lòng

Từng cánh thư xa thắm thiết tình
Âm vang đồng vọng trải niềm tin
Bao thương, bao nhớ, phơi trên trắng
Đậm khắc tim sâu một bóng hình

Rồi chợt ngày kia gió thổi ngang
Từng vầng mây xám phủ vành trăng
Đêm thanh diệu mát bầu thanh đãng
Bỗng chốc âm u trải thượng tầng

Cánh nhạn giờ đây lạc nẻo về
Mỏi mòn trông ngóng, dạ sầu bi
Năm canh thao thức nghe sương lạnh
Từng giọt trôi rơi nhỏ lệ vì…

Mới hay ngọn gió đã qua sông
Khúc nhạc tình tan, nát cõi lòng
Thôi nhé từ nay xin trả lại
Cây đa, bến hẹn, ảnh thuyền rong

Chiếc bóng thời gian cứ lặng lờ
Qua rồi một thuở lịm hồn mơ
Chiều tà loang tím, hoàng hôn đổ
Dĩ ảnh xa xưa mãi dật dờ…

Tôi bước chân đi, đến nẻo về
Nghe đàn ai khảy nhịp lê thê
Ôi sao! Da diết niềm tâm sự
Điệp khúc bi ai quá não nề

Vậy mà chẳng chút lời than oán
Nước chảy sông xưa vẫn ngập tràn
Dẫu bóng thuyền đi không trở lại
Bờ sông mãi quyện mảnh hồn trăng

Xúc cảm, ngậm ngùi một ánh rơi
Hoa xuân vườn mộng, dưới mây trôi
Vô tình duỗi cánh, gieo vương vấn
Loại bướm vô tình... lại chính tôi !

Cho nay ray rứt mãi một thời!


Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng
Nỗi Niềm Khép Kín
Bài gửi Fri Oct 09, 2020 1:46 pm by Nguyễn Thành Sáng
NGÀY - Thơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) (1) - Page 10 Images?q=tbn:ANd9GcRJmm9Ng0UW3e2n9GozGjVFUqFl7V0xsHW4_N_4gxiSfFwnv1rf

Nỗi Niềm Khép Kín

Ôi tha thiết! Thơ em đầy tha thiết
Khiến lòng tôi thêm da diết niềm mơ
Mảnh trăng vàng nửa chiếc cõi chơ vơ
Đang rung lắc từng giờ theo gió thoảng!...

Em hỡi em! Tình em tràn ngợp choáng
Hương đậm đà lai láng toả ngàn say
Dẫu khung trời chầm chậm chút hàng mây
Thả ít xám kéo dài nơi vô tận

Tôi vẫn cảm nhịp đàn qua mấy bận
Rồi mênh mang vương vấn chuỗi gần xa
Kia sắc màu thắm đượm cánh hồn hoa
Đây êm ả dịu xoa dòng suối mát

Tình của em tuyệt vời men chất ngất
Phủ lớp dầy dính chặt quả hồng son
Mơ ước nhiều, sợ ánh khuất đầu non
Khao khát vọng lại sợ tròn không đủ…

Người khách lạ mang phận đời lữ thứ
Nghe tim mình trăn trở bởi du dương
Bóng chiều tà hoa lá đọng sầu sương
Hướng diệu vợi bên đường lay xao xuyến

Từ độ hè gặp em “bay” trên biển
Chữ “Ngày Xưa” lưu luyến tự bao giờ
Thấy yêu nhiều, nhiều lắm những vần thơ
Để lắm lúc thẫn thờ trong khoảnh khắc…

Cũng như em, tim tôi từng vỡ nát
Nên ngại chiều trầm mặc lối rêu phong
Sợ mây mù giăng phủ ám vầng đông…
Đành khép kín cõi lòng…riêng thổn thức!


24/1/2017
Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng
PHẢI CHĂNG CÁNH MỎI
Bài gửi Sat Oct 10, 2020 2:16 pm by Nguyễn Thành Sáng
NGÀY - Thơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) (1) - Page 10 Images?q=tbn:ANd9GcTgT12MzL6vjelYNeyesAJfdiu-Bf-bx5_wm_l6waLaEHuM86ok

PHẢI CHĂNG CÁNH MỎI

Từ trong, khe khẻ tiếng con tim
Nầy hỡi! Người ơi có nẻo tìm?
Để khỏi trọn đời ôm khóc hận
Mảnh vườn lặng vắng nhốt loài chim!

Để tháng năm trôi uổng phí đời
Cơm ngày hai bửa vậy mà thôi
Đến khi sông cạn, bầu khô rượu
Một mảnh thuyền nan mục bể rồi

Để cho mộng ước thuở xuân xanh
Chim hót líu lo, lượn nhánh cành
Chốc chốc tung mình giương cánh giũ
Mồi ngon một thoáng vụt qua nhanh!

Để cho lững thững dưới đêm vàng
Hớp gió bay về phả ánh trăng
Thổi giấc mơ hồng lên khoảng rộng
Lấy từ lồng lộng nỗi bâng khuâng…

Tất cả trở thành mộng ảo mơ
Vầng trăng lộng sáng biến trăng trơ
Lót nhung trải gấm lên dòng nước
Trước phút chìm sâu, chỉ dật dờ…

Tim ơi! Đã biết bao lần héo
Và lắm chiều tà nỗi hắt hiu
Nhưng mãi trong ngươi luôn nhịp đập
Còn ta nay lại thấy đăm chiêu!

Có phải hoàng hôn nhạt ánh trời
Mây ngàn khuất bóng nẻo xa xôi
Đâu đây tiếng dế sầu non nỉ
Vạn dặm chim bay mỏi cánh rồi!?



Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng
Cảm Xúc Đầu Xuân
Bài gửi Sat Oct 10, 2020 2:17 pm by Nguyễn Thành Sáng
NGÀY - Thơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) (1) - Page 10 Images?q=tbn:ANd9GcQC5c3SEfZsm8ZXscp_S5JDYd9lXA8QQmQ9FlUSG6AjsfDc1_p4hA

Cảm Xúc Đầu Xuân

Mùng một ta ngồi nghe trái tim
Nhịp dài gợi nhớ chuỗi truân chuyên
Đường xa ghềnh gập, hằng quên mỏi
Lẳng lặng mà đi, vượt nỗi niềm!

Trầm mặc, thu hình uống bóng trăng
Đêm đêm thao thức dõi mây ngàn
Mượn ru của gió xoa buồn hận
Khuây khoả niềm đau vọng ánh tàn

Vương vấn muôn phần bởi nhớ nhung
Hồn thiêng yêu dấu dãy dòng sông
Sớm chiều xuôi ngược lăn tăn chảy
Thắm thiết nguồn thương ấm cõi lòng

Lối xưa tràn ngập nét đan thanh
Hoa nở hương say, trái trĩu cành
Vườn mộng vẫn nhiều đan gối mộng
Trọn đời lưu dấu thuở ngày xanh!...

Tất cả không còn trước đổi thay
Bên lề cuộc sống tự phôi phai
Lần mò tìm kiếm sao ra lửa
Đốt sưởi vơi đi lạnh tháng ngày

Hăm mấy năm dài, cực biết bao
Đêm không yên giấc dưới mưa gào
Nỗi lo trăm mối hằng quay quấn
Lắm lúc ngàn cân ép lệ trào

Ta sớm không còn nghĩ đến ta
Trọn tay ôm kín một căn nhà
Khăn khô cố vắt hoài ra nước
Tơi tả mặc tình, ta kéo ta…

Xuân nầy cây trái đã đơm bông
Mảnh đất cằn khô ửng vạn hồng
Năm tháng bập bềnh trên sóng nước
Giờ đây êm ả ngắm vầng đông!...


29/1/2017
Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng
CẢM XÚC CUNG SẦU
Bài gửi Sat Oct 10, 2020 2:18 pm by Nguyễn Thành Sáng
NGÀY - Thơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) (1) - Page 10 Images?q=tbn:ANd9GcT-BwN0uVNAkepiHMvCThLTnaEWQYtuTLBF0XqHKvBQM2ZXC4_H

CẢM XÚC CUNG SẦU

Tôi đọc thơ em cảm thấy buồn
Ảnh hình em cúi vẻ sầu tuôn
Tuổi xuân nửa độ còn hương thắm
Mà cớ vì sao nét đoạn trường!

Cho dòng sông nhẹ lững lờ trôi
Kéo đám phù sinh tận chốn ngàn
Cứ mãi xa đi rồi trở lại
Như niềm dờ dật vướng bâng khuâng

Để luyến, để lưu, để nghẹn ngào
Một thời lộng ánh trải canh thâu
Thoảng trong khoảnh khắc rồi mây chuyển
Phả lấp vầng trăng khuất nẻo sầu

Mùa đông tuyết trắng phủ hoa dung
Buốt tái ngàn hương dưới mịt mùng
Gíá lạnh bao trùm lên nức nở
Âm thầm ôm ấp nỗi mông lung…

Tôi cũng giống em một thuở nào
Từng đêm thao thức lặng chìm sâu
Trải hồn lững thững treo mây bạc
Tận chốn xa xăm thả mộng đầu

Cho thôi bận bịu với u hoài
Vì “ở trong nầy” đã vắng ai
Dĩ ảnh, dư hương giờ ảo giả
Còn kia cánh thật đã xa bay

Thì tội làm chi mãi vấn vương
Đêm sâu viễn mộng bóng trăng sương…
Hãy nghe thoang thoảng từ trong gió
Nhè nhẹ, du dương lướt dặm trường!



Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng
HÃY ĐỔI CUNG ĐÀN
Bài gửi Sat Oct 10, 2020 2:19 pm by Nguyễn Thành Sáng
NGÀY - Thơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) (1) - Page 10 Images?q=tbn:ANd9GcSMrUDopm9MlGpvpBaM1sCyEWg-Dqp7iME7WM8IgBJlHlpEtfbE4g

HÃY ĐỔI CUNG ĐÀN

Em ngồi tư lự thả hồn thơ
Chầm chậm hương loang quyện khói mờ
Da diết thâm tình đan gối mộng
Dưới chiều ảm đạm, gió lay tơ!

Đong đưa, lãng đãng ánh mơ màng
Bền bỉ, âm thầm vướng vít mang
Dẫu giật từng cơn theo cánh lộng
Nào đâu dứt đứt mảnh long lanh

Nhưng mãi phơi thân trước ngọn ngàn
Sợi vàng rung lắc chuỗi thời gian
Ai xuôi một kiếp đời giăng mắc
Để phải giờ đây hứng phũ phàng

Khiến em quạnh quẽ với thu sầu
Tuyết giá phủ dầy bóng nguyệt thâu
Vắng lặng canh sương niềm mộng mị
Thức thao, lờ lững chảy về đâu?

Rồi một ngày kia nắng ửng hồng
Thuyền em khua mái tận bờ sông
Ơi! người lữ khách từ đâu ghé
Bước xuống khoang đơn, ấm cõi lòng…

Khách đi, khách hẹn, khách lưu tình
Em đợi, em buồn, em lặng thinh
Cất tiếng ầu ơ rồi thổn thức
Biết ai giữ hẹn dưới trăng xinh?...

Cung đàn héo hắt khảy chiều nay
Vơi bớt u hoài nỗi nhớ ai
Khoảnh khắc nầy thôi người mộng hỡi!
Thay đi, đổi lại khúc heo may

Chỉ tái tê làm buốt lạnh thôi
Dòng sông nước chảy, cánh bèo trôi
Ngỡ xa diệu vợi trời tăm cá
Một sáng hừng đông trở lại rồi!


Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng
CÓ PHẢI CHĂNG
Bài gửi Sat Oct 10, 2020 2:19 pm by Nguyễn Thành Sáng
NGÀY - Thơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) (1) - Page 10 Images?q=tbn:ANd9GcQmPNSE5slLHLTy3ckAz5NaP8u0wh955wGf0S3-TtPaaNLI1UakQQ

CÓ PHẢI CHĂNG

Dạo bước chậm đi qua khu vườn nhỏ
Chợt tiếng đàn ai đó khảy du dương
Như canh khuya rỉ rả giọt sương buồn
Nhỏ lặng lẽ bên đường đêm vắng lạnh!

Âm thanh nhẹ mà nhạc hồn vút tận
Để dạt dào mấy bận phải dừng chân
Nghe nỗi niềm xúc động nhịp bâng khuâng
Dòng rung cảm bao lần xoay chuyển bóng

Hỡi người ơi! Vì sao thao thức mộng?
Ôm cung sầu khuấy động quả tim ai
Cho không gian bao phủ sắc heo may
Ngàn lá rụng trải dài chân lữ khách

Lất phất thổi, mưa lòng rơi tí tách
Thay dòng châu cạn sạch tự bao giờ
Chuỗi thời gian tuyết trắng phủ mịt mờ
Bầu héo hắt thẫn thờ luôn trăng chạnh!

Nỗi cô đơn trở thành âm thanh quạnh
Tiếng nỉ non canh cánh điệp tơ lòng
Như vầng mây xam xám nổi bềnh bồng
Trên cõi lộng xuôi dòng về diệu vợi….

Biến không trăng, thiếu sao thành rười rượi
Tái tê hồn bóng tối của đêm nay
Cho cô đơn, khắc khoải giống như ai
Từng điệp khúc ngân hoài lời xao xuyến

Có phải chăng đây, kia là mộng viễn
Tự ngàn năm biển hẹn với non thề
Khiến đêm nay lữ khách chuyển chân về
Nghe tiếng vọng lê thê niềm mong đợi!...



Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng
YÊU…BỞI NHƯ TÔI
Bài gửi Sun Oct 11, 2020 4:39 pm by Nguyễn Thành Sáng
NGÀY - Thơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) (1) - Page 10 Images?q=tbn:ANd9GcQL-7OH7u-iQUNZokm301MHd9GZSN9m6RCNBU290I_SB1-aYVhfog

YÊU…BỞI NHƯ TÔI

Em thao thức ôm cung sầu dang dở
Lặng từng đêm trăn trở bóng mây sương
Nhỏ tấc lòng trong hai cánh khung buồn
Mây xám bạc ngàn phương nơi ánh mắt!

Tim dào dạt mà hồn thì trầm mặc
Hỡi ơi nầy! héo hắt biết bao nhiêu
Ngày rúm co, ráng tắt nhạt thu chiều
Đêm giá lạnh, đìu hiu, nghe tiếng dế

Biết ở đâu bàn tay lau ngấn lệ?
Cho em thôi ướt đẫm dưới canh tàn
Biết nơi đâu sắc thắm một vầng trăng?
Cho em sáng muôn phần trong nẻo tối

Ôm đàn tranh, nỗi cô đơn rười rượi
Khảy điệp sầu thả rớt giữa dòng sông
Chầm chậm trôi xa khuất cõi mênh mông
Rồi tan loãng khoảng không mờ tĩnh mịch!

Ai có nghe! nức nở quả tim em?
Từng nhịp đập bên thềm khuya vắng lạnh
Ai giống em!, một chuỗi đời canh cánh
Chun rượu đào đã lạnh tự chiều hôm

Ai như em! Cứ là héo là hon
Phủ bóng tối lối mòn muôn xác lá
Dưới gót chân giẫm dài tan nát rã
Mảnh hồn xanh thuở đó ở trên cành…

Trời đêm nay cũng vắng ánh long lanh
Em lãng đãng, bốn nhành thơ lục bát
Tôi uống cạn, tận đáy lòng chất ngất
Một tiếng yêu! rất thật……Bởi như tôi!


Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng
RU HỒN MỘNG SĨ
Bài gửi Sun Oct 11, 2020 4:40 pm by Nguyễn Thành Sáng
NGÀY - Thơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) (1) - Page 10 Images?q=tbn:ANd9GcSGtv8zl7hrzaItFjuv7_EQbRwIo-T3KSiNjdQV5ScraUaUjnt34Q

RU HỒN MỘNG SĨ

Ôm bầu tâm sự lê thê
Ráng tàn thao thức đường về quạnh hiu
Chiều chiều rồi lại chiều chiều
Bao chiều lặng lẽ, sầu diều đứt dây!

Thả hồn lên cánh tung bay
Còn thân nằm đó, tháng ngày không tên
Hắt hiu, ảm đạm chông chênh
Ngắm vầng mây xám, mang mênh nỗi niềm

Đêm trăng ánh trải bên thềm
Mộng ngàn lai láng, phủ rèm nơi đây
Luyến lưu, vương vấn bao ngày
Dòng sông nước chảy, trăng đầy năm xưa

Cây cao xoè tán bốn mùa
Gió lung lay thổi, nắng mưa chẳng sờn
Xa nghe văng vẳng tiếng đờn
Gần dâng nhựa sống đẩy dần lên thân!

Vươn vai bật mạnh bao lần
Đơm hoa, kết nụ, treo cành thắm xinh
Quả hồng lủng lẳng gợi tình
Đẹp tranh không ảnh, đẹp mình, đẹp ai…

Giờ đây ánh nhạt, trôi phai
Qua rồi một thuở chuỗi ngày ươm mơ 
Cây khô héo rũ lặng tờ
Âm thầm khuất bóng bên bờ vọng xa

Trải niềm thương nhớ trăng ngà
Lên thơ nhè nhẹ đậm đà ngắm soi
Canh khuya vắng lặng ầu ơi
Ru hồn mộng sĩ một thời….Dỡ dang!


Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng
LÀM SAO?
Bài gửi Sun Oct 11, 2020 4:41 pm by Nguyễn Thành Sáng
NGÀY - Thơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) (1) - Page 10 Images?q=tbn:ANd9GcS3MBFrDLKzAteYBp6DT53bAKrNBabiwZcz984WjLUbR0mq-gJbbg

LÀM SAO?

Ngẩn ngơ dưới bóng chiều tàn
Em buồn lặng lẽ đôi hàng châu sa
Hồ thu cành rủ là đà
Gió hiu hiu thổi, ngân nga nỗi niềm!

Hôm kia nhẹ lướt xuôi thuyền
Trên dòng êm ả về miền thênh thang
Nước gờn gợn sóng tơ vàng
Từng cơn nhấp nhố, mơ màng mông mênh

Ngờ đâu phong vũ cuộn lên
Một vầng u ám phủ tên ái tình
Cho trăng trải ánh lung linh
Khuất mờ nức nở, nghẹn mình chơ vơ

Sắc vàng ta đợi, ta chờ
Giờ đây héo hắt, bên bờ vấn vương
Ngoài kia từng giọt sương buông
Bao nhiêu sương nhỏ, bao buồn bấy nhiêu!

Trăng xanh nay biến trăng hiu
Bến duyên trước mắt biến chiều mịt xa
Để rồi cứ mãi nắng tà
Phủ lên ảm đạm, xót xa mảnh hồn…

Em ngồi trăn trở, héo hon
Khát khao, lưu luyến thuở tròn yêu đương
Đau lòng rã cánh uyên ương
Dòng sông hai ngả, nẻo đường ly tan

Làm sao níu ánh trăng vàng
Làm sao thổi áng mây ngàn bay xa
Làm sao sống lại tình ta
Làm sao để khỏi phải mà làm sao?!

            
Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng
EM & TÔI
Bài gửi Sun Oct 11, 2020 4:42 pm by Nguyễn Thành Sáng
NGÀY - Thơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) (1) - Page 10 Images?q=tbn:ANd9GcS9hv1cYr3zDoR1UZEpDXVJaOQlUNu9-ehUGY9mfYNYaKxy-fiK

EM & TÔI

Đêm khuya dưới ánh trăng tàn
Em ngồi thao thức đôi hàng lệ rơi
Hắt hiu quấn lấy mảnh đời
Chăn đơn, gối chiếc buồn ơi, thật buồn!

Nỗi niềm theo giọt sương tuôn
Phôi phai, tan loãng bên đường gót chân
Quặn đau héo úa bao lần
Thơ đan nhẹ chảy, bâng khuâng mộng ngàn

Tay em cầm áo thu vàng
Hồn trôi lờ lững, lang thang…chốn nào
Canh thâu gió lắc xạt xào
Bao nhiêu tiếng gió, để sầu bấy nhiêu

Đời em là chuỗi ngày chiều
Là vầng mây xám phiêu diêu cuối trời
Mãi trông, mãi đợi, mãi chờ
Đến khi trôi tới nát mờ loang tan!...

Còn tôi ôm lấy phũ phàng
Nắng mưa cát bụi, võ vàng, đắng cay
Từng đêm hướng vọng đâu đây
Nghe niềm uất nghẹn u hoài, giá đông

Ưu tư, khắc khoải, trên dòng
Lộng cuồng đẩy mộng cuốn tông gát bờ
Tháng năm mục nát, rã rời
Trăng treo đỉnh núi, bồi hồi hồn sương…

Hoàng hôn hai cánh mây buồn
Duyên tơ đan kết mộng thường dỡ dang
Quyện tay nâng quả tim vàng
Thả vào sóng nước, chuyển ngàn mộng thơ!

                      
Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng
HÃY XEM LÀ MƠ
Bài gửi Sun Oct 11, 2020 4:43 pm by Nguyễn Thành Sáng
NGÀY - Thơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) (1) - Page 10 34-hinh-anh-thien-nhien-dep-nhat-183-16

HÃY XEM LÀ MƠ

Dang tay hốt sợi ánh tàn
Gom về chút tỏ, giạt màn thu đêm
Và nâng ngọn bút dịu êm
Vẽ lên một bức tranh tim thuở nào!

Đi tìm… gặp lại hồn đau
Xót xa, chấn động má đào ngày xưa
Em chờ, em đợi bao mùa
Để sầu liễu rủ, gió lùa phương nao

Tôi cầm một đoá hoa đào
Tặng em bằng nỗi nghẹn ngào của tôi
Thương ai một cánh bèo trôi
Đong đưa tơi tả, một thời nắng mưa

Làm sao nói hết cho vừa
Niềm rung, nỗi cảm em khua tấc lòng
Đời em là cả dòng sông
Bốn mùa nước chảy gió giông sóng cồn!

Giờ đây dưới ánh hoàng hôn
Sắc hoa tái tím, mảnh hồn giá băng
Năm nào ngọc khiết băng thanh
Ngày nay héo úa trên cành thu sương…

Xót đau rã cánh hoa hường
Luyến lưu bến mộng, vọng phương thiếu thời
Từng làm tê tái tim tôi
Trải trong nỗi nhớ bao lời thiết tha

Bởi là một áng mây xa
Bởi là ảo ảnh chỉ là tan phôi
Nên đành xé đám mờ trôi
Trả về dĩ vãng một lời vấn vương

Từ đây vĩnh biệt con đường
Hoa thơm trải lối, tôi thương, em chờ
Xem là một giấc ngủ mơ
Bước chân lạc mộng, những giờ phiêu diêu

Chiều chiều rồi lại chiều chiều!...


Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng
GẶP LẠI CỐ NHÂN
Bài gửi Mon Oct 12, 2020 3:29 pm by Nguyễn Thành Sáng
NGÀY - Thơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) (1) - Page 10 Images?q=tbn:ANd9GcRVJmtsd2IZ931VG0pBCPhVBTNGJSUt5Bc3fvWKwLKHZNrOOwh3

GẶP LẠI CỐ NHÂN

Hai mươi đăng đẳng năm dài
Từ ngày ly biệt, tình say rã rời
Em sang bến ấy còn tôi
Về chôn xác mộng đầy vơi nỗi niềm!

Đêm nay chợt gặp lại thuyền
Nửa sầu tan tác, nửa duyên quay hồn
Hoa xưa giờ tím hoàng hôn
Tình xưa bới đất chập chờn bóng lay

Châu sa giọt vắn, giọt dài
Em buồn kể lại chuỗi ngày đau thương
Đẩy đưa rơi cảnh đoạn trường
Mộng tình vỡ nát, vấn vương trọn đời

Phải đeo vách núi chơi vơi
Bên lồng lộng gió, bên mòn mỏi tay
Tâm tư mãi nặng u hoài
Luyến lưu dĩ vãng, đoạn đoài hồn em!...

Em về mang áo con tim
Năm xưa may sẵn chờ tìm tặng anh
Ly tan em giữ để dành
Mỗi khi nhung nhớ ngắm anh trong nầy

Hôm nay gặp lai trao tay
Anh ơi! Anh nhận tháng ngày tình em
Dẫu cho nát cánh thuyền duyên
Hồn yêu mãi sống tận miền thênh thang…

Hỡi ơi! Một mảnh trăng vàng
Năm xưa rực sáng lên hàng cây xanh
Giờ đây trải bóng lên cành
Cành khô trụi lá ánh đành loang xa.


Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng
Tình Ơi Hỡi!
Bài gửi Mon Oct 12, 2020 3:30 pm by Nguyễn Thành Sáng
NGÀY - Thơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) (1) - Page 10 Images?q=tbn:ANd9GcRWm3QzjjxU-ZgH6Kte5KGa956zAo4BU9uORyeVn0WMms4GTD9Wyw

Tình Ơi Hỡi

Em gian nan!
Em khấp khểnh!
Trên một chuyến xe đời!
Còn ở tôi!
Cũng một thời đau, khổ, hận…
Cũng năm dài quại quằn trong lận đận
Ngóng mây chiều, hụt hẫng cánh trùng khơi!

Em ơi!
Tôi cũng buồn, cũng da diết sầu tơi
Sương cũng trắng một đời trong nỗi nhớ!
Cũng trăn trở
Cũng từng đêm hướng ngõ
Cũng vườn tàn vàng võ phủ rong rêu…

Nào ai hiểu!
Tiếng kêu từ sâu thẳm!
Ai chạnh lòng sẻ ấm với chia êm
Tôi phải nén lòng, trầm lắng, lặng im
Hồn lãng đãng, bay tìm nơi ảo ảnh…

Em đã lạnh…
Và tôi đây cũng lạnh…
Hai nỗi niềm hiu quạnh giữa trần gian
Một trăng tan, một lỡ làng
Niềm tan tác ngập tràn muôn khắc khoải!

Ta gặp nhau!
Lúc thả hồn mơ về biển ái
Khúc tình đàn khơi sống lại cái xác lờ trôi
Và em cũng như tôi
Trả lại một thời
Bao kỷ niệm ngậm ngùi, bao héo úa…

Khung trời mơ của ta có hoa vàng trước ngõ
Đường ta đi có gió thổi du dương
Có pha sương
Có sáng tỏ loang đường
Có ngây ngất hoà chút buồn treo hướng vọng

Duyên ta thắm trải khung trời lồng lộng
Nhưng lại là cái bóng của mơ duyên
Cho dẫu nay! 
Có phải triền miên!
Có diệu vợi cái bến để neo thuyền
Tình ơi hỡi! 
Đôi miền…đâu nhạt ánh!


23/3/2017
Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng
Băng Giá Mà Chẳng Thấy Mùa Đông
Bài gửi Mon Oct 12, 2020 3:31 pm by Nguyễn Thành Sáng
NGÀY - Thơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) (1) - Page 10 Images?q=tbn:ANd9GcTwut7Nr4go7v5TAyFnuyLR9c9wc-Z1FnSAQeQDO0FR9BpHUhHBbg

Băng Giá Mà 
Chẳng Thấy Mùa Đông

Anh và em hai trái tim côi
Đang cứ mãi từng hồi ôm thổn thức
Nhớ!
Thương!
Chờ đợi ngóng trông! 
Với cõi lòng ngập tràn tha thiết….

Vậy mà em ơi! phương trời xa xôi cách biệt
Đã khiến lòng da diết một niềm đau
Ai chân bước qua cầu, dẫu cho cầu tre lắc lẽo
Còn đây thì! Như khắp nẻo chẳng thấy có cầu qua!

Tình của đôi ta!
Một mảnh tình xa
Hương thoang thoảng là đà gieo nỗi nhớ
Đời của ta!
Vầng sáng sớm loé vụt qua
Rồi u ám phủ nhoà lên khung ảnh

Trăng của ai sáng!
Còn trăng ta! Một bầu trăng chạnh
Khuất lu mờ đỉnh núi nẻo xa xăm
Đêm của âm thầm
Đêm của tối tăm
Gió loáng thoáng bao lần trong khoảnh khắc

Mỏi mê nhiều với vạn lần trầm mặc
Hằng muôn thu tan nát bởi chìm sâu
Trăm ngàn lần tự hỏi vì sao?
Sương đã trắng mái đầu mà đêm dài còn đó!...

Rồi hôm nay! 
Thêm lần yêu… vọng ngõ!
Khao khát nhiều, có đó tợ bằng không
Tiếng vợ vợ, chồng chồng còn tình treo lơ lững
Dãy chập chờn lởn vởn ánh ven sông

Một tấc lòng!
Một Sợi tơ hồng!
Một chén rượu nồng!...
Hồn tận hưởng mà xác thì lại cứ mãi bềnh bồng!
Ở tận cõi mênh mông!
Trời phủ giá, mắt chẳng thấy mùa đông!...


24/3/2017
Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng
Nhắm Mắt Lại Đi Em
Bài gửi Mon Oct 12, 2020 3:32 pm by Nguyễn Thành Sáng
NGÀY - Thơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) (1) - Page 10 Images?q=tbn:ANd9GcR2m1a4Jr7p8FYW8QiWlEXBDQTQI9fbvRoVOFBmVagFWAqfPWyX

Nhắm Mắt Lại Đi Em

Hôm qua! 
Anh nắn nót một áng thơ tình
Để khuây khoả lòng mình mà phôi phai nghẹn tủi
Anh cũng gửi tặng em!
Và chắc em cũng đã đọc!...

Vậy đêm rồi em có trằn trọc cũng như anh?
Có quay tròn trong thổn thức?
Có cảm thương? Có nhói nhức? Bởi mong manh
Sao lại phải chông chênh, nhiều khổ lụy ?!

Dòng sông ai êm đềm xuôi phỉ chí
Còn dòng sông ta! thì nước ngược, sóng cuồng dâng
Năm tháng dài cứ mãi dạ bâng khuâng
Cứ vương vấn…
Cứ xót xa cùng vọng tưởng…

Ngày lặng lẽ dấu mình nghe gió chướng
Đêm muộn phiền lởn vởn bóng ma trơi
Canh khuya dài không ngủ được, mệt làn hơi
Cho héo hắt phủ dầy thêm vàng võ…

Hồn đơn độc thoát mình ra cửa ngõ
Ngắm khung trời đây đó thả niềm mơ
Nhìn suối chảy
Trông mây ngàn diệu vợi…
Hốt sương buồn từng giọt kết thành thơ…

Chiều hôm qua trên khung mờ ngập xám
Hai linh hồn u ẩn nghẹn cô đơn
Gặp được nhau, xúc động khúc cung đàn
Từ sâu thẳm vô vàn khơi ý nhạc…

Ta cạn chén rượu nồng say chất ngất
Máu từng hồi rần rật chảy vào tim
Một cánh rũ loài chim, một khắc khoải về đêm
Đã bừng tỉnh sau cơn dài tuyết lạnh…

Dẫu trăng ta cũng chỉ là vầng trăng chạnh
Bởi khung mờ, khuất vắng vạn vì sao
Mây vẫn treo đầy, còn gió thì khuất dạng ở nơi đâu
Để tình mộng mãi sầu trong nỗi nhớ!

Thà như vậy còn hơn hoài trăn trở
Bên khung tàn than thở lẻ loi ta…
Hãy nhắm mắt lại đi em!…Anh đây mà! Em đó mà!
Hồn mãi quyện dưới trăng ngà soi bóng nước...


25/3/2017
Nguyễn Thành Sáng 
Nguyễn Thành Sáng
Đau Và Nhớ
Bài gửi Mon Oct 12, 2020 3:33 pm by Nguyễn Thành Sáng
NGÀY - Thơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) (1) - Page 10 Images?q=tbn:ANd9GcSe53YVl03g3NnxCj2WxzAaYQxbTFMdcbjVcyhFq-07R_ZiOEtBHg

Đau Và Nhớ 

Tôi ở nhà cao, sát mặt đường
Nhưng nào ai biết lắm màn sương
Đêm đêm giăng phủ bầu cô tịch
Một cõi không gian chỉ lạnh buồn!

Có những chiều tà lặng ngắm anh
Ngồi xe gắn máy rịch cà tang
Ung dung, thanh thản rồ ga nhẹ
Sát cạnh sau lưng một ảnh vàng

Tôi thấy lòng tôi nỗi nhói đau
Nhớ ngày xưa ấy phụ tình nhau
Chê anh học ít thêm nghèo nữa
Đành phải lần tay khép cổng vào

Từ đó anh đi đường của anh
Tôi vòng ngõ khác kiếm đường tôi
Công viên, bãi cát, nơi hò hẹn…
Tất cả gom chung trả lại trời!

Cứ ngỡ cao sang với bạc tiền
Là thuyền chở đến bến mơ duyên
Nào hay chỉ đẹp màu tranh vẽ
Treo giữa tường đen, cửa khoá xiềng

Xa rồi thuở mộng thắm tình ai
Dưới dãy thênh thang duỗi bóng dài
Bát ngát đồng xanh hương lúa mạ
Hồn yêu dào dạt ngất ngây say

Chẳng còn thấy nữa nét suy tư
Sợ ráng hoàng hôn ánh vật vờ
Lặng lẽ âm thầm anh cố gắng
Mong tìm cho được những vần thơ

Để tặng cho em ấm cõi lòng
Vui cùng đò vắng đợi qua sông…
Giờ đây nặng trĩu bầu tâm sự
Kẻ phụ hàn vi, có tấm chồng!...


4/12/2016
Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng
VƯƠNG VẤN TRI ÂM
Bài gửi Mon Oct 12, 2020 3:33 pm by Nguyễn Thành Sáng
NGÀY - Thơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) (1) - Page 10 Images?q=tbn:ANd9GcQZaqx7jEKhTQA8gAqnlN_iI6UlJNPFkD59HAf71ci8pAdhVlWynQ

VƯƠNG VẤN TRI ÂM

Âm thầm lặng lẽ ghé vườn ai
Nghe vẳng đâu đây giọt nhỏ dài
Như tiếng cung đàn vương vấn thuở
Một thời lộng gió, cánh ngàn bay!

Thắm thiết tình thơ trải mộng hồn
Từng cơn nhịp đập khảy hoàng hôn
Cảm rung, lai láng niềm tâm sự
Nhạc khúc du dương trổi dập dồn

Quyện bóng mây sương dưới ráng chiều
Giữa mùa thu quạnh nỗi đìu hiu
Bao nhiêu lá đổ là bao thổi
Vi vút không gian vọng sáo diều

Đến đông lạnh lẽo nét tiêu sơ
Bỗng chốc trăng phai phủ bóng mờ
Mây trắng lững lờ trôi ảm đạm
Về nơi khuất bóng cõi chơ vơ!

Hoa hương sắc thắm giữa vườn xuân
Bốn phía bao quanh dãy bức tường
Dẫu gió mây ngàn vương vọng tưởng
Chỉ đành nhẹ lảy khúc sầu tương

Có phải thế không… hỡi một thời?
Cùng ai sánh bước dưới trăng soi
Bên nhau thắm thiết tình tao ngộ
Giờ nghẹn ly tan, cách biệt rồi!

Tôi về nhớ mãi chuỗi ngày qua
Gió lộng thênh thang ánh nguyệt ngà
Lưu luyến tâm tình thơ bậu bạn
Hai mùa thoáng chốc… nhẹ trôi xa!


Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng
TIẾNG VỌNG MỘT THỜI
Bài gửi Tue Oct 13, 2020 9:10 pm by Nguyễn Thành Sáng
NGÀY - Thơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) (1) - Page 10 34-hinh-anh-thien-nhien-dep-nhat-183-16

TIẾNG VỌNG MỘT THỜI

Thuốc hút! Kim chỉ! Đá lửa! Hộp quẹt!.......đây!

Tiếng rao lồng lồng…
Khuấy động dòng sông
Người trai trẻ bềnh bồng trên sóng nước!

Chàng khôi ngô
Nắng mưa phơi bóng mượt
Nét kiêu hùng, chí vượt nẻo gian truân
Ánh ửng sáng đẩy trôi dòng ngấn lệ
Xá gì đâu ráng xế phủ ngày xuân

Vô tư, chẳng bận, chẳng từng
Lửa lòng để sưởi, để hừng cho ai

Ngày rong ruổi đường dài
Đêm trăng đơn treo khung cửa
Sách cầm tay
Trầm ngâm từng nét chữ
Quên nỗi niềm lữ thứ cuộc chơi vơi!...

Anh ơi! Anh ơi……
Tiếng gọi níu chèo bơi
Kéo mênh mang từ cõi rộng
Về bóng hồng đang ngóng đợi bên sông

Nàng thôn nữ tuổi độ xuân thì
Đôi mắt biếc nghĩ gì
Sao như màu e thẹn?
Môi ngập ngừng…
Thỏ thẻ…bán cho em
Hai ống chỉ…thêm… bao kim 
Miệng nói mà lóng lánh cả đôi huyền
Môi chúm chím kéo dài lưu với luyến!...

Ghe rời xa 
Dư âm còn xao xuyến
Gợn nhịp cồn phủ hẹn buổi hôm nao…
Ba năm khó nhọc cần lao
Ba năm dào dạt biết bao nỗi lòng…

Mây đen cuộn đến dậy cuồng phong
Cuốn tuổi thanh xuân thảy xuống dòng
Mặc chiếc phiêu bồng theo khói trắng
Mấy mươi cây số sớm chiều rong

Thuở ấy sương giăng phủ mịt mờ
Trôi về đồng ruộng, cất trang thơ
Vô tư chất ngất hồn sĩ khí
Thanh thản, thong dung lượn bến bờ!

Hai năm phong vũ cuộn ba đào
Cộng với ba mùa sóng lượn chao
Ướt đẫm cơn mưa rồi bỏng nắng
Cây xanh ngày tháng gió giông dao

Vô tình, lặng lẽ cánh chim xa
Chẳng bận lay cành, rít thổi qua
Sáng bật cánh ngàn vun vút vượt
Trưa bờ thanh vắng giở cơm ra

Đánh chén no nê duỗi giấc dài
Thả hồn chìm mộng khuất trời mây
Lắc khua xào xạt cành đâu đó
Tỉnh dậy vươn vai, tiếp tục chài…

Chiều nay lững thững ánh về tây
Lãng đãng bên thềm thả bóng bay
Tiếng vọng xa xăm thời dĩ vãng
Như buồn, như nhớ với như say!


Kỷ niệm một thời xuân trẻ!



Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng
Gió Với Bạn (2)
Bài gửi Tue Oct 13, 2020 9:12 pm by Nguyễn Thành Sáng
NGÀY - Thơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) (1) - Page 10 Images?q=tbn:ANd9GcSt-pzAkJQLc8q0yMKHewRYgEqcwN_xoPA13-LrWL_tv_o0tIa8ig

Gió Với Bạn (2)

Sáng ơi Sáng! Xung quanh đã ngủ
Sao bạn còn trăn trở ngồi đây
Trầm ngâm như thể heo may
Chơ vơ, héo hắt loang dài đêm đen!

Ta đang đứng dưới đèn nhìn bạn
Mà nghe lòng lai láng niềm thương
Dòng đời sao mãi chuyện buồn
Quấn vào chí cả khiến sương nhỏ sầu

Làm lóng lánh chìm sâu vào đất
Để cánh ngàn chất ngất ngậm ngùi
Lo cho bạn thiết giữa đồi
Chơi vơi khoảnh khắc để rồi chùn chân!...

Gió ơi gió! ngập tràn thương nhớ
Chuyện con thuyền của thuở năm xưa
Khiến ta cứ mãi bốn mùa
Vấn vương, lưu luyến, hồn đưa vật vờ

Rồi lần bước vào thơ phôi lãng
Dẫu hoàng hôn lụn nắng chân trời
Tim ta vẫn nhịp từng hồi
Nửa ngân, nửa tặng cho đời thêm xanh…

Bỗng từ đâu mùi tanh chợt đến
Làm cung đàn khấp khểnh âm vang
Canh thâu thoáng chốc ngỡ ngàng
Bâng khuâng, tư lự, vô vàn tái tê…


5/4/2017
Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng
Gió Với Bạn (3)
Bài gửi Tue Oct 13, 2020 9:12 pm by Nguyễn Thành Sáng
NGÀY - Thơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) (1) - Page 10 Images?q=tbn:ANd9GcQDuah6-yTS9oYMbl8Gv0mMBFAExuiMOnUCzt5SqTW5XKWb8F3L2w

Gió Với Bạn (3)

Vẫn biết đêm nầy bạn luống đau
Nên trầm, héo hắt thả canh thâu
Tìm vơi khắc khoải bầu tâm sự
Lảy khúc bi ai giải khối sầu!

Ánh mắt năm nào rực sáng tinh
Mà nay toé lệ, ngóng thang thênh
Nhạt mờ điểm tới theo tà xuống
Hằn dấu thời gian quạnh quẽ mình

Thuở xưa thanh thản một tâm hồn
Trải cánh mộng đời mỗi sớm hôm
Những lúc bay xa vào diệu vợi
Rồi khi lững thững rải hoàng hôn

Bạn nói, bạn cười, bạn ngất say
Ta hừng theo đó cũng xoè tay
Kéo người bạn thiết vào khung lộng
Thoả thích cùng nhau ngắm đỉnh đài

Vậy mà thoáng chốc vội qua nhanh
Muối trắng giờ đây nhuộm nhánh cành
Óng mượt, xanh hồng đâu thấy nữa
Chỉ còn teo tóp tựa mong manh…

Gió ơi! Hãy kể, kể nhiều đi
Để nhớ, để quên, để bỏ hờn
Một mảnh nan thuyền treo sóng nước
Lật chìm khuất dạng dưới mông mênh

Cố gắng trồi lên giữa dập vùi
Giương nhìn bốn phía chỉ mù khơi
Nào ai hiểu được niềm tan tác
Mệt mỏi là đây với rã rời

Ta tấp được bờ buổi ráng tan
Dõi tìm, dõi đợi một vầng trăng
Nhưng trăng đã lặn sau ghềnh đá
Đành phải lần soi dãy ánh tàn

Rồi dựng căn lều đỡ nắng mưa
Niềm thương dĩ vãng quyện vào thơ
Ngân nga khuây khoả theo ngày tháng
Khép lại từ đây nỗi vật vờ…


6/4/2017
Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng
CHIM VỚI TỔ
Bài gửi Tue Oct 13, 2020 9:13 pm by Nguyễn Thành Sáng
NGÀY - Thơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) (1) - Page 10 Images?q=tbn:ANd9GcTC__UqHZ6BZYEzeY1twe0ZeCu2T8OGvxYnlMzvSZkO7c3SrFpaBw

CHIM VỚI TỔ

Đừng buồn anh nữa nhé em ơi
Cho ánh lung linh tỏa sáng ngời
Lặng lẽ thu hình trên cõi lộng
Mây màn phủ ám, bóng chơi vơi!

Em khổ, em đau, với tủi hờn
Nghĩ rằng ánh nhạt phủ hoàng hôn
Phả sương lững thững ngàn hoa cỏ
Để lạnh chiều nay một mảnh tròn

Vườn xuân trao gởi mộng hôm nào
Gió thổi chập chùng, đẩy sắc dao
Hồn cánh năm xưa ai trổi dậy
Dật dờ tung lướt vụt qua mau

Bỏ hoa thui thủi ngắm mây tan
Cuốn cánh mượt mơ đượm sắc vàng
Lạnh lẽo co mình theo thắt nhớ
Bao lần quyện chặt, uống hương trăng!

Rồi đây héo hắt giữa đêm mờ
Phai mất chuỗi ngày trải thắm thơ
Hoa bướm tình thiêng từ vạn kỷ
Ngàn năm mãi lảy khúc sầu lơ…

Ơi hỡi! Mộng lòng của trái tim
Em là bến đỗ một loài chim
Anh mang đôi cánh bầu phiêu lãng
Nhưng cõi thênh thang vẫn vọng tìm

Tổ ấm quay về buổi tối nay
Là nơi ấp ủ của men say
Dẫu cho lởn vởn đời mây gió
Chẳng lạc nào đâu cuối một ngày!



Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng
TIẾNG ĐÀN
Bài gửi Tue Oct 13, 2020 9:17 pm by Nguyễn Thành Sáng
NGÀY - Thơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) (1) - Page 10 Images?q=tbn:ANd9GcRU-OiJOiEzf8LQ0Cm9GEvp4_VVPAfUhApUoHU-VdiQxMa3ZcqiHg

TIẾNG ĐÀN 

Nơi đây năm tháng cũng từng
Vấn vương, lưu luyến bao lần…ngày xưa
Ngàn mây giăng phủ bốn mùa
Âm u, ảm đạm, gió lùa sầu sương!

Chiều thu héo hắt bên đường
Nhớ về dĩ vãng, giọt buồn rụng rơi
Bây giờ nát mảnh trăng soi
Cho đêm mờ mịt, cho đời buồn tênh 

Thức thao đợi ánh vàng lên
Mà như thăm thẳm, chênh vênh nỗi niềm…
Đàn em lảy nhịp bên thềm
Du dương điệp khúc lay tìm…hồn thương

Tim người nhịp đập tơ vương
Xuyến xao, xúc cảm, chẳng dừng ngân nga
Bâng khuâng xa cũ dưới tà
Nửa vầng đã khuất, nửa ngà còn đây

Từ trong giếng lặng hình ai
Gợn gờn loang ảnh mộng say thuở nào
Soi gương nước động dạt dào
Bao nhiêu chờn chập là bao nhiêu vờn…

Qua rồi dòng xoáy cuộn tròn
Một lôi xuống đáy, một còn xoay đi
Hôm kia nát mảnh trăng thề
Hôm nay lững thững mây về chốn xa

Lộ ra khung ảnh ngọc ngà
Long lanh từng giọt sương pha ửng trời
Phủ đen giây phút cuộc đời
Rồi đây gió thổi trôi trôi giạt tàn!


Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng
VẪN MÃI QUAY VỀ
Bài gửi Tue Oct 13, 2020 9:18 pm by Nguyễn Thành Sáng
NGÀY - Thơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) (1) - Page 10 Images?q=tbn:ANd9GcSe53YVl03g3NnxCj2WxzAaYQxbTFMdcbjVcyhFq-07R_ZiOEtBHg

VẪN MÃI QUAY VỀ

Em bừng tỉnh cơn mê sầu mộng ảo
Để hồn nhiên vui dạo bước chân qua
Cả không gian muôn sắc thắm mượt mà
Đang đợi đón trăng ngà soi ánh tỏ!

Còn nơi tôi cứ luôn sao trăn trở
Nhớ nhung hoài một thuở cánh ngàn phương
Lướt dòng sông, sóng nước dưới mây sương
Ngang bến mộng bên đường, hoa trước cổng

Mây vần vũ, gió vụt vù khuấy động
Niềm mênh mang, ảnh bóng vẫn trùng khơi…
Thế mà nay ánh nhạt, nỗi chơi vơi
Luôn vương vấn một thời xưa cũ mãi…

Có đôi lúc tuổi xuân như sống lại
Buổi hẹn hò, luyến ái khúc tình yêu
Bãi cỏ, bờ sông, ghế đá…những chiều
Hồn ngây ngất phiêu diêu vào ngọn thổi!

Và cũng rồi biết bao lần nhức nhối
Quay ngược dòng rười rượi của năm nào
Hiểu vì sao vỡ nát cánh hoa đào
Cho vĩnh biệt, lệ trào nơi khoé mắt…

Đã lỡ rồi, đành vẽ tranh trầm mặc
Đẩy thu trôi xa lắc tận phương ngàn
Để thảm xanh thôi trải sắc rụng tàn
Vầng ánh rạng phủ choàng hoa cỏ lá…

Vậy mà sao lòng cứ luôn buồn bã
Bởi mãi hoài bôi xóa chẳng mờ tan
Mây phủ dầy lấp kín một vầng trăng
Gió cuốn tới cũng lần ra cõi sáng!



Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng
BỨC ẢNH ĐẸP
Bài gửi Wed Oct 14, 2020 4:18 pm by Nguyễn Thành Sáng
NGÀY - Thơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) (1) - Page 10 Images?q=tbn:ANd9GcRy9vfHY9SSDelgNNmJcbzWkj4WqhWvkT4pF5rEltPfHLGSmnJ5KQ

BỨC ẢNH ĐẸP

Dòng thơ em viết khá dài
Cung đàn lảy nhịp cho ai tỏ niềm
Nào đâu mơ ước mộng thuyền
Chỉ là nước chảy trôi duyên…thơ mà!

Em ơi! Điệp khúc ngân nga
Từ nơi chốn lạ vọng qua cõi ngàn
Tim tôi cảm mảnh trăng vàng
Chơi vơi giữa cõi mơ màng canh thâu

Rung tơ trải tấc lòng sâu
Vơi niềm ảm đạm bể dâu cuộc đời
Tình xanh, ý sáng rạng ngời
Chút hồn thu nhỏ để rồi tan phai

Từ trong suối biếc hình ai
Đượm màu tươi thắm, điểm hoài bức tranh
Gió đong đưa nhẹ trên cành
Tiếc cho lá héo chẳng dành hứng sương!...


Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng
SỢI TƠ BUỘC KÉO
Bài gửi Wed Oct 14, 2020 4:19 pm by Nguyễn Thành Sáng
NGÀY - Thơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) (1) - Page 10 Images?q=tbn:ANd9GcQA_NhubRZRM2o_kWf7U8m0lnaODN-R8uG_XAxtDg2ur0bJAgV3Rw

SỢI TƠ BUỘC KÉO

Hàng cây vun vút ngược bên lề
Đến dãy cát vàng dẫn lối quê
Vắng lặng ngôi nhà đêm tĩnh mịch
Lờ mờ, lởn vởn rủ canh khuya!

Bao lần giấc điệp dẫn hồn tôi
Vào mộng đi tìm một ánh trôi
Nhưng cõi mịt mờ đâu chẳng thấy
Chỉ rời chân bước, dạ sầu tơi

Cứ thế để hoài nỗi vấn vương
Bóng ai nhàn nhạt cuối con đường
Nằm trong ảo ảnh mờ lam khói
Thoáng tụ lại rồi nhỏ giọt buông

Bởi dưới mưa ngàn quyện bóng đêm
Thì làm sao có một loài chim
Lượn theo tầm tã mà vương nắm
Chỉ đụt qua cơn đợi hết chìm!

Da diết tâm hồn chuỗi tháng năm
Thiết tha ấp ủ mảnh tình trăng
Nhưng trăng khuất dạng sau vành núi
Đành ngóng trời xa, loãng nhạt tàn…

Nếu được một lần quay trở lại
Thành loài cánh trẻ thả tầng mây
Phũ phàng nước đổ tôi dừng ghé
Đầy bụng, trong trời mới cất bay

Để không phải cảnh tắm thu chiều
Rồi mỗi tối ngồi cạnh hắt hiu
Lần dỡ từng trang nhòa nét chữ
Cho từ trong trái thổi sầu tiêu

Để không đăng đẳng sợi dây tơ
Lay động, chập chờn giữa giấc mơ
Quấn cuốn linh hồn lôi dĩ vãng
Cột bên bờ suối ngắm trăng trơ!



Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng
CÔ ĐƠN
Bài gửi Wed Oct 14, 2020 4:19 pm by Nguyễn Thành Sáng
NGÀY - Thơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) (1) - Page 10 Images?q=tbn:ANd9GcQ36PBIKrhr7DzfgVcYXe7zVLV-YbnVby6Swvm14SvJQmrNyd28

CÔ ĐƠN

Rộn rã đâu đây những tiếng cười
Dập dìu, tấp nập cảnh thuyền bơi
Ngả đường xuôi ngược dòng loang ảnh
Mà ở nơi đây chỉ một người!

Hứng hiu hiu thổi mái sau hè
Lượm lác đác vàng phủ gốc tre
Tắm nắng bức oi, bầu vắng vẻ
Khảy đàn lặng lẽ chỉ mình nghe

Tĩnh mịch canh khuya, áng lững lờ
Bên thềm, một góc, quấn dây tơ
Thấy như sợi tối, mong manh quá
Rồi mắc lên cành, mặc lắc lư

Xung quanh sẩm xịt màu u ám
Lãng đãng xa xa bóng chập chờn
Đom đóm dật dờ bay lấp loé
Từng hồi lay động, ánh man mơn!

Khát khao, vọng tưởng, biết đâu tìm
Muốn vút lên trời xoải cánh chim
Bay thẳng, bay xa về diệu vợi
Mà sao ai níu, ghịt con tim

Để thu cứ mãi cuốn hồn đau
Tối tối hoàng hôn uống giọt sầu 
Da diết tận cùng bao nỗi nhớ
Muộn phiền chờn chập giấc canh thâu…

Cô đơn! Rất thật nỗi cô đơn
Tại gió, tại mây, tại dỗi hờn
Hay tại bạc phần nên quạnh quẽ
Lại đành bó gối, chẳng dời chân!


              
Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng
TÌNH LẶNG
Bài gửi Wed Oct 14, 2020 4:20 pm by Nguyễn Thành Sáng
NGÀY - Thơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) (1) - Page 10 Images?q=tbn:ANd9GcRJmm9Ng0UW3e2n9GozGjVFUqFl7V0xsHW4_N_4gxiSfFwnv1rf

TÌNH LẶNG


Nói để rồi đây có vỡ tan?
Với ôm nỗi nghẹn lịm cung tầng
Anh đành phải nén niềm tha thiết
Em hỡi! Bên bờ có hiểu chăng!

Yêu ai từ độ mùa thu ấy
Anh thấy hoa xuân trải bóng dài 
Đi dưới ráng chiều trôi lãng đãng
Người ơi! Có hiểu ngất men say? 

Anh mang vương vấn gói vào tim
Yêu lặng âm thầm thả dưới đêm
Thật thắm như trăng ngàn rạng ánh
Nhiều trong giấc ngủ ảnh hình em…

Bây giờ con sáo đã sang sông
Ôi! Nát hồn thương, nhỏ lệ hồng
Em bước theo chồng về xứ lạ
Đâu còn chi nữa để mà trông

Từ nay vĩnh biệt tình yêu nhé!
Tất cả vùi chôn đáy huyệt rồi
Bến mộng phủ dầy sương tuyết trắng
Đêm dài, ảm đạm ngắm mây trôi!...


             
Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng
Khen Và Chê
Bài gửi Wed Oct 14, 2020 4:21 pm by Nguyễn Thành Sáng
NGÀY - Thơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) (1) - Page 10 Images?q=tbn:ANd9GcQhY5yAS5iq40KlT0me3ir9cJbXtT1tGxPjsGsxsopi9b53LOxn8Q

Khen Và Chê

Khen cháu hiên ngang trước cảnh đời
Gặp điều trái khoáy chẳng hề lơi
Quan tâm chia sẻ và lên tiếng
Tìm chữ công minh hiến tặng người!

Khen cháu lòng ngay, dạ chính nhân
Tâm hồn trong sáng tợ vầng trăng
Trải muôn lóng lánh, xua màn tối
Khai mở đường đi dưới cõi tầng

Khen cháu dầy công với sách đèn
Hoặc đời khốn khó lắm bon chen
Cố theo ngày tháng tìm thăng tiến
Đáp nghĩa cù lao hoạn dưỡng mình…

Nhưng mà cháu hỡi! Để bây giờ
Tôi thấy đắng lòng chê cháu đây
Hấp tấp, ngông cuồng, không chính chắn
Chỉ nhìn bề mặt vội ra tay!

Chưa biết đầu đuôi chuyện thế nào
Sự tình đen trắng ra làm sao
Chỉ xem lá rụng cho là gió
Chẳng hiểu vì thu, phải rớt màu

Nghe đàn héo hắt, trách ru mê
Nào biết du dương dưới ánh thề
Là để thăng hoa hồn mộng ước
Giúp dài đượm thắm chuỗi lê thê…

Sự đời muôn mặt khó đo lường
Tí nước đêm trường nhỏ giống sương
Nhưng khác ở nhau đâu sự thật
Một đàng kết tụ, một ngàn phương

Muốn hiến cho đời nghĩa vị tha
Bình tâm, tường tận lẽ gần xa
Chớ nên vội vã lao vào cuộc
Tự chuốc vào thân ách nghiệt mà!


11/5/2017
Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng
TÌNH THẮM CỦA ANH
Bài gửi Wed Oct 14, 2020 4:22 pm by Nguyễn Thành Sáng
NGÀY - Thơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) (1) - Page 10 Images?q=tbn:ANd9GcS1_Nzqxce4rRm4LzcSq9j_dg1OUK4a_3vqY30Xc6DTGM2WXMea

TÌNH THẮM CỦA ANH

Mang ước vọng đi vào biển lớn
Mặc ngàn khơi sóng giỡn thét gào 
Vượt theo ngọn gió lên cao
Trải phơi ý sống biết bao nỗi niềm!

Đường rong ruổi, con thuyền tấp bến
Gác mái chèo tìm đến vườn ai
Hương loang tỏa nhẹ bên ngoài
Dừng chân lữ khách say bay mộng hồn

Gần một năm sớm hôm mài bút
Gửi tấc lòng từng phút vào thơ
Vấn vương, lưu luyến bao giờ
Nay đan thành nhạc ru mơ chốn ngàn

Nợ sách đèn soi trăng trải chí
Nghĩa cù lao trọn ý đáp đền
Vút vào cõi lộng mông mênh
Xoải đôi cánh rộng vượt lên chin tầng…

Rồi một chiều lâng lâng nguồn cảm
Gặp hồn ai ảm đạm bên đường
Em buồn lặng lẽ ngắm sương
Mà sao trông giống người thương kiếp nào!

Lung lay động xạc xào cành lá
Ngọn hiu hiu êm ả đưa về
Dang tay ôm mảnh trăng thề
Tim yêu ngân nhịp lê thê tiếng lòng

Cùng nắm tay xuôi dòng nước chảy
Thuở hoa xuân sống lại từ đây
Không gian hai cánh chim bay
Trời xa, biển rộng chuỗi ngày thang thênh!

Bến dừng chân lênh đênh năm trước
Giờ lặng tờ, mộng ước pha phôi
Nên đành dời bước tìm nơi
Bởi xây nghĩa sống một đời trùng dương

Anh rời bước lên đường ly biệt
Ai lệ sầu da diết con tim
Mây trôi, sương nhỏ bên thềm
Hắt hiu, giá lạnh, từng đêm thẫn thờ…

Nửa mảnh hồn ở bờ năm cũ
Nửa mảnh hồn theo ủ tình xanh
Hỡi em! Vầng sáng long lanh
Trăng thơ! Mộng thắm của anh đây mà.



Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng
NHỊP SỐNG TUỔI HOÀNG HÔN
Bài gửi Fri Oct 16, 2020 4:43 pm by Nguyễn Thành Sáng
NGÀY - Thơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) (1) - Page 10 Images?q=tbn:ANd9GcQ-ZKru2sIcvIYTbXgB9IS_GHd0zf474fP8_9IVD_Z3FJehHKsK

NHỊP SỐNG TUỔI HOÀNG HÔN

Nầy người hỡi! Hoàng hôn đã điểm
Ảnh nhạt dần, sắp tím trời xanh
Vầng đen chầm chậm đến gần
Chỉ còn một mảnh trăng thanh soi đường!

Nếu vắng trăng canh trường u ám
Vạn côn trùng níu bám nỉ non
Dạt dào một tấm lòng son
Giữa bao ảm đạm biết còn hay không!

Cho khắc khoải, mông lung dòng nghĩ
Chuyến xe đời phỉ chí bao nhiêu
Giờ đây héo hắt, sầu hiu
Cánh hồn rũ rượi, liêu xiêu mộng ngàn

Rồi lặng lẽ mơ màng theo gió
Tìm phôi phai nỗi nhớ ngày xưa
Con đường năm cũ bao mùa
Dấu chân xe ngựa sớm trưa trải dài!

Còn chi nữa để hoài lưu luyến
Đã lạnh tàn muôn chuyện thuở qua
Chỉ còn dưới ráng chiều tà
Thu hình , rút ánh để mà…chờ đêm…

Thôi thì hãy! Con tim lai láng
Suốt khoảng dài trầm lắng, suy tư
Hôm nay đan lại thành thơ
Ngân nga khuây khoả những giờ buồn tênh

Cho nắng tắt chênh vênh đừng tới
Với bốn bề bóng tối phủ vây
Dẫu tàn, hồn thắm còn đây
Vẫn cười rộn rã chuỗi ngày…chìm sâu!



Nguyễn Thành Sá
ng
Nguyễn Thành Sáng
CẢNH ĐỜI BUỒN CỦA EM
Bài gửi Fri Oct 16, 2020 4:43 pm by Nguyễn Thành Sáng
NGÀY - Thơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) (1) - Page 10 Images?q=tbn:ANd9GcR3_yE2fnDLZEkqJ7zhAZikZlZMvo5o4_jaGYXTJDjh6jEPnp2TpQ

CẢNH ĐỜI BUỒN CỦA EM

Có ai hiểu cho em nỗi khổ?
Cảnh vợ chồng như phố canh khuya
Vắng tanh, lạnh lẽo bốn bề
Lâu lâu gợn ánh vụt về nẻo xa!

Lỡ tuổi xuân, trăng ngà nhạt ảnh
Thôi! Đoạn đành một cánh hồn hoa
Đưa chân làm vợ người ta
Mộng lòng xuân trẻ bỏ qua góc đời

Men hương lửa một thời sớm tắt
Bởi bóng mờ, đuổi bắt mơ hồ
Khung trời mây áng lững lờ
Gió chìm ngưng thổi, khuất mờ vầng thanh

Cho đêm sáng biến thành u ám
Chuỗi thu vàng phủ bám màn loan
Dưỡng nuôi ước vọng tình son
Trôi theo con nước ghịt vờn rã tan!

Để ảm đạm, muôn vàn héo hắt
Lời ngọt ngào vắng bặt từ lâu
Bước chân dã dượi qua cầu
Cầu bao nhiêu nhịp dạ sầu bấy nhiêu…

Rồi hôm nay bóng chiều dần đến
Chỉ còn đây khấp khểnh niềm thương
Cất đau trong trái đoạn trường
Sống cho nghĩa sống, vấn vương hững hờ

Em chán ngán, thẫn thờ ai hiểu?
Nỗi u buồn, nặng trĩu tâm tư
Từng đêm bậu bạn qua thơ
Ủi an năm tháng nát bờ yêu đương!



Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng
Thơ Em ...
Bài gửi Fri Oct 16, 2020 4:44 pm by Nguyễn Thành Sáng
NGÀY - Thơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) (1) - Page 10 Images?q=tbn:ANd9GcSzzsvwpw2iOqi7bX_nkfqbGK9Q0NQG6XQspKAczQkYRVW8VaLSHw

Thơ Em ...

Tôi đọc thơ em tới mấy lần
Bởi lòng cảm khái mảnh hồn trăng
Ôi sao! Đẹp quá tình ai đó
Dẫu lỡ, thuyền xa vẫn đượm ngần!

Kỷ niệm đong đầy nơi mắt em
Quay nhìn dĩ vãng dưới thu đêm
Mãi vương vấn nhớ thời tao ngộ
Khắc khoải, đong đưa, rũ bóng thềm…

Tôi người lữ khách bước qua cầu
Cũng vỡ tan tình lắm khổ đau
Chất ngất yêu đương rồi nát mộng
Cho dài năm tháng lịm trời thâu

Và giống như em, cũng hẹn hò
Công viên, rạp hát… trọn niềm cho 
Trái tim da diết ngân tình ái
Rồi cũng như em…..lỡ mộng đò!

Lặng lẽ nàng đi bỏ lại đây
Muôn vàn nhịp đập quả hồng say
Để tôi lưu luyến, luôn nhung nhớ
Phủ chụp lên thân chuỗi đọa đày…

Em còn đầy ấp giọt sầu rơi
Năm tháng hằn in dấu ảnh ngời
Còn ở nơi tôi giờ lạnh tắt
Dòng sông thuở ấy, đã ngừng trôi

Đăng đẳng thời gian, bỗng một chiều
Tình cờ gặp lại, nỗi buồn hiu
Đôi dòng châu lệ nàng tuôn chảy
Kể chuyện ngày xưa cảnh nát diều

Giờ mới hiểu ra, đã lỡ làng
Đâu còn đứng bóng ảnh trăng vàng
Mịt mù khuất núi mờ tan loãng 
Chỉ có còn đây một ánh quầng…


           
Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng
DÒNG TÂM SỰ
Bài gửi Fri Oct 16, 2020 4:45 pm by Nguyễn Thành Sáng
NGÀY - Thơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) (1) - Page 10 Images?q=tbn:ANd9GcTwut7Nr4go7v5TAyFnuyLR9c9wc-Z1FnSAQeQDO0FR9BpHUhHBbg

DÒNG TÂM SỰ

Em họa cho tôi lắm dãy thơ
Từ đầu ghé bến, thả trăng mơ
Tấc lòng gom đọng vào lam khói
Tôi hiểu đời em... phủ bụi mờ!

Thu chiều cứ mãi phả tim sâu
Héo hắt, cô đơn nhỏ lệ sầu
Gởi gấm tâm tình nơi hí họa
Tìm vơi ảm đạm nỗi ngàn đau

Thơ thẩn vào ra khắp nẻo trang
Trải dòng tâm sự luống bâng khuâng
Dẫu cho mộc mạc, sai vần điệu
Vẫn lấy làm vui, khoả ánh tàn…

Tôi thấy lòng tôi cũng mến ai
Từ khi tập tễnh lướt hồn bay
Ngọc Lan! Ghé bến gieo vần họa
Xúc động tâm tình lắm lúc say!

Tôi cũng như em cũng mộng thường
Nhưng rồi tan tác rã mưa tuôn
Âm thầm lặng lẽ theo ngày tháng
Từ mái nhung đen đã quạnh trường

Chỉ còn bậu bạn với thơ xanh
Điểm nét vào đây cả tấc thành
Nắn nót, giồi mài từng chút một
Đi tìm cái bóng của vầng thanh...

Đừng buồn nữa nhé Ngọc Lan ơi!
Nước chảy, sóng vờn, chỉ thế thôi
Hãy ngủ mơ say vào mộng mị
Rồi khi tỉnh giấc, áng mây trôi!



Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng
THÌ RA
Bài gửi Fri Oct 16, 2020 4:46 pm by Nguyễn Thành Sáng
NGÀY - Thơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) (1) - Page 10 Images?q=tbn:ANd9GcRVJmtsd2IZ931VG0pBCPhVBTNGJSUt5Bc3fvWKwLKHZNrOOwh3

THÌ RA

Thì ra đây nghĩ đã sai rồi
Cứ ngỡ rằng ai cũng giống tôi
Khắc khoải tâm tình, bao ý sống
Trải vào trang giấy để phai phôi!

Ngờ đâu lỡ nhịp mối cung đàn
Vọng tưởng con thuyền giữa sóng loang
Chờn chập, đong đưa dòng nước cuốn
Dật dờ, ảm đạm, nhỏ sầu than

Vậy mà hạnh phúc vẫn đong đầy
Lui tới, ra vào thả bóng bay
Giỡn gió, đùa mây vờn nước gợn
Để hồn vương vấn nghẹn cho ai

Thôi về khép lại cửa tâm hồn
Rồi mỗi chiều tà đợi bóng hôm
Tự nhủ với lòng đừng thế nữa
Dòng đời muôn mặt kẻo rơi chân!

Hãy trải niềm thương vào cánh thơ
Con tim nhịp đập tự bao giờ
Cảm rung lai láng tình nhân thế
Tất cả vào đây để thắm mơ

Sáng ơi! Hồn Sáng của ngày xưa
Cứ vụt bay xa giữa bốn mùa
Đem lửa, đem hương vào biển rộng
Hơn là ảo ảnh một chiều mưa!...


             
Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng
TỎA SÁNG MÌNH
Bài gửi Sat Oct 17, 2020 3:35 pm by Nguyễn Thành Sáng
NGÀY - Thơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) (1) - Page 10 Images?q=tbn:ANd9GcQZaqx7jEKhTQA8gAqnlN_iI6UlJNPFkD59HAf71ci8pAdhVlWynQ

TỎA SÁNG MÌNH

Người sầu ảm đạm trải thơ
Như chiều héo hắt, dật dờ, vấn vương
Vọng trông trăng mộng đêm trường
Mà đâu chẳng thấy, chỉ buồn gió lay!

Lững lơ chuỗi hạt ai hoài
Đọng dòng châu lệ đoạn đoài rụng rơi
Hút sâu vào cõi tan phôi
Trăm mong, ngàn đợi để rồi xót xa

Ngoài kia cành rũ là đà
Hồ thu gờn gợn, sóng xoa cạnh bờ
Phủ giăng bốn phía lặng tờ
Âm u, giá lạnh, hững hờ mây trôi…

Tình yêu là thế mà thôi
Khi phơi trải sáng khi rơi khuất tàn
Dẫu thương tha thiết mảnh vàng
Làm sao giữ được ảnh ngàn chuyển quay!

Niềm mong, nỗi đợi của ai
Bao chiều quạnh quẽ trên đài cô đơn
Để cho da diết chập chờn
Khát khao trông đợi gió vờn hồn sương…

Hãy vô tư lự bên đường
Cũng rồi một tối vầng thương toả ngời
Đừng trông, đừng đợi, đừng chờ
Chỉ làm héo hắt bơ phờ mà thôi

Âm thầm tỏa sáng chí đời
Vạn ngàn sắc thắm muôn nơi tự tìm
Hơn là nhịp đập con tim
Ngân bài “Lệ Đá” mãi chìm xa xôi!

            
Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng
HỠI TRỜI XANH
Bài gửi Sat Oct 17, 2020 3:36 pm by Nguyễn Thành Sáng
NGÀY - Thơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) (1) - Page 10 Images?q=tbn:ANd9GcQMUXptaFJ8XpBZbYDzjZNOsE3XGLzN2eQLUZXglpRBBoH4CZ3bMQ

HỠI TRỜI XANH 

Lặn lội qua nhà để rõ tin
Yêu đương còn sống hoặc tan hình
Then cài, cửa đóng, chìm hiu hắt
Vắng lặng bao quanh, chỉ có mình!

Một khắc trôi qua, bóng một người
Vườn sau ra trước ngắm nhìn tôi
Ô kìa! Huynh Sáng! Cần Thơ ghé
Nhớ quá bạn ơi, thuở thiếu thời

Chun rượu thâm tình cạn ngất say
Năm xưa hai đứa thả hồn bay
Giờ đây đôi ngả đường rong ruổi
Kẻ bụi phong trần, kẻ lắt lay

Nỗi nhớ niềm thương ngợp cả hồn
Những chiều nắng tắt, rũ hoàng hôn
Căn phòng ấm áp tình tri kỷ
Chia sẻ cho nhau chuyện mất còn..!

Bỗng chốc em đi chợ mới về
Nụ cười tươi rói, tiếp chân đi
Ra sau rồi khuất, không còn thấy
Đến tối âm thầm mở nhạc bi

Chế Linh quằn quại với đau thương
Chuỗi khúc tình vương luống đoạn trường
Còn ở nơi tôi đêm thức trắng
Tái tê, da diết cảnh mây sương…

Thôi rồi! Đã nát mảnh tình thanh
Tay ấm trong tay những tối gần
Vạn tiếng con tim ngân thổn thức…
Giờ đây gởi trả giữa khung xanh

Tôi hận , tôi đau bởi ngỡ ngàng
Vì sao lại vỡ mảnh trăng vàng
Em thì im lặng, không lần nói
Để gió thu sầu quyện xốn xang

Nghĩ chân lạc bước cánh vườn hoa
Lắm bướm vờn xoay ảnh ngọc ngà
Đành nén, chôn sâu về dĩ vãng
Sợi tơ lầm mối tặng người ta…

Hai mươi năm chẳn vội qua mau
Bỗng gặp lại em, đẫm lệ trào
Ngày ấy anh ơi! Em khóc hận
Xa anh vì bởi nát hoa đào

Người ta tàn nhẫn thuốc em đau
Trong trắng đời em đã rã nhầu
Chẳng xứng tình anh ngàn sắc thắm
Chớ nào em phụ mảnh tình đâu!

Trời ơi! Trời hỡi! Hỡi trời sầu...

               


Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng
Hãy Khóc Cạn Một Lần Đi Em!
Bài gửi Sat Oct 17, 2020 3:37 pm by Nguyễn Thành Sáng
NGÀY - Thơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) (1) - Page 10 Images?q=tbn:ANd9GcQtjk-Iy1gYDCmU8iMq8aAJFKXSxrY4sfRViUQUuh1PatsCEycE

Hãy Khóc Cạn Một Lần Đi Em!

Hãy khóc đi em! Khóc thật nhiều đi!
Khóc cho cạn những gì tim chất chứa
Để mai nầy ta không còn nhau nữa
Cũng hết rồi một thuở gió, trăng, sương!

Và nếu như tình cờ bước trên đường
Bất chợt gặp chẳng vương niềm dĩ vãng
Em cứ thẳng và lòng tôi bình thản
Có gì đâu vướng bận cõi lòng ai

Nơi em đến chắc không thấy heo may
Không khoắc khoải tháng ngày ôm khúc biệt
Không mất ngủ, bỏ ăn, sầu da diết
Không những lần tha thiết…Nhớ nghe anh!

Còn chỗ tôi chắc gió cũng rung rinh
Lá vàng đổ như tình tôi đã đổ
Đêm cũng trăng khi lúc mờ, lúc tỏ
Những chiều về trước ngõ vẫn lam treo!…

Tình yêu ơi! Tôi yêu biết bao nhiêu
Nhưng không thể, dẫu nhiều lần bịn rịn
Bởi hồn gió kiếp đời đây đã định
Còn ở em khép kín mộng vườn xuân

Bóng thênh thang theo khắp dãy không tầng
Sao giữ được sắc vàng nơi thượng uyển
Khi mây ám, cuồng phong đà luân chuyển
Thì làm sao ánh nhuyễn vẹn toàn đây…

Hãy khóc đi em! Khóc cạn hôm nay
Giọt lai láng tràn đầy lên khoé mắt
Anh lau lệ cho em mà lòng tan nát
Cũng cam đành phụ bạc…Một lần thôi!


31/5/2017
Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng
Day Dứt...
Bài gửi Sat Oct 17, 2020 3:38 pm by Nguyễn Thành Sáng
NGÀY - Thơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) (1) - Page 10 Images?q=tbn:ANd9GcTkS2WOg0QSFmXyqTyE_x_8lebHWepyaSXivEsi6xgDdf7_7sQP

Day Dứt...

Mảnh trắng ơi! Ngươi ôm buồn trải đó
Tái tê lòng tưởng nhớ tháng ngày qua
Biết bao lần…Hẹn mai anh sang nhà!
Nhiều lần nữa….Kể ra anh đọc nhé!

Và những lúc giấy chờ tà bóng xế
Đợi bé về, theo bé đến tay em
Bên ngọn đèn, đôi lóng lánh lim dim
Ngàn cảm xúc êm đềm… em da diết …

Vậy mà nay tờ giấy nằm rũ riệt
Uống giọt hồng anh viết cuối dòng thư
Ký cái tên ThànhSáng tự bây giờ
Sẽ vĩnh biệt, không mơ, không yêu nữa!...

Bên kia kinh từng đêm em nức nở
Thả lời ca đau khổ vọng sang đây
Kẻ bạc tình giống ngọn gió lắt lay
Chỉ khoảnh khắc rồi bay đi bến khác…

Ba năm dài hồn em đà tan nát
Lụy si tình trầm mặc quấn đau thương
Mà trời ơi! Anh chẳng thấy đoạn trường
Ngoảnh mặt hẳn, con đường ai nấy bước…

Giờ chạnh nhớ mấy mươi năm về trước
Nghe cõi lòng não nuột bóp con tim
Sao đoạn đành phụ rẫy mối tình em
Muôn trọn vẹn, ai tìm ai dễ gặp?!

Cây cầu gòn hai bờ anh đã đắp
Cũng là anh kéo sập rẽ ly tan…
Để hoàng hôn vương vấn thuở ngày xanh
Nỗi day dứt muôn phần… Như mạch nước….



1/6/2017
Nguyễn Thành Sáng


Nguyễn Thành Sáng
Đừng Nghĩ Đến Tôi
Bài gửi Sat Oct 17, 2020 3:39 pm by Nguyễn Thành Sáng
NGÀY - Thơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) (1) - Page 10 Images?q=tbn:ANd9GcQcLwTwHk3yjwO6KAIHOPPtU1Th1ZmNjnCFVoH3mTH7UI-l__oynA

Đừng Nghĩ Đến Tôi

Em ạ! Xin đừng nghĩ đến tôi
Một vầng ánh nhạt tận xa xôi
Vật vờ loang loáng vài canh nữa
Sẽ rụng sau lưng vách ngọn đồi!

Bởi chẳng còn chi để tặng em
Mảnh vườn ửng thắm được hồng thêm
Vì đang ráng tắt, màu thu quạnh
Chỉ đợi màn đêm phủ ngập chìm

Tôi đã không còn trẻ nữa đâu
Muối tiêu mỗi lúc trắng thêm đầu
Đêm nằm đắp trán lo khuya lạnh
Sợ cảm hôm sau, tựa góc sầu

Mắt sáng thuở nào nay nhạt loãng
Ê mình nhức mẩy đến từng cơn
Miếng ăn lưng lửng cầu qua bửa
Mòn mỏi canh khuya ngủ chập chờn!…

Cũng tại tim nầy mãi vấn vương
Hình ai yêu dấu, khoé trào sương
Tôi trao gối mộng rồi quên mộng
Để lại cho kia cả khối buồn

Nhớ bao chiều xuống, đường trôi nắng
Ai cố vói tay kéo sắc vàng
Rải lối cho anh về trải giấc 
Mà vô tình hỡi! Có đâu màng…

Nay thả đau hồn bước xuống thơ
Đi về dĩ vãng lượm dây tơ
Kết chùm, mắc võng, ngày đêm để
Lên đó đong đưa…Cái bóng mờ!…


3/6/2017
Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng
EM ĐÃ SAI RỒI
Bài gửi Sat Oct 17, 2020 3:45 pm by Nguyễn Thành Sáng
NGÀY - Thơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) (1) - Page 10 Anh-girl-buon-7

EM ĐÃ SAI RỒI

Lan ơi! Hãy khóc thật nhiều đi
Cho nhẹ sầu đau vỡ mộng thì
Một thuở trăng vàng soi suối biếc
Ngờ đâu một sớm chẳng còn chi!...

Em nát tâm hồn theo tháng năm
Bao lần khóc hận dưới khung xanh
Héo hon, vàng võ chìm hiu quạnh
Suốt mãi thời gian bóng nguyệt tàn

Đối mặt cuộc đời mây xám phủ
Bầu trời là cả sắc vàng thu
Lá khô rơi rụng vườn hoang vắng
Bốn phía bao quanh dãy mịt mù

Hồn đã đóng băng suốt chuỗi dài
Lệ lòng khô cạn bởi hoài ai
Con tim xưa trẻ ngân lai láng
Giờ chẳng còn chi nhịp đập nầy!...

Anh hiểu em buồn, em khổ đau
Lắm khi thao thức dưới canh thâu
Nhớ nhung dĩ vãng, thời hoa mộng
Buồn bã âm thầm cuộc bể dâu

Phải chi ngày ấy đừng im lặng
Sợ vỡ trăng thanh, rã ánh tàn
Khép kín nỗi niềm, xuôi định mệnh
Để hờn với nghẹn lại cho anh

Em đã sai rồi em biết không
Ánh vàng luôn mãi sắc thanh trong
Dẫu mây giăng phủ, vùi thân ngọc
Có xá gì đâu một tấc lòng...



Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng
LỜI THƯƠNG NHỚ
Bài gửi Sun Oct 18, 2020 5:36 pm by Nguyễn Thành Sáng
NGÀY - Thơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) (1) - Page 10 Images?q=tbn:ANd9GcS1_Nzqxce4rRm4LzcSq9j_dg1OUK4a_3vqY30Xc6DTGM2WXMea

LỜI THƯƠNG NHỚ

Có phải nghe anh kể sự tình
Em buồn"rớt mạng" để làm thinh
âm thầm lặng lẽ trong đêm vắng
Khắc khoải, sầu đau chuyện của mình?!

Trọn lòng tha thiết đến người ta
Nhưng ở ai kia có ảnh ngà
Nghĩa vợ, tình chồng bao thắm đượm
Dưới bầu êm ả mảnh trăng thoa

Sớm hôm kề cận trong gan tấc
Chia sẻ cùng nhau ấm lạnh nồng
Chăm sóc, ân cần, chung hướng sống
Một đời gắn bó dưới vầng đông

Còn em thui thủi bóng cô đơn
Mộng ước xây mơ ảnh chập chờn
Diệu vợi nghìn trùng xa cách trở
Nhớ nhung, vương vấn tận đầu non!

Sáng chiều đơn điệu giữa khung buồn
Tối hứng trăng tàn giọt nhỏ sương
Giá lạnh bao trùm lên héo hắt
Âm vang đồng vọng tiếng ngân chuông...

Đừng buồn nữa nhé hỡi em ơi!
Dẫu ở nơi đây một cảnh đời
Nhưng cả tấc lòng luôn vọng tưởng
Người yêu chốn ấy của hồn tôi

Tiếng hẹn nghìn xưa nay gặp gỡ
Niềm thương vạn kỷ nối tình thơ
Thời gian là chỉ dầy nhung nhớ
Duyên phận ngàn năm, kiếp đợi chờ...



Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng
TÂM TÌNH VỚI GIÓ
Bài gửi Sun Oct 18, 2020 5:56 pm by Nguyễn Thành Sáng
NGÀY - Thơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) (1) - Page 10 Images?q=tbn:ANd9GcTQ7E60WAv5I3VdtFU5EV5xhIwtRFolpUCtSWT45lJ4_JjcCpRm

TÂM TÌNH VỚI GIÓ

Nầy bạn hỡi! Phải chăng người thấm mỏi
Dưới ráng tà, ảnh tối phủ dần đưa?
Vậy cớ sao đàn khua lời rũ rượi
Như vỡ tình, nhức nhói một chiều mưa!

Cho không gian héo hắt quyện sầu vương
Vầng mây xám trên đường bay dừng lại
Che mờ trăng u hoài lên vạn hướng
Khối âm u lởn vởn trải quanh đây

Cây cỏ lá âm thầm ôm nỗi nhớ
Sương đọng cành nức nở nhỏ tuôn tan
Vạn côn trùng nỉ non lời than thở
Để canh dài trăn trở ảnh hồn thanh…

Bạn thân ơi! Đêm nay trời lặng lẽ
Cả bốn bề vắng vẻ với mờ đen
Ta thấy lòng say men tình bóng xế
Và cũng sầu nhỏ lệ khóc cho em!

Cõi trời xa bốn mùa chìm băng giá
Chuỗi cuộc đời tầm tã quấn cô đơn
Vọng khát khao tiếng đờn theo ngọn gió
Tìm phôi phai vàng võ sớm chiều hôm…

Còn riêng ta, thoáng chốc một canh đời
Thuở xuân mộng xa rời nơi vũ lộng
Khuất thu hình nén động cánh ngàn khơi
Bên hốc đá bồi hồi nghe biển sóng

Nay trở về tìm con đường xưa cũ
Một dòng sông ấp ủ mộng trùng dương
Ngập con tim nguồn thương dâng tràn đủ
Chỉ bâng khuâng lá rũ… khiến hơi buồn!

             


Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng
TÂM TÌNH VỚI GIÓ (2)
Bài gửi Sun Oct 18, 2020 5:56 pm by Nguyễn Thành Sáng
NGÀY - Thơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) (1) - Page 10 Images?q=tbn:ANd9GcSePq6QnXh2vRQMT472sK32RZSRxYLcLU0L0U42GRBHGfBktsvjEw

TÂM TÌNH VỚI GIÓ (2)

Nầy Sáng ơi! Đừng buồn, thao thức nữa
Hãy hít vào cho ấm giữa buồng tim
Rồi duỗi cánh, bay tìm vầng trăng tỏ
Tắm ánh vàng cho thoả chí hồn chim!

Xác thân bạn từ tinh hoa của chất
Còn tâm tư rất thật gió như ta
Nên cứ mãi xót xa vòng bẩn chật
Rồi đong đưa vút bật nẻo trời xa

Từ con sông lặng lẽ nước trôi xuôi
Vầng dương hút, kéo lôi về cõi lộng
Để vần vũ đẩy dòng mây diệu vợi
Bốn phương ngàn lướt tới dãy mênh mông

Theo đồng xanh bát ngát thắm hương tình
Đến bờ đất vặn hình về bao ngả
Qua núi đồi, biển cả dưới trăng xinh…
Sau chầm chậm, lịm mình loang tan rã…!

Gió hỡi! Ta vẫn hiểu niềm mộng ước
Làm cánh bay vươn vượt chốn trùng dương
Rồi một ngày con đường mơ phía trước
Bước chân nầy đã được mấy muôn phương?

Nắng sẽ tắt, phủ xám sắc hoàng hôn
Hồn của gió chỉ còn đôi mệt mỏi
Đã hết rồi những tối ngắm trăng son
Và bao chiều lướt vờn theo lam khói…

Sẽ không còn một thời qua viễn xứ
Ngất ngây niềm phất phới với sao khuê
Xoay chuyển động gom về muôn hương toả
Trải giăng đầy vị đoá phả lên Quê…

Ta vẫn biết thời gian đâu dừng lại
Chun rượu đầy cũng phải bốc bay hơi
Nào kéo được chuỗi đời ra lốc xoáy
Chỉ còn đây! “Gió thổi mát muôn nơi”.



Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng
TÂM TÌNH CỦA GIÓ
Bài gửi Sun Oct 18, 2020 5:57 pm by Nguyễn Thành Sáng
NGÀY - Thơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) (1) - Page 10 Images?q=tbn:ANd9GcT4yQ00ms99iO2hz7cd9N-S3Kn8ZeMv2qk9ZiGWGLlRnghmtDZdPg

TÂM TÌNH CỦA GIÓ 

Sáng ơi! Đã thắm thoát mấy mươi năm
Dòng sông chuyển muôn lần về vạn nẻo
Cứ lững lờ chẳng níu kéo thuyền, trăng 
Không bận bịu, phân vân lời gọi réo!...

Mới hôm nào vần vũ giữa không trung
Hồn viễn xứ vẫy vùng xua mây xám
Xé áng mờ phủ ám cõi mênh mông
Cho cây cỏ nụ hồng đơm nở rạng

Niềm da diết vui say đời phiêu bạt
Uống rượu sương, ngây ngất với hương hoa
Tắm ánh vàng, giỡn xoa cùng vạn vật
Giấc êm đềm phảng phất tiếng ru ca

Duyên gặp gỡ, hòa hồn vui bậu bạn
Cùng dạt dào, lai láng mộng trời xa
Ta bên nhau đậm đà theo ngày tháng
Sẻ chia nhiều sắc rạng mảnh trăng thoa

Có những lúc âm vang từ vũ trụ
Vọng đưa về gọi hú chí hồn bay
Chung cảm xúc, xòe tay ôm tiếng rú
Cất vào tim ấp ủ mộng ngày mai

Có những chiều mơ màng trên nước nổi
Niềm lâng lâng, thả tới cõi xa xăm 
Chợt đăm chiêu, bâng khâng sầu chới với
Lo ngày kia bóng tối phủ vầng thanh

Rồi bất chợt mây đen trùm che kín
Giọt mưa sa, nhỏ dính áo bờ vai
Cố hết lực thổi bay bằng khẳng định
Nhưng sức cùng, bịn rịn tiếc cho ai

Để đời bạn kể từ ngày hôm ấy
Tái màu xanh, tan chảy mộng mơ vàng
Chuỗi cuộc đời lầm than trên sóng dậy
Chiếc thuyền nan lắc mãi dưới trời chang...



Nguyễn Thành Sáng
 

Thơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) (1)

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 

Trang 10 trong tổng số 20 trangChuyển đến trang : Previous  1 ... 6 ... 9, 10, 11 ... 15 ... 20  Next

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Diễn Đàn Văn Thơ :: Forum :: Thơ Tác Giả :: NTS-