Diễn Đàn Văn Thơ
Bạn có muốn phản ứng với tin nhắn này? Vui lòng đăng ký diễn đàn trong một vài cú nhấp chuột hoặc đăng nhập để tiếp tục.

Diễn Đàn Văn Thơ

Giao Lưu Thơ Văn - Không Chính Trị - Tôn Giáo
 
Trang ChínhTrang Chính  Trang ChủTrang Chủ  Sự kiện  GalleryGallery  Tìm kiếmTìm kiếm  Đăng kýĐăng ký  Đăng NhậpĐăng Nhập  

Share | 
 

 Thơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) (1)

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Chuyển đến trang : Previous  1, 2, 3 ... 11 ... 20  Next
Tác giảThông điệp
Nguyễn Thành Sáng
Quản Trị Viên
Quản Trị Viên


Tổng số bài gửi : 10808
Ngày Tham Gia : 29/04/2015

Thơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) (1) - Page 2 Empty
25052020
Bài gửiThơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) (1)

Tôi chưa hề biết làm thơ, khoảng đầu năm 2015
xúc động mạnh sau khi tìm thăm và nghe "Người Ấy"
kể lại là đã có thời gian dài chờ đợi tôi năm xưa...
Tự nhiên cảm thấy như bị choáng một chút và biết làm
thơ cho đến nay, thơ có phần khá lai láng.
Do đó ở nơi tôi có niềm tin cao về chuyện linh thiêng và
trong tình yêu có điều huyền diệu, tin tiền kiếp có lẽ mình
là nhà thơ, nay có dịp nhập hồn xưa về xác trần kiếp nầy
hầu có điều kiện khuây khoả buổi xế hoàng hôn, góp phần
hiến ích.
Với bút hiệu là "Nhất Lang".



Việt Nam, Cần Thơ 03/11/2020


Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)


Cám Ơn Tình Xưa

Chẳng ngờ! Tôi trở thành Thi Sĩ!
Biết ngắm sương rơi dưới nguyệt thề
Để hiểu nỗi buồn trong giá lạnh
Cảm đời ảm đạm với ai bi!

Biết vọng trăng thanh đã khuất mờ
Để ngàn thương nhớ thuở còn thơ
Vô tư cánh lượn bên bờ suối
Chẳng chút bâng khuâng, chẳng thẫn thờ

Biết nhìn lờ lững dòng sông chảy
Để thấy quanh đây chuỗi tháng ngày
Biển sóng chập chùng theo gió lộng
Sớm chiều luân chuyển, một vòng xoay

Biết xem mây xám níu trời xa
Để luyến lưu cho một ánh hồng
Mới đó vầng dương bừng sáng toả
Phù du một thoáng, lịm tàn đông!

Thổn thức dâng cao, hóa nhịp đàn
Từng hồi trổi khúc, vạn âm ngân
Trải khuya cô tịch, vào thao thức
Cảm xúc lâng lâng vượt vút tầng…

Bởi nhờ hình bóng của yêu đương
Canh cánh lòng tôi suốt đoạn đường
Rồi một chiều kia, hồn trở gót
Tìm về bến cũ uống trăng sương

Ôi hỡi! Chẳng ngờ em đợi tôi!
Một luồng chấn động tận xa xôi
Xé màn bao phủ hằng muôn cảm
Hồn Sĩ ngàn xưa... trở lại đời

Nhập vào chiếc ảnh nghẹn cô đơn
Để mãi từ đây có nhạc đờn
Mỗi khắc ngân nga niềm dĩ vãng
Ru sầu héo hắt dịu từng cơn...


16/6/2016
Nguyễn Thành Sáng





Thơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) (1) - Page 2 Tenor

THAO THỨC

Lâu rồi ta sống cảnh âm thầm
Thu bóng tâm hồn dưới ánh trăng
Đêm tối suy tư, riêng thổn thức
Nấu nung lửa sống tự bao lần

Tình đời tơi tả phủ quanh ta
Một chuỗi sống dài lắm xót xa
Gió thét, mưa gào, rơi nặng hạt
Đầm đìa, nước cuốn, cát trôi xa

Gió hú, rừng khuya, đêm nặng trĩu
Chim đời mỏi cánh biết bao nhiêu
Làm sao ai thấu niềm tâm sự
Chỉ có canh khuya, gió hắt hiu!

Ta đã dặn lòng không nhục chí
Dẫu cho cuộc sống bị suy vi
Đôi chân mạnh bước trong sương lạnh
Nhựa sống, thân cây có xá gì!

Chim trời vỗ cánh để tung bay
Tận vút trời xanh với gió mây
Chẳng gục đường bay cùng bão tố
Chỉ sầu, bức rức cảnh không may

Hồn ma! Mấy bóng ở gần ta
Đã thật bao lần phải tránh xa
Phiền lụy cánh canh, lòng ngán ngẩm
Thúc thôi ý sống, cuộc rời xa!

Gió chán mây trời bao hắc ám
Đêm về rờn rợn nỗi cưu mang
Có gì bó buộc, sao lưu luyến?
Để chí ung dung phải võ vàng!

Gió thổi lắt lay, nỗi trập trùng
Chơi vơi cảnh sống chẳng niềm rung
Để tim chan chứa tình nhân thế
Héo úa, quặn đau với lạnh lùng!

Năm tháng âm thầm trong vắng lạnh
Gió hồn ẩn ngọn dưới trăng thanh
Đêm đêm thao thức theo mây lững
Chia sẻ niềm riêng với trở trăn

Có lẽ không lâu, gió cuốn đi
Nơi đây người, cảnh chẳng là chi
Bởi lòng ta chết từ lâu lắm
Mây trắng ngàn khơi, ta phải đi!

Mong mỏi khung trời chim trụ cánh
Tình người, cuộc sống được trong xanh
Hoàng hôn bóng phủ, đêm còn lại
Được trải hồn ra với cảnh lành

Chim trời xoải cánh giữa khung xanh!



Nguyễn Thành Sáng



Được sửa bởi Nguyễn Thành Sáng ngày Mon Feb 22, 2021 6:06 pm; sửa lần 14.
Về Đầu Trang Go down

 Similar topics

-
» Thơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) (2)
» Tập Thơ Lục Bát Của Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng)
» Chuỗi Thơ Tự Do - Nhất Lang Nguyễn Thành Sáng
» Tập Thơ Chọn Lọc (1) - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng)
»  Tập Thơ Song Thất Lục Bát của Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng)
Share this post on: redditgoogle

Thơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) (1) :: Comments

NỖI LÒNG HỒN LANG VỀ CÕI THẾ (13)
Bài gửi Mon May 25, 2020 10:31 am by Nguyễn Thành Sáng
Thơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) (1) - Page 2 Images?q=tbn:ANd9GcQsPBtdeBuz75JjuF-AEqdG4hABs0_0x0ji5AKrVruyMC_q9GwN
 
NỖI LÒNG HỒN LANG VỀ CÕI THẾ (13)

Hồn lang trên đường…

Âm phong hù hụ ở bên tai
Nỗi nhớ, niềm thương, nén thở dài
Ngựa phóng, hồn tàn, tim giãy chết
Trời sầu rũ xuống có ai hay!

Le lói chập chờn tia ánh hắt
Vù vù, vệt xám thoáng bay qua
Ô kìa! Một bóng như buồn bã
Héo hắt, gục đầu dưới bóng đa!

Hồn ơi! Quay lại cho tôi hỏi
Sao khóc nghẹn ngào, nỗi tả tơi?
Như khói lam chiều trôi ảm đạm
Một bầu hoang tịch, lạnh lùng thôi!

Có biết nơi nầy không trở lại?
Trần gian chốn ấy đã xa xôi
Mũi tên cắm phọc vào thân xác
Thì hẳn lìa tan, dứt mộng đời!...

Đau lòng tôi quá hỡi hồn huynh!
Ác bạc tự tung tự tác khuynh
Xử chết, oan tình, tôi khóc hận
Vợ con manh chiếu phủ thân mình!...

Trời hỡi! Thế gian sao khốn nạn!
Ăn trên ngồi trốc, lộng quyền tay
Bút lùa hóa kiếm, đầu rơi rụng
Sấm chớp thiên lôi giáng xuống ai!

Chạnh lòng thêm uất, niềm tơi tả
Nặng bóng, lang buồn rẽ lối ra
Ngoái cổ quay nhìn ma lịm chết
Chim đau giũ cánh nhẹ bay qua!...

Hồn lang nghèn nghẹn bay đi…



Nguyễn Thành Sáng
NỖI LÒNG HỒN LANG VỀ CÕI THẾ (14)
Bài gửi Mon May 25, 2020 10:32 am by Nguyễn Thành Sáng
Thơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) (1) - Page 2 Images?q=tbn:ANd9GcRkW7aa5nocA9kqe9_7AYU2Ir-oEnmmAvghJWb3AUNIqOcKlMcI
 
NỖI LÒNG HỒN LANG VỀ CÕI THẾ (14)

Hồn lang vừa nghẹn vừa bay
trên đường…

Uất nghẹn ma hồn thêm héo úa
Lầm lì bay mãi giữa canh khuya
Âm gian đậm đặc bầu đen sẩm
Gió gợn, ánh chờn, nỗi hắt hiu!

Nức nở tiếng ai ở góc đường?
Thu sầu tơi tả giọt đêm sương
Một người trọng tuổi đang buồn thảm
Lệ nhỏ đau thương giữa hoạnh trường!

Sao bà ngồi đó khóc bà ơi?
Để cảnh âm gian thêm tả tơi
Đã chết mảnh hồn đà bỏ xác
Đời ma lại phải nấc sầu côi!...

Chú ơi! Sống chết chuyện đời người
Nhưng tận lòng tôi chẳng thấy cam
Bồng bột, xỉn say, xe chạy ẩu
Leo lề, tôi chết, để lầm than!

Chồng bệnh ngặt nghèo, vợ khổ nuôi
Hai con ăn học, một mình tôi
Oan khiên bỏ xác nơi trần thế
Ba bóng hồn đau, một khổ đời!...

Trời ơi! Thêm một cảnh bi thương
Loạn đức, loạn tâm, xe quậy cuồng
Bất kể an nguy người bạc phận
Quỷ đời báo hại cảnh tai ương!

Hồn lang tan nát lại thêm sầu
Đã lịm mảnh hồn thêm vướng đau
Bóng xám dật dờ trôi ảm đạm
Đường về cõi thế mặt rầu rầu!...


Nỗi lòng thêm buồn bã hồn ma bay đi…


Nguyễn Thành Sáng
NỖI LÒNG HỒN LANG VỀ CÕI THẾ (15)
Bài gửi Mon May 25, 2020 10:32 am by Nguyễn Thành Sáng
Thơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) (1) - Page 2 Images?q=tbn:ANd9GcRItStHl-WFJBsc9Z1oVTQim_5HoddxYaeoFs8BFkhe6LvVNAXlJg
 
NỖI LÒNG HỒN LANG VỀ CÕI THẾ (15)

Sương mù giăng phủ lối âm ma
Lang thấy nỗi niềm quá xót xa
Khóc hận ngàn năm đời bạc phận
Lại thêm quằn quại cảnh người ta!

Nghe sầu héo hắt, hồn thui thủi
Lặng lẽ, âm thầm vụt bóng đi
Lại nữa! Sao như ai nức nở!
Sương buồn nhỏ giọt dưới canh khuya!

Ông là…đừng bước lại gần tôi!
Đã bỏ trần gian, quá sợ rồi
Thống thiết, phũ phàng nguồn lẽ sống
Đừng đừng…đừng đến để sầu ơi!...

Em gái! Đừng lo sợ nữa em!
Như ai, tôi cũng một ma đêm
Cũng gào, cũng thét, thời bi thiết
Hai mảnh giống nhau, ngất muộn phiền!

Xin hỏi vì sao em khổ lụy?
Mang buồn khóc hận giữa đêm khuya
Để thêm ảm đạm bầu âm cảnh
Gió tắt, sương buồn nhỏ hắt hiu!...

Mười bảy tuổi thơ, bao mộng đẹp
Nát tan bởi lủ bạo tà dâm
Thừa cơ đường vắng em đi đó
Vùi dập hồn tan những bấy lần!

Trong trắng tuổi đời em giữ vẹn
Công cha, nghĩa mẹ đặt niềm tin
Để rồi bóng tối, đời em hết
Một sợi dây oan, kết liễu mình!...

Trời hỡi! Trời ơi! Loài chó khốn
Linh hồn quỷ dữ hiện đầu thai
Dật dờ đói khát, cơn hèn hạ
Dẫm nát linh hồn, nhục khổ ai!

Ta muốn gào lên trong phẫn nộ!
Tìm về cõi thế gặp dâm ô
Xé thân, bỏ xác vào hoang vắng
Qụa, chuột, rắn, hùm…biến xác khô!

Cất bước lên đường trong giận dữ
Hồn lang bần bật, tức gầm gừ
Lửa lòng hừng hực bầu căm giận
Gió ở bên tai vọng vọng ù!...


Hồn lang vừa tức giận vừa đi…



Nguyễn Thành Sáng
NỖI LÒNG HỒN LANG VỀ CÕI THẾ (16)
Bài gửi Mon May 25, 2020 10:33 am by Nguyễn Thành Sáng
Thơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) (1) - Page 2 Images?q=tbn:ANd9GcTu_HmV2a4IL2ubtI3YkNycIQ8Z87FZXw4eAulzKIOz5jZj5wFh
 
NỖI LÒNG HỒN LANG VỀ CÕI THẾ (16)

Hồn lang gặp cha trong mơ…

Căm phẫn sự tình, lang lũi bước
Âm gian mờ nhạt khói lam buồn
Nỗi sầu băng giá, hồn ma nát
Phóng đỉnh cây già, giấc ngủ buông!

Nầy con! Sao thấy con buồn bã!
Hùng khí năm nào đã mất xa
Một cánh chim trời sau bão loạn
Rụng rời, tơi tả trước phong ba!

Nam tử vẫy vùng trong biển lửa
Đau thương khắc khổ chẳng chùn chân
Sao như bao phủ bầu trăng chết
Chiếc lá rụng tàn, kéo ánh tan!

Sắt thép trui rèn trong rực đỏ
Khí hào nuôi dưỡng khổ trần ai
Con thuyền tiến thẳng trên dòng nước
Sóng cuộn, ba đào, mãi chẳng thay!...

Cha ơi! Con đã biết sai lầm
Một cánh chim trời vượt gió giông
Bão táp, cuồng phong luôn khuấy động
Mây trôi, bầu rộng chẳng suy vong!

Nỗi nhớ, niềm đau trong dĩ vãng
Dạ sầu héo úa cuộc trần gian
Từ nay lặng lẽ theo triều sóng
Một bóng thuyền đi trước lộng ngàn!...

Kha kha kha! Thế chứ con ta!
Sự sống luôn quần trong bể ải
Thương, oán, buồn, vui, lẽ sự đời
Trăng vàng mãi ánh giữa trời mây!

Vó ngựa chí trai, hồn vạn lý
Mịt mờ cát bụi có hề chi
Thênh thang sông núi, bầu hoang dã
Vùn vụt dậm trường, bóng lộng phi!...


Hồn lang trong mơ…


Nguyễn Thành Sáng
NỖI LÒNG HỒN LANG VỀ CÕI THẾ (17)
Bài gửi Mon May 25, 2020 10:36 am by Nguyễn Thành Sáng
Thơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) (1) - Page 2 T563046

NỖI LÒNG HỒN LANG VỀ CÕI THẾ (17)

Gặp mẹ trong mơ…

Loé chớp chuyển qua giấc mộng vàng
Âm hồn lay nhẹ điệp mơ màng
Thiết tha, dòng ngọt, cơn khô khát
Gặp gỡ mẹ hiền khuyên nhủ lang!...

Con ơi! Nhìn ngắm hồn con trẻ
Như lá rơi tàn giữa bóng khuya
Cả áng mây mờ giăng lối trải
Ngựa sầu ảo não lụn chân phi!

Như buổi hoàng hôn bầu ánh lặn
Mờ dần lam khói, đợi hồn trăng
Dật dờ, buồn bã vầng mây ám
Một cảnh trời chiều lệ nhỏ khăn!

Mẹ nhớ thuở nào con rực sáng
Khí hùng nam tử trải thênh thang
Mà nay héo hắt cơn mưa chết
Sấm sét đâu rồi! Tiếng rít vang!...

Mẹ ơi! Tha thứ hồn con dại
Tơi tả tâm hồn, ghịt bước chân
Để bóng uy oai chùn vó ngựa
Trăng tàn lạnh lẽo, giọt sương tan!...

Bão lớn thu hình, chờ gió tạnh
Chuyện đời dâu bể, nén buồn tênh
Giải sầu co lại, hồn thơ trải
An ủi, phôi phai, khỏa lấp tình!

Nuôi chí anh hùng trong biển khổ
Bập bùng cứ mặc, cánh chim xa
Trời đêm u ám đâu dài mãi
Hừng sáng vầng dương chuyển ánh ra!

Chang chang, trời nóng đôi chân oải
Mãi bước hoặc chùn, vó ngựa lay
Bóng mát bên đường dừng lại nghĩ
Yên bình, đánh giấc, một no say!

Tỉnh táo, khoẻ mình, tăng sức bật
Nấu nung bền bỉ khí hồn trai
Dòng sông lờ lững thầm trôi mãi
Tuế, nguyệt, mây, trời vạn kỷ say!
Hỡi hồn con trẻ mỏi mê hay!...


Hồn lang trong mơ…



Nguyễn Thành Sáng
NỖI LÒNG HỒN LANG VỀ CÕI THẾ (18)
Bài gửi Mon May 25, 2020 10:37 am by Nguyễn Thành Sáng
Thơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) (1) - Page 2 Images?q=tbn:ANd9GcQnPjyD94pG0Na64Y09Trmxf3yPBpp3ziNABh_uyIpK1UrCAEwa
 
NỖI LÒNG HỒN LANG VỀ CÕI THẾ (18)

Tỉnh mơ và nhớ…

Lời của mẹ bên tai còn văng vẳng
Như sáo diều lai láng kéo hồn lang
Choàng tỉnh thức mang mang niềm xa vắng
Một linh hồn động chấn tiếng chuông ngân

Tình Gia, Tộc, quay dần nơi dĩ vãng
Cánh én trời vọng dáng ánh trăng đi
Giọt nhung nhớ sương khuya tròn óng ánh
Rồi nghẹn ngào, rời nhánh nhỏ canh khuya

Nhớ một đêm kéo về cuồng phong mạnh
Rồi mưa tuôn, thấm lạnh đổ sầu ai
Cảnh tan tác u hoài niềm canh cánh
Trăng rũ tàn rã ánh, hạt sương lay!

Bỗng vọng rít, chim bay rời tổ ẩn
Giặc truy tìm, sát tận, diệt mầm sanh
Cha với con, tay nhanh, bầu lửa hận
Ngập quân thù, cuốn quấn khí hùng anh

Từng thây ngã, long lanh dòng máu đổ
Trút căm hờn, thác rộ tiếng ầm vang
Bổng chợt nhớ hoa vàng treo trước ngõ
Mẹ, Chị còn đứng đó nén tâm can!

Đẩm máu giặc, xé hàng ra kịp lúc
Cánh đại bàng giây phút phải ngừng bay
Bè neo đó, xuống ngay rồi vùn vụt
Tên quân thù vun vút rớt theo sau

Ôi thống thiết! Lệ trào trên khoé mắt
Nỗi uất hờn sầu mặc dưới mưa sa
Hỡi hồn linh! Tộc ta dòng suối mát
Một đêm nay tan nát mảnh trăng xa

Như căm giận, phong ba gào dữ dội
Cơn sóng cồn, cuốn xoáy lật bè trôi
Một đoạn trường chơi vơi, dòng nước rối
Một hận đau vời vợi mãi ngàn đời!


Hồn lang thổn thức trong nỗi nhớ…



Nguyễn Thành Sáng
NỖI LÒNG HỒN LANG VỀ CÕI THẾ (19)
Bài gửi Mon May 25, 2020 10:38 am by Nguyễn Thành Sáng
Thơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) (1) - Page 2 Images?q=tbn:ANd9GcThiF1I57B-dQNvPROC9yvjwhTCpEac7diapE2WAkxEL2yLIRbn8g
 
NỖI LÒNG HỒN LANG VỀ CÕI THẾ (19)

Hồn lang tỉnh sầu đi lần về cõi thế…

Nỗi hận nhớ long lanh bầu ánh lệ
Rồi tan như sóng bể trải đầy vơi
Mây xám buồn chuyển dời về ước thệ
Cõi trời xa bóng xế cuộc ngàn khơi

Tỉnh cơn mơ, bao lời hồn Cha Mẹ
Tiếng chuông chiều lay nhẹ mảnh tim đau
Cho phôi pha, dạt dào, thôi quạnh quẽ
Gió chuyển mình cuốn nhẹ, nhấc lên cao

Bao khắc khoải, hanh hao, buồn tê tái
Đã cạn dần, bừng dậy khí hùng anh
Áng mây mờ bay nhanh, khơi nguyệt trải
Đêm âm u, sống lại mảnh trăng thanh!

Ngọn âm phong đưa nhanh vào ma phổi
Cơn mê sầu rũ rượi biến tan dần
Bóng lam xám vụt thân theo gió thổi
Hướng dương trần phóng tới, cõi phù vân

Bầu le lói lộ dần, trôi hoang tịch
Nhiều âm hồn khúc khích kể trần ai
Cũng đâu đó lay nhay lời rả rích
Vài sương ma khụt khịt giọt sầu ai

Có con đường trải dài về cửu ngục
Nhiều quỷ quân kéo thúc tội đồ qua
Nơi cõi chết phơi ra điều tội phúc
Một cân trời đến lúc xử hồn ma!...


Hồn lang lần về dương thế…



Nguyễn Thành Sáng
NỖI LÒNG HỒN LANG VỀ CÕI THẾ (20)
Bài gửi Mon May 25, 2020 10:39 am by Nguyễn Thành Sáng
Thơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) (1) - Page 2 Images?q=tbn:ANd9GcTk-umR3ooL5Ow7VS951v0O-ci22xK-PrBZrEKoV0EOhMg9lAiUtA
 
NỖI LÒNG HỒN LANG VỀ CÕI THẾ (20)

Nhìn quân quỷ kéo lôi đoàn ma tội
Chợt chạnh lòng nhức nhối cảnh trả vay
Tắt ngọn đèn cho ai về tăm tối
Cõi ngục âm rẽ lối bước hôm nay

Quỷ gầm gú bên tai người não nuột
Kẻ tội đồ gầy guộc cảnh bi thương
Nỗi hãi sợ, chán chường thời lỡ bước
Bánh xe nghiền đuổi rượt, cán tan xương!

Nghe héo hắt như buồn, lang rời khỏi
Hướng dương trần gió thổi rít theo ma
Vầng quang ánh xa xa thêm le lói
Một xám mờ phóng vội kiếm đường ra

Gió lồng lộng ngân nga lời của nước
Có phải chăng thuở trước ở nơi nầy
Dòng sông thương vơi đầy tình mộng ước
Rút linh hồn theo bước cuộc liêu trai!

Hồn nương ơi! Hôm nay nàng có biết
Ta nỗi lòng tha thiết nhớ năm nao
Một đêm buồn xanh xao, sầu da diết
Bỏ cuộc đời, vĩnh biệt cảnh thương đau

Con sông nầy ngọt ngào về hướng vọng
Thoáng mười năm dòng sống cõi âm ma
Trăng kết gió mặn mà, sương trải bóng
Ngất tận nguồn tiếng lộng cuộc tình ta

Rồi hôm nay ta xa rời chốn mộng
Về trần gian tìm bóng của ngàn thương
Để lại em đoạn trường niềm hong hóng
Trăng lạnh tàn, nẻo sống giọt sương tuôn!...


Hồn lang lần về đến con sông năm xưa rút
Hồn theo ma nương, trăn trở nỗi lòng…





Nguyễn Thành Sáng







 



            
Nguyễn Thành Sáng
NỖI LÒNG HỒN LANG VỀ CÕI THẾ (21)
Bài gửi Mon May 25, 2020 10:41 am by Nguyễn Thành Sáng
Thơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) (1) - Page 2 Images?q=tbn:ANd9GcTScI_DKKwd0kT-OZbzwFw9c5NpfQPm-LuQsU6E7gKT1PeRQQLj
 
NỖI LÒNG HỒN LANG VỀ CÕI THẾ (21)

 Tình nương ơi! Ta nghe lòng da diết
Một tình yêu bất diệt của hồn ta
Để hôm nay xót xa dòng bi thiết
Đêm bóng tàn khóc biệt mảnh trăng xa

Rồi năm tháng ngọc ngà vào phôi lãng
Cánh chim trời bậu bạn với mây sương
Bỏ lại đây nguồn thương sâu ngút tận
Một linh hồn vướng bận mối sầu vương!

Ôi đêm nay! Nỗi buồn như xâu xé
Mảnh tim ta quạnh quẽ với niềm đau
Hỡi bầu trời muôn sao vầng ánh loé
Có hiểu chăng cô lẻ, chuỗi hanh hao

Hỡi dòng sông ngọt ngào xuôi bến mộng!
Đêm năm nào cuốn bóng mảnh hồn ta
Về cõi giới âm ma rồi thả bóng
Cho ngàn yêu khơi lộng chốn âm pha!

Rồi hôm nay mưa sa về cõi chết
Giọt hồn châu mỏi mệt nhỏ tuôn dòng
Gửi lại ngươi con sông tơ tình dệt
Quả tim yêu đậm vết thắm son hồng!

Để thời gian chuỗi sống một kiếp đời
Biết còn nhớ một thời xưa ngàn cũ
Cuộc tình ma ấp ủ bóng trăng soi
Giờ để lại tim tôi, hồn vạn thuở

Thôi giã biệt sông mơ, về cõi giới
Tìm ngàn thương vời vợi của xa xôi
Trăng đêm nay tàn rồi, sầu rũ rượi
Một nỗi đau, nhức nhối, nẻo chơi vơi!...


Hồn lang nghẹn ngào từ biệt sông mơ
để về cõi thế…



Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng
NỖI LÒNG HỒN LANG VỀ CÕI THẾ (22)
Bài gửi Mon May 25, 2020 10:44 am by Nguyễn Thành Sáng
Thơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) (1) - Page 2 Con%2Bdo%2Bma

NỖI LÒNG HỒN LANG VỀ CÕI THẾ (22)

Kìa sao lạ! Bè đâu giờ chẳng thấy
Độc mộc xuồng cũng vậy, biến về đâu?
Cái gì bự, bầu bầu, cây phe phẩy
Vùn vụt đi, phơi phới, ngộ làm sao!

Hai bờ sông ngàn lau um tùm phủ
Giờ cây trồng từng chỗ đẹp xinh hơn
Xưa trăng mờ rờn rợn nỗi âm u
Giờ thoáng đãng vi vu theo sóng gợn

Không gian cũ chập chờn con bụng sáng
Như đèn ma lảng vảng ghẹo hồn người
Thế mà nay tỏa ngời vầng quang ánh
Sông hai bờ lóng lánh ánh sao rơi!

Ôi đêm nay tuyệt vời trên băng giá!
Một linh hồn sỏi đá của ngàn xưa
Có lạc lõng, dật dờ, mang buồn bã
Hay vui mừng, rộn rã cuộc thoi đưa

Ta bỗng thấy nhớ mùa mưa năm cũ
Cũng nơi nầy ấp ủ bóng trăng soi
Nấu nung lòng vời vợi, xé hồn thu
Chẳng than thở mặc dầu đường mệt mỏi

Nhưng hôm nay hết rồi thời oanh liệt
Chỉ hồn ma da diết với buồn thương
Khói lam mờ vấn vương sầu xa biệt
Một âm thầm tha thiết nhớ trăng sương

Hỡi hồn linh! Dư hương thời Tộc Tổ
Giờ ở đâu? Có rõ mảnh hồn đau
Nỗi ngút ngàn thâm sâu niềm nhung nhớ
Nay lạnh tàn một thuở của ngàn sao!...


Hồn lang u hoài nhớ về dĩ vãng…




 Nguyễn Thành Sáng


                 
Nguyễn Thành Sáng
NỖI LÒNG HỒN LANG VỀ CÕI THẾ (23)
Bài gửi Mon May 25, 2020 10:44 am by Nguyễn Thành Sáng
Thơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) (1) - Page 2 Images?q=tbn:ANd9GcTN_BuJcqCzO7cxxEr8AYyUCGWbgjPuxD7JB5bSjmuJfmblHI9Q
 
NỖI LÒNG HỒN LANG VỀ CÕI THẾ (23)

Thôi nghĩ làm chi thêm khổ đau
Thời gian ngàn cũ đã còn đâu
Nước sông thời ấy đà pha loãng
Vào cõi trùng dương hẳn mất màu

Rồi đây dương thế ta tìm đến
Sống thực nơi đây của kiếp nầy
Tượng đá linh hồn, trăng đã chết
Dật dờ lờ lững gió mây bay!...

Thế rồi lau lệ, chàng rời nước
Ngày nắng cây cao ẩn bóng mình
Lúc đói hương hoa ăn lấy sức
Hơi sương dùng uống để tồn sinh

Đường đất ngoằn ngoèo về xóm nhỏ
Chập chờn ma ảnh tới lui dò
Xem sao ngồ ngộ từng căn lạ
Hai cạnh cột tròn, cửa chắn to!

Thuở ta cây lá, lau lùm sậy
Một bó đậy lên, chải chuốt dây
Cây cọc cắm sâu, chừa lổ nhỏ
Chui vào đánh giấc, một no say

Còn nay đẹp quá chốn vào ra
Ăn ở, nghỉ ngơi nét đậm đà
Đêm gió vi vu qua cửa đẹp
Nghe như điệp khúc tiếng ngân nga

Kìa ai bưng xách ngọn đèn vàng
Ấm áp không gian chẳng ngỡ ngàng
Ngọn lửa xa xưa từng chặp tối
Giờ đây biền biệt một trăng tàn!...


Hồn lang đang lạ lẫm với cảnh
vật ở cõi thế…



Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng
NỖI LÒNG HỒN LANG VỀ CÕI THẾ (24)
Bài gửi Mon May 25, 2020 10:45 am by Nguyễn Thành Sáng
Thơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) (1) - Page 2 Images?q=tbn:ANd9GcRj9d3rWw9Y-WbYUJHFIyGmdKROE6q_6E9NDn2bXZZGujHqsXoYzw
 
NỖI LÒNG HỒN LANG VỀ CÕI THẾ (24)

Vắng lặng trăng mờ sau khóm trúc
Nỗi niềm lay động, xé tim xưa
Hồn lang cảm thấy như buồn bã
Một chuỗi dật dờ, quặn thắt đưa

Khói mờ ma ảnh trải chân nhìn
Quần, áo, ghế, bàn, tủ, bát…xinh
Nhiều khạp no tròn sao bóng mượt
Muôn nơi lạ lẫm, choáng hồn linh!

Có phải hôm nay là mộng mị
Ngàn năm thăm thẳm của xa xôi
Niềm thương, nỗi nhớ rời tâm thức
Để một hồn bay chốn mộng đời?

Ngày ấy xa rồi nơi dĩ vãng
Khung trời, vạn cảnh rộng thênh thang
Sông sâu, suối biếc, bầu hoang vắng
Trải khí hùng anh cuộc vẻ vang

Thế mà chuỗi sống đâu còn nữa
Đã mất thật rồi thuở mộng mơ
Dòng mát lung linh soi bóng nguyệt
Đêm trời tĩnh lặng, mảnh trăng chơ!

Những buổi hoàng hôn rực ánh vàng
Tim lòng nhè nhẹ trải thênh thang
Rừng thiêng chan chứa nguồn sâu thẳm
Đồi núi oai linh tận ngút ngàn

Ai hiểu nỗi lòng ta giá lạnh
Như buồn quá đổi trước chơi vơi
Đêm nay ánh nhạt, vầng trăng héo
Tìm bóng hồn xưa, dạ tả tơi!


Nhớ về xa xưa, ma buồn bã…



Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng
NỖI LÒNG HỒN LANG VỀ CÕI THẾ (25)
Bài gửi Mon May 25, 2020 10:48 am by Nguyễn Thành Sáng
Thơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) (1) - Page 2 Chim%20v%E1%BB%81%20n%C3%BAi

NỖI LÒNG HỒN LANG VỀ CÕI THẾ (25)

Đau quá! Niềm đau của thuở đau
Hồn trăng, bến sống đã về đâu?
Đêm nay buồn bã vùng xa lạ
Một bóng con ma, một nghẹn ngào!

Âm thầm quanh quẩn rồi rời bước
Hướng trái khu làng, Lang đứng trông
Phơi trải mênh mông bầu bát ngát
Từng hàng lúa cấy phủ xanh đồng

Cũng ở nơi nầy tự chốn xưa
Ngàn lau, cây cối một rừng khuya
Âm u, sầm uất, trời hoang dã
Đuốc sáng tim can rọi tối mờ!

Những ngày lặn lội bước theo cha
Ẩn bóng rừng thiêng săn thú ra
Táo tợn, chẳng nao loài dã dữ
Chiến thành nhận được một manh da

Rồi nhớ từng đêm luyện dưới trăng
Anh hồn Tộc Tổ, trái tim dâng
Cha con cung, nỏ, thanh gươm sắc
Ướt đẫm mồ hôi suốt ánh tàn!

Ngàn cũ, hình xưa nay ở đâu?
Mà đây hoang vắng, một ma đau
Xa xôi, thương nhớ về hương ảnh
Trăng tịch, cung buồn, nhỏ giọt châu

Trời ơi! Sao chẳng thể phai phôi
Phải khóc, phải đau, phải lệ rơi
Bao luyến, bao lưu về vạn thuở
Cho nay tan nát, nứt hồn tôi!...


Nhìn cảnh lạ, Lang u hoài
về dĩ vãng…


Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng
NỖI LÒNG HỒN LANG VỀ CÕI THẾ (26)
Bài gửi Mon May 25, 2020 10:49 am by Nguyễn Thành Sáng
Thơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) (1) - Page 2 Images?q=tbn:ANd9GcRhwypdQBFvLwRPXWFkwaVl1WBNn4-MM_AB20p1Cw2UMAtXktaIlQ
 
NỖI LÒNG HỒN LANG VỀ CÕI THẾ (26)

Vọng tưởng để rồi thêm thấm đau
U hoài, khắc khoải nhỏ dòng châu
Hồn thương ngàn cũ về xa vợi
Bọt sóng trùng dương rã trắng màu

Lang rời xóm vắng, chân lần bước
Đường đất gập ghềnh dẫn chốn xa
Vầng sáng hừng lên nơi trước mặt
Ma buồn lặng lẽ tiến dần ra!

Lạ kìa! Đông đúc nhiều khu nhỏ
Ánh rộ tràn đầy ngập lối đi
Hừng tỏ sầu đêm nơi mộng mị
Nay như hiện thực cánh hồn phi

Chợt thấy chạnh lòng nhớ Tổ Tiên
“Ri Tô” cõi sống một hồn thiêng
Bàn chân chai cứng hằn trên đá
Những tối cung trời lặng lẽ riêng

Đâu ngờ suối hận trào rơi má
Vạn kiếp căm thù lũ “Mic Ma”
Đất sống hoa thơm, vườn cỏ thắm
Tham tàn cưỡng chiếm diệt vong ta!

Sức yếu, thế cô, chùn vó ngựa
Khắp vùng Tộc Tổ biến lầm than
Để nay đau đớn, niềm lưu dấu
Ôm chặt mối hờn, một khổ tan

Mật đắng nuốt vào theo ánh lệ
Nghe sầu thống thiết trải lê thê
Chim trời giọt nhỏ, nhìn mây cuốn
Nấc nghẹn, ngàn khơi rũ bóng về

Ta thét rực thù để nấu nung?
Hay buồn than thở chỉ mông lung?
Khi trăng đã chết thời biền biệt
Một khúc tang thương, chuỗi lạnh lùng!


Vừa đi lần ra phố hồn Lang 
vừa sầu nhớ…


Ghi chú: “Ri Tô”,
”Mic Ma”tên hư cấu.




  Nguyễn Thành Sáng


              
Nguyễn Thành Sáng
NỖI LÒNG HỒN LANG VỀ CÕI THẾ (27)
Bài gửi Mon May 25, 2020 10:50 am by Nguyễn Thành Sáng
Thơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) (1) - Page 2 Images?q=tbn:ANd9GcR4b0OFcZBe-GMVzjiO9dSRU3tgRqS5CuZlC28ixSVlbclZKij0
 
NỖI LÒNG HỒN LANG VỀ CÕI THẾ (27)

Trăng chếch nghiêng cành, gió thổi qua
Mây hờn rút bóng hững hờ xa
Chim bay viễn xứ, gieo hồn nhớ
Buộc hận ngàn năm nghẹn bóng ma

Nhìn ánh sáng hừng chia rẽ tối
Quay về dĩ vãng của xa xôi
Bập bùng lửa đỏ ngày vui hội
Trời đất quay cuồng, nhỏ ánh rơi

Bỗng chốc biển hờn dâng sóng dữ
Nhấn chìm mạch sống của hồn thiêng
Mây giăng, sấm chớp, trời đen sẩm
Một cõi san hà lật ngã nghiêng!

Cuộc chiến sinh tồn sôi máu lửa
Thây phơi trải khắp bến sông xưa
“Ngo Tu”*, “Tha Thế”*, “Đi Vê”* bạn
Xác bỏ sa trường, vó ngựa đưa…

Giờ đã qua rồi vạn kỷ đau
Âm gian gió rít, kéo mây sầu
Cho khuya vắng lặng, hồn tê giá
Buốt lạnh tim lòng, uất hận sâu!

Đêm nay lại cũng một đêm dài
Nứt nát thân tàn bóng của ai
Ma bước, đau buồn, trăng nhạt bóng
Gian trần u ám, gió heo may

Thơ thẩn thả hồn theo hướng vọng
Thời gian chầm chậm ló vầng đông
Bi thương gói lại, tìm nơi ẩn
Chờ đến, đêm về tiếp tục rong!


Hồn Lang tìm chỗ ẩn chờ
đêm mai tiếp tục đi…

*Tên hư cấu



Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng
NỖI LÒNG HỒN LANG VỀ CÕI THẾ (28)
Bài gửi Mon May 25, 2020 10:50 am by Nguyễn Thành Sáng
Thơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) (1) - Page 2 Images?q=tbn:ANd9GcRqnaQJYrOpdumiejLXWmtOjaWX403zc9H1EME50lQkmZJjPCEf
 
NỖI LÒNG HỒN LANG VỀ CÕI THẾ (28)

Hồn Lang đi lần vào thành phố…

Ồ kìa! Vầng sáng trải hừng lên
Tỏa rực một vùng trăng ánh chênh
Rộn rã, nhịp nhàng, lai láng rộ
Âm thanh đâu đó tiếng vang rền

Có phải lạc vào nơi cõi giới
Mê hồn lạ lẫm, cuộc chơi vơi
Ngàn năm thuở cũ như hiu quạnh
Đuốc tỏ, vầng trăng, khác sắc ngời!

À gì! Lạ lạ chạy dòn dòn
Người giữa, tay đưa, hai cái tròn
Vun vút, đường suôn, trông ngộ quá
Vui vui, thích thích cái bon bon

Còn nữa! Đằng kia một ụ khuôn
Dưới chân dính bốn bánh vòng nương
Người ngồi trong đó vài ba kẻ
Lẹ lẹ, tin tin, tiếng rú bường!

Lập lòe đây đó bao màu sắc
Vàng, đỏ, tím, xanh ửng bốn bề
Náo nhiệt khắp vùng, vui quá đổi
Rộn ràng phủ nẻo những đê mê…

Ma bóng thu hình trên nóc phố
Ngắm nhìn cảnh vật thấy bơ phờ
Đăm chiêu, tư lự về xa vợi
Trăng chếch hững hờ, một ngẩn ngơ

Tiêu sơ, tỉnh mịch trùm hoang dã
Đã biến đâu rồi, trải xót xa
Vạn kỷ bời rời bao huyễn hoặc
Hay hồn thiêng dựng một vầng pha!


Ma lang ngơ ngác trước 
bao cảnh lạ…



Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng
NỖI LÒNG HỒN LANG VỀ CÕI THẾ (29)
Bài gửi Mon May 25, 2020 10:51 am by Nguyễn Thành Sáng
Thơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) (1) - Page 2 Images?q=tbn:ANd9GcRs8uA6CJk8qwicbHMDIh7ye0p0wLT_JfHndwAHK7JEOjfJLbsXeA
 
NỖI LÒNG HỒN LANG VỀ CÕI THẾ (29)

Hồn Lang dạo xem cảnh vật…

Hồn lơ lửng trên cao nhìn cảnh vật
Dạ ngỡ ngàng, dõi mắt ngóng nhìn xem
Bao lạ lẫm, xúc cảm động hồn tim
Lòng dào dạt, lim dim nguồn thổn thức

Đường thênh thang dưới không gian sáng rực
Cảnh rộn ràng, náo nức cuộc phồn vinh
Quần, áo, vật, xe…màu sắc hữu tình
Một cảnh giới lung linh bầu huyễn hoặc!

Con chim đen từ phương trời xa lạ
Vượt ngàn khơi tơi tả bởi cuồng phong
Đây rừng xanh, hoa lá trải mênh mông?
Chim viễn xứ chạnh lòng mang tư lự

Hồn lê bóng, thẫn thờ quên nhung nhớ
Đây quán ăn, bún, phở ngát hương thơm
Kia quán nhậu say túy lúy từng cơn
Nọ hội tụ dập dồn theo tiếng nhạc

Bên kia đường ánh màu hòa cảnh vật
Chốn lạ lùng đen chật kẻ tới lui
Ma phóng mình qua đó để xem coi
Ồ! Lộng lẫy một trời đồ lạ quá!

Cái chớp chớp óng ánh nhìn thật đã
Ngộ làm sao hàng hóa của thời nay
Ba ngàn năm sau có một hồn say
Nhìn thực tại ngất ngây hơn mộng mị

Thuở xa xưa chắt chiu từng sợi chỉ
Nay ngập tràn, phỉ chí nỗi khát khao
Một không gian sao quá đổi bảnh bao
Một tăm tối, xạc xào chân dã thú!...


Hồn Lang hoa mắt trước
bao cảnh vật…



Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng
NỖI LÒNG HỒN LANG VỀ CÕI THẾ (30)
Bài gửi Mon May 25, 2020 10:52 am by Nguyễn Thành Sáng
Thơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) (1) - Page 2 Images?q=tbn:ANd9GcQbCpQnQMHozoVGOvkB1Z9D2OwZDi-6aeE6l4oqTYmE2h-3riuP4g
 
NỖI LÒNG HỒN LANG VỀ CÕI THẾ (30)

Nhìn cảnh vật lạ lùng bao thích thú
Rồi chạnh lòng hoài cũ, nhớ về xưa
Thuở ngàn năm ấp ủ chuỗi mộng mơ
Giờ đâu nữa, thẫn thờ trong bóng tối

Nghe não nề, hồn ma chân bước tới
Ngợp phố phường, phủ lối cuộc phồn vinh
Hỡi vầng trăng thao thức, ánh lung linh
Biết chăng Ta! thâm tình như khuấy động!

Trên nóc phố, sầu ai vun vút phóng
Rồi trở mình, rẽ bóng vụt qua đường
Chợt ngỡ ngàng nhìn một kẻ đáng thương
Thân tơi tả, chân xương, trùm giẻ rách

Bát đĩa cặn, hai tay lùa vanh vách
Cơm dư thừa một mạch bụng tìm no
Mặc sự đời, ánh mắt kẻ qua đò
Hồn phách lạc, chẳng lo điều nghĩ ngợi!

Nghe đau xót, thân ma rời nẻo tối
Bước qua kia, tìm lối đến khu vòng
À! Xỉn say quậy quạng, miệng lông bông
Con chó thấy, xù lông rồi chạy tuốt

Lang chán ngán, vụt xa về phía trước
Góc phố buồn rũ rượi một thân tàn
Nằm co quắp, ủ ê không chăn màn
Một mảnh nát, phũ phàng nơi cõi thế

Đây dương trần không gian đầy tráng lệ
Thì xa xa bóng xế phủ ngày tàn
Một trời chiều thảm đạm trải sầu tang
Đêm phủ xuống, lang thang từng con muỗi!


Nhìn hai mặt của cõi thế mà 
Lòng Ma như ê ẩm…



Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng
NỖI LÒNG HỒN LANG VỀ CÕI THẾ (31)
Bài gửi Mon May 25, 2020 10:55 am by Nguyễn Thành Sáng
Thơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) (1) - Page 2 8_aayw

NỖI LÒNG HỒN LANG VỀ CÕI THẾ (31)

Hồn rảo bước, rực nhìn từ bóng tối
Khắp phố phường rồi tới nẻo vòng vo
Từ bên nầy, bên kia rồi bên đó
Chuỗi thăng trầm, sướng khó, cuộc trần ai

Lang lặng lẽ như thoáng vẻ u hoài
Tìm người thương cõi nầy thời thiên cổ
Nơi biển rộng, trùng dương ngàn sóng vỗ
Một chốn đời mờ, tỏ nỗi triền miên…

Thôi gác lại, tìm một chỗ tạm yên
Đưa giấc ngủ về miền thương vọng nhớ
Tán lá cao cây ven đường cuối phố
Ma phóng mình, gói ổ, thả hồn xa!...

Nầy chàng ơi! Sao như chàng buồn bã
Nét ưu tư choán cả sắc hùng trang
Vạn nỗi sầu phủ kín cả hồn trăng
Như da diết, phũ phàng trong sương lạnh

Áng mây đen từ trời xa vạn tận
Kéo về đây che chắn bóng hồn chàng
Cho ai kia héo úa, lụy thương tang
Để nhục chí, võ vàng, rơi ánh lệ!...

Ai! Phải chăng tình nương hồn bóng quế?
Từ âm gian tìm để ủi an ta
Phải rồi, ta thật đáng trách lắm mà 
Nàng cứ nói, cứ ra hờn thêm nữa

Để tim ta trải ra tình vạn thuở
Lần nầy thôi để bỏ hết hằn sâu
Cho mai đây xóa hết được ngàn đau
Về cõi giới, một màu tim khởi sắc!...

Chàng yêu ơi! Xin chàng đừng trầm mặc
Hãy pha phôi ẩn trắc của ngàn xưa
Rồi thời gian thắm thoát sẽ thoi đưa
Ngàn vạn ý giữa mùa trăng lộng ánh

Sẽ thanh thản, sẽ rạng ngời tươi thắm
Giúp cho chàng say đắm với ngàn yêu
Ở nơi đó sẽ mờ nhạt áng mây chiều
Ít buồn bã, đăm chiêu, sầu tư lự!...


Hồn Lang mơ gặp hồn Nương an ủi…



Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng
NỖI LÒNG HỒN LANG VỀ CÕI THẾ (32)
Bài gửi Mon May 25, 2020 10:55 am by Nguyễn Thành Sáng
Thơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) (1) - Page 2 Images?q=tbn:ANd9GcScRRNc0uDWSed887CselvhBoCrt3pMPDsHVI8md7NOBawBiO73
 
NỖI LÒNG HỒN LANG VỀ CÕI THẾ (32)

Hồn nương ơi! Cánh chim trời viễn xứ
Sẽ xa mờ chốn cũ thuở ngàn năm
Ta ra đi bỏ lại một vầng trăng
Mờ nhạt ánh, khuất dần trong lặng lẽ

Từng đêm dài nơi âm gian quạnh quẽ
Hồn ai kia rách xé bởi tình tan
Mây não nề trôi giạt cõi lang thang
Rồi vỡ vụn, nhạt dần nơi khung ảnh!...

Chàng ơi! Chàng đi để em giá lạnh
Ôm mối sầu canh cánh với trăng sương
Cả khung trời tím ngắt nỗi u buồn
Chim uyên rũ, thả thương về diệu vợi

Chuỗi giờ khắc ủ ê trong mong đợi
Lang trở về, nối lại mảnh hồn yêu
Cho đêm vàng gió nhẹ thổi hiu hiu
Trời rạng rỡ, dập dìu bao mộng thắm!...

Và nàng ơi! Ta yêu nàng say đắm
Cả thân nầy ủ ấm tấm hình hài
Cho trăng vàng che mặt thẹn mê say
Gió ngượng trốn nhìn ai nồng vạn ái

Giọt sương pha long lanh vì tê dại
Lá lén nhìn động đậy bởi xem say
Mây lững lờ mắc cỡ chầm chậm bay
Suối róc rách, ngây ngây dòng nước chảy!...

Chàng với thiếp quyện hồn trong đêm mãi
Chẳng biết gì, chỉ thấy lửa hồng yêu
Ngàn đắm say kéo hồn phách liêu xiêu
Về đỉnh tận mỹ miều hương tráng lệ

Thiếp tặng chàng cả biển ngàn, sóng bể
Núi đồi cao, suối với rừng xanh
Cả giang san ngà ngọc thiếp hiến dâng
Chàng ngây ngất, vạn lần mang nỗi nhớ!...

Kha! Kha! Kha!...


Hồn Lang cảm khái trước những lời bóng 
bẩy của hồn Nương mà cười sảng khoái…



Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng
NỖI LÒNG HỒN LANG VỀ CÕI THẾ (33)
Bài gửi Mon May 25, 2020 10:57 am by Nguyễn Thành Sáng
Thơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) (1) - Page 2 GXqzJ9VxFdS86uyI4OjAIkIxF2hpbtpe1xfkXN7BJMCEEkUhx_kWpUFpPn_JyAMPgpMB8HpCYRhwK8ay3tDlOfXzLDJzHiMjkgVsNmDaHtU
 
NỖI LÒNG HỒN LANG VỀ CÕI THẾ (33)

Nàng yêu ơi! Đêm nay tình rộng mở
Cho phôi pha trắc trở cuộc duyên nồng
Để mai nầy chuyện bến nước dòng sông
Thuyền diệu vợi, mênh mông trời biển lạ

Còn đâu nữa từng đêm trăng óng ả
Hồn đôi ta tơi tả bởi ngàn yêu
Còn đâu nữa ấm áp dưới hương chiều
Ta ngây ngất, liêu xiêu về lạc cảnh!...

Chàng ơi! Lời chàng làm em canh cánh
Một nỗi buồn héo lạnh tận tâm can
Mất chàng rồi, tan hết ánh trăng vàng
Đêm đen lắm, ngút ngàn trong tĩnh mịch

Khung trời yêu sẽ trở thành cô tịch
Hoa lá sầu kéo ghịt bóng sương đêm
Cho giọt buồn lã chã dưới chân em
Rồi tan loãng bên thềm đau nức nở!...

Nàng yêu ơi! Hãy nghe ta bày tỏ
Phận hồn sinh trăn trở vẹn đôi đường
Đâu yêu đương tha thiết mộng hồn nương
Đâu nghĩa sống, thân thương hằn nặng gánh!

Giữa trời mây chim xa tung vỗ cánh
Một đường bay vượt thắng với cuồng phong
Để đi tìm chuỗi sống dưới vầng đông
Rồi chiều đến, ngược dòng quay bến hẹn

Ta ra đi cho lòng không tủi thẹn
Chỉ cho mình, lỗi hẹn với tình sâu
Chớ lòng ta nào nỡ xa mình đâu
Nàng hãy hiểu đừng sầu xa vắng nữa!...

Hồn Lang ơi! Không còn chi lần lựa
Thiếp hiểu rồi ánh lửa tận lòng ai
Tấm hồn thiêng nung nấu bước đường dài
Chớ nào đâu thương hoài giờ khô cạn

Mong chàng đi với tâm tình hùng tráng
Gói ưu phiền, ai oán tận tim sâu
Thiếp chờ chàng dầu vạn kỷ âu sầu
Ngày trở lại, ngàn câu tình mộng thắm!...


Nỗi lòng trong mơ…



Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng
NỖI LÒNG HỒN LANG VỀ CÕI THẾ (34)
Bài gửi Mon May 25, 2020 10:58 am by Nguyễn Thành Sáng
Thơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) (1) - Page 2 Images?q=tbn:ANd9GcTxK7sL_rbPjRFFLwzpLue3bIjgudrLT1cXNG-UwBaUOsWs3vBTYQ
 
NỖI LÒNG HỒN LANG VỀ CÕI THẾ (34)

Hồn nương! Hồn nương! Thì ra ta mơ
Ôi đêm đen! Thẫn thờ trong mộng mị
Cung nhạt tàn, héo úa, lệ hoen mi
Tấm hồn thương vẹn thề, đau ly biệt!

Trăng tình ơi! Tận lòng anh da diết
Mãi yêu em tha thiết chẳng phai mờ
Cánh chim trời luôn ủ ấp hồn mơ
Hoàng hôn lặn là giờ bay trở lại…

Lang tỉnh giấc, phôi phai niềm tê tái
Cũng vừa đêm, cảnh giới rực đèn lên
Bao rộn ràng, nhộn nhịp xóa buồn tênh
Con Ma đờ lênh đênh trên biển sống!

Uống hơi sương, gồng vai, xù cánh mỏng
Lang phóng vào cõi động của trần gian
Hồn ngắm nhìn đây đó khắp lang thang
Thổn thức lạ, vén màn sương mờ cũ

Khắp phố phường, trăm đường, muôn vạn chỗ
Gặm nhấm xem, trăn trở chuyện xa xưa
Cuộc tuần hoàn vũ trụ chuỗi nắng mưa
Trải thời gian, ngàn đưa về biến đổi

Có giây phút tần ngần nghe nhức nhối
Thuở đời ta tăm tối phủ trùm bao
Còn hôm nay một cảnh giới vạn sao
Bầu óng ả, thanh tao thi vị quá

Xưa thiếu thốn, bao ủ ê, tơi tả
Mà bây giờ rộn rã cuộc vàng son
Xưa vạn sầu trong giá lạnh héo hon
Nay ngát đượm, sóng dồn hoa biển thắm!...


Hồn Lang thổn thức trong 
cảnh giới thời nay…



Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng
NỖI LÒNG HỒN LANG VỀ CÕI THẾ (35)
Bài gửi Mon May 25, 2020 10:59 am by Nguyễn Thành Sáng
Thơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) (1) - Page 2 Images?q=tbn:ANd9GcRowV_gc5BGXua9DjPcYrhkjXZxcRz-qD0o0qyLT1V5BISXN0vk
 
NỖI LÒNG HỒN LANG VỀ CÕI THẾ (35)

Thời gian chậm trôi dần qua trăn trở
Đêm về khuya khắp phố cũng vơi người
Cảnh nhạt dần theo xúc cảm sầu tơi
Lang lặng lẽ xa rời nơi rộn rã

Cánh hồn ma thoáng ưu tư buồn bã
Rồi pha phôi, tự xóa nỗi hằn sâu
Chim lạc đàn trơ trọi giữa canh thâu
Cất nhẹ tiếng kêu gào trong lạc lõng

Chân lê bước dần qua đường phố trống
Hướng ven thành khỏi chốn cảnh phồn vinh
Một không gian u tịch dậy khơi tình
Bóng trầm mặc, cuốn mình trong suy tưởng!

Hỡi hồn thiêng Tộc Tổ! Hỡi ngàn thương!
Giờ làm sao? Con đường về nẻo sống
Biết tìm đâu suối mát, ánh trăng trong?
Biết nơi nào cõi lòng không khắc khoải?

Hỡi gió! Hỡi mây! Lòng ta tê tái
Cuộc chơi vơi, mệt mỏi buốt hồn ta
Cả khung trời trải vạn nỗi xót xa
Phủ chụp xuống, kéo ra ngàn đơn độc!

Ai hiểu chăng tận lòng ta đang khóc
Vạn ân tình ghì, rọc, nát tim đau
Giờ! Giờ! Giờ! Ta biết phải làm sao?
Quay trở lại, ngọt ngào yêu ma mộng?

Để thời gian mãi mối sầu thiết thống
Chữ ân tình, nghĩa sông núi sao đây?
Có vô tư tận hưởng mật tình say
Hay giãy chết từng ngày trong uất nghẹn!...


Hồn Lang trầm mặc 
trong suy tưởng…



Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng
NỖI LÒNG HỒN LANG VỀ CÕI THẾ (36)
Bài gửi Mon May 25, 2020 11:00 am by Nguyễn Thành Sáng
Thơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) (1) - Page 2 Images?q=tbn:ANd9GcQnPjyD94pG0Na64Y09Trmxf3yPBpp3ziNABh_uyIpK1UrCAEwa
 
NỖI LÒNG HỒN LANG VỀ CÕI THẾ (36)

Lang trầm mặc nghe buồn vời vợi
Cõi lạc loài, rẽ lối về đâu
Giữa bầu vắng lặng canh thâu
Nỗi niềm thảm đạm nát đau cánh hồn…

Bỗng!

Hỡi ai kia chập chờn ủ rũ?
Như héo sầu, vần vũ mây mờ
Chim đen gãy cánh bơ vơ
Dật dờ, tơi tả, bơ phờ đáng thương!...

Ngài là ai? Bên đường han hỏi
Như sẻ chia nhức nhối lòng tôi
Niềm thương, nỗi nhớ xa xôi
Đêm nay tìm lại mà thôi thưa ngài!

Thuở xa xưa một đài trăng sáng
Mảnh đất nầy lai láng tình thiêng
Hôm nay nức nở mối giềng
Nghe sầu tan tác bóng thuyền xa xăm

Biết làm sao để lần mối chỉ
Gỡ rối lòng sầu lụy của tôi
Mịt mờ nẻo tối ngài ơi
Ngàn ôm, vạn ấp, một thời không quên!...

Ta Thổ Địa, ân trên ban phẩm
Cõi u hồn bổn phận quản cai
Khoảng vuông mười dặm đường dài
Ta đây hiểu rõ trần ai sự tình

Ngươi hãy kể đời mình ta biết
Bao éo le, khúc chiết nỗi lòng
Để xem có giúp được không
Cho ngươi vơi bớt những dòng khổ đau!...

Ba ngàn năm ngọt ngào xưa cũ
Tộc Ri Tô đứng giữa trời mây
Trụ trên mảnh đất nơi nầy
Mà giờ biền biệt, chẳng hay thể nào

Cha của tôi, anh hào Bộ Tộc
Mẹ, Chị tôi ăn học đạo lành
Thân tôi nuôi chí hùng anh
Cả nhà trung nghĩa, tung hoành đó đây!...


Hồn Lang đang kể cho 
Thổ Địa nghe…



Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng
NỖI LÒNG HỒN LANG VỀ CÕI THẾ (37)
Bài gửi Mon May 25, 2020 11:02 am by Nguyễn Thành Sáng
Thơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) (1) - Page 2 2-min_89cd7ad0b9ef4c61ad830d226672a8dc_grande

NỖI LÒNG HỒN LANG VỀ CÕI THẾ (37)

Hồn Lang đang kể nỗi lòng 
cho Thổ Địa nghe…

Tộc hiếu hòa bình an xây dựng
Tình đồng bào chứa đựng yêu thương
Hoa đời ngào ngạt men hương
Dòng sông, bến nước vấn vương, êm đềm

Rồi bỗng chốc một đêm bi thảm
Tộc Mic Ma vây hãm diệt vong
Nhà tôi sống cảnh lưu dòng
Giữa khuya mưa gió, giặc đông diệt cùng!

Bè trôi nổi, thoát vùng truy sát
Bị sóng cuồng dập nát, chìm sâu
Mẹ, Cha, Chị đã mất đâu?
Tim tôi đau đớn, bước vào ma âm

Thoáng chốc ba ngàn năm cõi thế
Nỗi nhớ nhung héo lệ sầu ai
Tìm về hồn Tổ đêm nay
Cho vơi nỗi nhớ niềm ray rức lòng!...

Ma thương kia! Mối hờn vạn kỷ
Ngươi nghẹn ngào thủ thỉ kể ra
Làm cho xúc động lòng ta
Thương con chim lạc, trời xa mịt mờ

Đừng buồn nữa! Đừng bơ phờ nữa!
Bao tâm tư, trăn trở ba sinh
Giống như biển sóng vô tình
Nổi, tan bọt nước tự mình mà thôi!

Trong biển lộng, đầy vơi bão tố
Kiếp con người khắp chỗ thương đau
Con tim cuốn lại ưu sầu
Chỉ làm vỡ vụn, phủ màu héo hon

Hãy đứng dậy, sóng gờn điệp khúc
Chỉ một lần giây phút rồi tan
Hơn là đứng đó khóc than
Vì đời là sống giữa màng phong ba!...


Thổ Địa thương cảm 
an ủi Hồn Lang…



Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng
NỖI LÒNG HỒN LANG VỀ CÕI THẾ (38)
Bài gửi Mon May 25, 2020 11:04 am by Nguyễn Thành Sáng
Thơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) (1) - Page 2 1-min_13b18610f667465fabc43f9496daff81_grande

NỖI LÒNG HỒN LANG VỀ CÕI THẾ (38)

Lời của ngài nghe qua thấm dạ
Như gió trời thổi rã mây mờ
Ghịt hồn kẻ lụy chơ vơ
Trở về ý sống bên bờ thênh thang

Nhưng ngài ơi! Trở trăn còn đó
Nỗi u hoài mãi bó con tim
Tộc xưa giờ biết đâu tìm
Cánh chim mất tổ, nỗi niềm lệ sa!...

Ba ngàn năm đã ra tiền sử
Cuộc tồn, vong ở chữ ý trời
Kinh, rạch đơn lẻ chơi vơi
Thời gian phủ lấp thế thôi! Lẽ thường

Chiếc đũa nhỏ phải nương cả bó
Nếu một mình để đó mà nhìn
Chỉ cần bẻ nhẹ thình lình
Tức thì phải gãy, bởi mình lẻ loi!

Cuộc sinh tồn trong thời vận Quốc
Ví biển trùng, sóng lốc ngàn đưa
Cá lớn thì được làm vua
Cá con đơn độc để lùa mồi xơi

Tộc nhỏ bé của ngươi số phận
Như Ci Ra*, U Bẩn*, Ga Quay*
Mic Ma*, Vi Tim*, Kho Tay*…
Không còn tồn tại bởi đây thế thời!

Đến Hồng Bàng khắp nơi gom chí
Chuyển thời gian Xích Quỷ qua đi
Văn Lang thống nhất trị vì
Rồi đời Âu Lạc, trăng thề sáng soi

Cuộc thịnh suy khắp nơi luân chuyển
Thục, Triệu, Trưng sóng biển rền vang
Lý, Ngô, Đinh, Lê trở trăn
Hậu Lý, Trần, Lê…Chuyển màng vận nước

Quê hương ta lần lượt đổi thay
Hồn Tổ Quốc luôn bay chuyển hoá
Biển, Trời, Sóng, Nước phong ba
Thuyền, Sông, thế sự chỉ là lờ trôi!...


Thổ Địa giãi bày cho Hồn Lang hiểu…

*Tên từ hư cấu



Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng
NỖI LÒNG HỒN LANG VỀ CÕI THẾ (39)
Bài gửi Mon May 25, 2020 11:05 am by Nguyễn Thành Sáng
Thơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) (1) - Page 2 Images?q=tbn:ANd9GcShOlfkpI-X128M3kmh1bGIcgOiaEsOQ0Fgf6kDu1xwBpXOt5dlug
 
NỖI LÒNG HỒN LANG VỀ CÕI THẾ (39)

Ngài quý ơi! Một đời ôm ấp
Con tim nầy trải khắp hồn trăng
Chỉ mong gặp lại một lần
Quê hương Tộc Tổ muôn phần khắc sâu

Nhưng thế sự bể dâu thay đổi
Để hôm nay đau nhói tim tôi
Trên trời một ánh sao rơi
Nỗi niềm tan nát, mất rồi núi sông!...

Nầy Ma hỡi! Tấc lòng vọng Tộc
Động trong ta, giọt khóc thương ngươi
Thôi sầu, bỏ lụy, tìm vui
Vì dòng huyết mạch Xứ ngươi mãi còn

Sông, suối, biển hòa chung dòng nước
Trải ngàn phương, vươn vượt, tồn sinh
Tộc ngươi chuyển hóa thân mình
Nằm trong biển nước hữu tình còn đây

Trăm mối chỉ kết dây Quốc Tổ
Quyện hòa chung vượt khó, vươn xa
Bách Việt một gốc Mẹ Cha
Trăm con, bọc trứng sinh ra, kết thành!...

Thần kính ơi! Trăng thanh toả ánh
Soi đêm buồn, lóng lánh ngàn sương
Hôm nay tôi đã tỏ tường
Nỗi lòng đau khổ, vấn vương phai dần

Giọt nước mắt một lần nhỏ lại
Cho xa xưa thân ái hồn thiêng
Trời nay còn đó mối giềng
Thiên thu vạn kỷ đây miền mến yêu

Kha! Kha! Kha! Thật nhiều sảng khoái
Từ bây giờ tê dại phôi pha
Đất nầy sống mãi tình xa
Từ thời ngàn cổ chuyển ra kia mà

Cám ơn ngài thương Ma đau khổ 
Trọn ân tình khơi tỏ nguồn cơn
Từ nay vơi nỗi héo hon
Chỉ còn một mối, tìm hồn Mẹ Cha!...


Thổ Địa phân giải sự tình, hồn Lang
Trút gánh ưu phiền vọng Tộc…



Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng
NỖI LÒNG HỒN LANG VỀ CÕI THẾ (40)
Bài gửi Mon May 25, 2020 11:06 am by Nguyễn Thành Sáng
Thơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) (1) - Page 2 Images?q=tbn:ANd9GcQwCnqRY0JV1Jm-2fkApRzukMjuyO9cuYjJJHgdsmrRUbyKXfu8
 
NỖI LÒNG HỒN LANG VỀ CÕI THẾ (40)

Niềm vọng Tộc phôi dần theo dòng nghĩ
Lang giã từ, cảm nghĩa vị Thổ Thần
Đường mây mờ che chắn phủ hồn đi
Chim lạc tổ, sầu bi nguồn thân phận

Mẹ Cha ơi! Vầng trăng ngàn ôm ấp
Biết tìm đâu để thấp sáng linh hồn
Để tim con khỏi buồn, khơi từng chập
Khoả đêm đen, sóng dập, gợn ngàn cơn

Cho đêm hết héo hon bầu nguyệt lạnh
Trăng mịt mờ rũ ánh, vạn sầu ai
Mây dật dờ, say bay về cõi vắng
Dãy lạnh lùng, phẳng lặng trải trời mây!...

Từ đêm đó, đường dài qua vạn khúc
Ma miệt mài từng phút thả đường ngay
Khắp Ninh Bình, Sơn Tây, về Vĩnh Phúc
Rồi Hải Dương đến lúc chuyển Hà Tây

Qua Bắc Kạn lại quay về Hà Nội
Ghé Hòa Bình rồi tới miệt Thái Nguyên…
Chỉ hoài công, nỗi niềm trông vời vợi
Bóng người thân! Chỉ tối với sầu riêng!...

Hỡi gió mây! Nỗi niềm ta khắc khoải
Cả khắp vùng, mệt mỏi mắt đờ trông
Như bao phủ mênh mông bầu ngây dại
Mảnh linh hồn buốt tái ngọn đông phong

Biết nơi nào dòng sông xưa mát dịu
Ta trở về để níu lại hồn trăng
Cho cô đơn, bâng khuâng, thời nặng trĩu
Theo mây ngàn vợi diệu xoá mờ tan!...


Hồn Lang tìm bóng hồn người 
thân trong mệt mỏi, vô vọng…



Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng
NỖI LÒNG HỒN LANG VỀ CÕI THẾ (41)
Bài gửi Mon May 25, 2020 11:07 am by Nguyễn Thành Sáng
Thơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) (1) - Page 2 Images?q=tbn:ANd9GcTk-umR3ooL5Ow7VS951v0O-ci22xK-PrBZrEKoV0EOhMg9lAiUtA
 
NỖI LÒNG HỒN LANG VỀ CÕI THẾ (41)

Ma lần bước khắp vùng miền Bắc Việt
Với nỗi lòng tha thiết kiếm tình thân
Sương đọng sầu, nhỏ lăn về biền biệt
Một nhớ thương da diết vọng hồn trăng…

Rồi thơ thẩn đi dần vào Trung Bộ
Từ Nghệ An khắp chợ đến Thừa Thiên
Về Đà Nẳng, Phú Yên, qua nhiều chỗ
Chuyển Kon Tum, quay trở khắp toàn miền…

Cả đất trời man miên rồi băng giá
Để lệ lòng lã chã nhỏ sầu ưu
Bao đêm dài chu du về tơi tả
Chỉ nghẹn ngào buồn bã ánh chiều thu…

Hỡi đất trời! Âm u sao cuốn tôi!
Sao cứ mãi chơi vơi trong bể lạnh
Để quặn đau canh cánh chẳng hề vơi
Bắt chim lạc sầu tơi trong hiu quạnh!

Ta muốn gào to mạnh mẽ tiếng hờn
Cho đất trời từng cơn giông sấm sét
Kết mây ngàn, lộng thét phủ trần gian
Để thảm đạm, khung trăng chìm cõi rét

Và tim ta sẽ liệt chẳng còn ngân
Chớ lay động âm thầm làm chi nữa
Khi ân tình muôn thuở đã phù vân
Một nẻo vắng vạn lần trong nức nở!...



Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng
NỖI LÒNG HỒN LANG VỀ CÕI THẾ (42)
Bài gửi Mon May 25, 2020 11:07 am by Nguyễn Thành Sáng
Thơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) (1) - Page 2 Images?q=tbn:ANd9GcRy9vfHY9SSDelgNNmJcbzWkj4WqhWvkT4pF5rEltPfHLGSmnJ5KQ
 
NỖI LÒNG HỒN LANG VỀ CÕI THẾ (42)

Ôi đêm nay trăng tỏ sáng khung trời
Thế mà sao lòng tôi như ngàn tối
Mãi mịt mờ phủ lối với chơi vơi
Bầu rạng ánh lại bời rời xa vợi…

Ma xuống Nam, đi tới vẫn niềm tin
Từ phố thị đẹp xinh sang hẻo lánh
Đến Vũng Tàu, chuyển cánh về Gia Định
Phố Sài Gòn rồi dính ở Long Thành

Ghé Mỹ Tho lại quanh qua Sa Đéc
Chuyển Trà Vinh rồi xẹt xuống Cà Mau
Vòng Châu Đốc lại đào sâu Rạch Chiếc…
Mãi tối tăm, thống thiết, lệ sầu đau…

Gần ba năm khát khao trên đất Việt
Tìm người thân biền biệt áng mây trôi
Có mấy lúc mừng vui, người giống thiệt
Nhưng đến gần chẳng biết, lạ mà thôi!

Từng nhói tim, tả tơi, tràn nhung nhớ
Và nghẹn ngào, trăn trở, rực sầu đau
Cả trời đen, trăng sao như than thở
Một linh hồn vạn thuở ngập hanh hao!

Hôm nay mệt làm sao! Thôi ghé nghĩ
Chợ Cần Thơ đèn khí đã đốt rồi
Tán Bả Đậu ta ngồi coi cho phỉ
Đánh nửa giấc sẽ đi tìm hừng tối…

Ồ lạ kìa! Ai tới cả ba người
Hai vợ chồng trẻ tuổi, một gái xinh
Càng lại gần, giống in người trông đợi
Ma luýnh quýnh, bay tới, dậy hồn mình!... 


Hồn Lang luýnh quýnh khi gặp 
ba người giống Cha, Mẹ, Chị…



Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng
NỖI LÒNG HỒN LANG VỀ CÕI THẾ (43)
Bài gửi Mon May 25, 2020 11:08 am by Nguyễn Thành Sáng
Thơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) (1) - Page 2 Images?q=tbn:ANd9GcTgGsI_Pnr9N0Bdgt9u1fMDp6sMmj6SyWBpLU_UJifQLoKXnk3C
 
NỖI LÒNG HỒN LANG VỀ CÕI THẾ (43)

Lần theo bước để nhìn cho thật rõ
Vóc vạc nầy! Thật đó của Mẹ Cha?
Hồn của chàng bay qua đằng trước ngó
Mặt, nói, cười…chẳng có lạ đâu mà!

Hỡi Trời ơi! Phải ta đang nằm mơ?
Biến khát vọng mong chờ thành ảo giác
Một linh hồn tan tác nỗi sầu lơ
Được ban tặng hay giờ mê khoảnh khắc?

Đôi mắt sáng, nét mặt thật khôi ngô
Điềm nhiên với phong độ trang hảo hán
Đúng là Cha! Ngút ngàn ta tưởng nhớ
Thuở năm nào trăn trở dưới cung vàng

Còn thiếu phụ, ánh trăng trên khuôn mặt
Đạo hạnh hiền dịu mát suối trong veo
Xoa ấm áp, thắt theo thời lưu lạc
Một dòng hương thơm ngát tỏa muôn chiều!

Bé gái nhỏ đi theo, đôi mắt ngọc
Duyên dáng cười, mặt, tóc nét đài trang
Ánh nhìn thẳng chẳng ngang hay ngó dọc
Giống chị ta gấm vóc trải mây ngàn…

Chuyển kiếp đời, thời gian nay tụ lại
Tấm hồn thương sống mãi cuộc vần xoay
Ba ngàn năm tả tơi, hằn tê tái
Trời đêm nay dòng xoáy trở về đây

Ta sẽ nhập hồn nầy vào bụng Mẹ
Tiếp tục làm con đẻ của tình sâu…
Chợt thấy lòng nao nao như đau xé
Phải chăng ai quạnh quẽ khiến vương sầu!...


Hồn Lang sửa soạn nhập hồn 
vào bụng Mẹ chợt nhớ 
tới hồn Nương…



Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng
NỖI LÒNG HỒN LANG VỀ CÕI THẾ (44)
Bài gửi Mon May 25, 2020 11:09 am by Nguyễn Thành Sáng
Thơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) (1) - Page 2 Images?q=tbn:ANd9GcSj0UcAUh8gPMtywNm4tFRmj8siBbSF2B5OUDh_l9QdprQ7pSY2yg
 
NỖI LÒNG HỒN LANG VỀ CÕI THẾ (44)

Lang trăn trở trước khi nhập 
hồn vào bụng Mẹ…

Tình Nương ơi! Ta sắp nhập hồn đi
Vào cõi thế, biệt ly thời ma giới
Một khung trời mờ tối mãi hằn ghi
Uyên lạc bạn sầu bi trong mong đợi

Còn đâu nữa trăng soi bên suối mộng
Những đêm về lồng lộng ngất hồn dao
Cả âm gian lao xao lời của bóng
Tiếng ma phong rông rống giạt ngàn sao

Cho đôi ta bên nhau không còn thấy
Tất cả gì động đậy của không gian
Chỉ yêu đương mơ màng về ngây dại
Ngập ngụa tình, phơi trải hết tâm can!

Những chiều tà tình tang trên sóng nước
Hồn cuốn nhau vươn vượt tận trời xa
Để thấy gió kéo ra mây thành múa
Điệu bồng bềnh muôn thuở của tình ta

Còn đâu nữa thiết tha lời bạn ngọc
Bên tai: Đừng trằn trọc nữa chàng ơi!
Hãy phôi phai buồn tơi, kim châm chọc
Trái tim chàng, để khóc nghẹn đầy vơi!

Và sao quên bao lời nàng âu yếm
Làm cho ta xao xuyến quả hồn yêu
Giúp thổi trôi, tán tiêu vầng mây tím
Về cõi xa, tẩn liệm nỗi buồn hiu

Ta xa em thật nhiều thương với nhớ
Vạn cung sầu, than thở cõi trần gian
Những đêm lặng lang thang về xa vợi
Hồn của ta nhức nhối dưới trăng tan!...


Lang suy tư trong đau khổ…



Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng
NỖI LÒNG HỒN LANG VỀ CÕI THẾ (45)
Bài gửi Mon May 25, 2020 11:09 am by Nguyễn Thành Sáng
Thơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) (1) - Page 2 Images?q=tbn:ANd9GcTxK7sL_rbPjRFFLwzpLue3bIjgudrLT1cXNG-UwBaUOsWs3vBTYQ
 
NỖI LÒNG HỒN LANG VỀ CÕI THẾ (45)

Nhiều! Nhiều lắm nàng ơi, ta mãi nhớ
Gần mười năm sáng tỏ ánh trăng thoa
Chốn thâm sơn u ma, tình vạn thuở
Lịm hồn ta đau khổ cảnh rời xa

Một trăm năm ngân nga đời nhân thế
Chốn dương trần không thể được gần em
Bóng trăng mờ từng đêm phơi ánh lệ
Và bao chiều tà xế kéo hồn đen!

Chốn tịch tờ rũ mềm, ai thảm đạm
Bên gió buồn ngất chán bặt im hơi
Con suối gần thả trôi dòng đen sạm
Không gian tàn u ám mịt sầu tơi

Ta đau lắm nàng ơi, nàng có hiểu?
Nhưng phận người ân hiếu phải đành cam
Nhận một lần tình tàn, thôi chăn chiếu
Để ngàn sau chẳng níu mảnh trăng tan!...

Cha Mẹ ơi! Nặng mang tình ân trọng
Như suối ngàn, biển rộng trải lòng con
Mấy ngàn năm héo hon, sầu vắng bóng
Gặp lại rồi ngàn sống mảnh trăng son

Hồn con lạy song đường, xin nhập xác
Dưới tàn cây phủ mát của sanh thành
Ba nghìn năm canh cánh vạn xót xa
Nay về tổ, đậm đà, thôi rũ cánh

Hỡi muôn ngàn lóng lánh của trăng sao
Ta trả lại một màu đen ảm đạm
Cõi dương trần tiêu tán thuở ngàn đau
Chỉ có còn héo sầu khi đêm lặn
Nhớ về ai, ngàn thắm một tình trăng!


Hồn Lang nhập hồn vào bụng Mẹ 
chuyển kiếp về dương thế!



Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng
NỐI LÒNG HỒN NƯƠNG VỀ CÕI THẾ (1)
Bài gửi Mon May 25, 2020 11:10 am by Nguyễn Thành Sáng
Thơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) (1) - Page 2 Images?q=tbn:ANd9GcSAxioRFw5d0OhaGiczi4flmSfiss5q3YQ-0mdXdb_NK2n-4V7D
 
NỐI LÒNG HỒN NƯƠNG VỀ CÕI THẾ (1)

Tiếp theo Nỗi Sầu Ma Nữ…

Chàng ơi! Chàng hỡi! Hãy chờ em
Một bóng ma trơi rũ cánh mềm
Trái sống trọn trao về mộng sống
Giờ đây tan tác khóc đêm đen

Âm ma giá lạnh từ muôn thuở
Sẽ đóng ngàn băng nếu thiếu chàng
Và gói tình yêu tàn tạ rụm
Khi bầu trăng chết, mảnh tình tan!

Em sẽ nát hồn theo vạn kỷ
Lững lờ mây giạt, lịm trôi đi
Về nơi xa tận bầu thăm thẳm
Tan rã âm thầm trải bóng phi

Gió ơi! Có hiểu nỗi lòng ta
Trọn tấm chăn yêu chặn bóng tà
Và lót ma tình cho đậm thắm
Mịn mà, êm ả dưới trăng thoa!

Thế mà chẳng níu được hồn yêu
Để ánh chiều thu choán mỹ miều
Cho cả khung tình mờ ảm đạm
Trời sầu, mây đứng, gió đìu hiu

Trăm năm dương thế ngàn nhung nhớ
Buộc trói hồn ta ở chốn nầy
Một quả tim yêu hàng vạn đập
Dật dờ, đau khổ, ngắm mây bay

Đuổi bóng ngựa sầu mong gặp gỡ
Mây mờ kéo lại, ghịt hồn mơ
Hơn là lặng lẽ nhìn trăng khóc
Nức nở, nghẹn ngào lụy xác xơ!...


Hồn Nương thổn thức 
rồi lên đường…



Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng
NỖI LÒNG HỒN NƯƠNG VỀ CÕI THẾ (2)
Bài gửi Mon May 25, 2020 11:11 am by Nguyễn Thành Sáng
Thơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) (1) - Page 2 Images?q=tbn:ANd9GcSLtcJDs58C0bfNESGFtiwfEaCHdC9XNXsW_7ECAqi9fB60OGKT
 
NỖI LÒNG HỒN NƯƠNG VỀ CÕI THẾ (2)

Âm phong phần phật vọng bên tai
Nỗi nhớ, niềm thương trải bước dài
Ánh nhạt, cung mờ phơi giá lạnh
Ma buồn thống thiết, xác xơ bay…

Chàng hỡi! Giờ nầy anh ở đâu?
Có hay lạnh lẽo, dạ em sầu
Tìm ai quạnh quẽ, mờ lam khói
Khắp chốn trăng khuya bạc mái đầu!

Mười năm chất ngất men tình mộng
Kỷ niệm đong đầy vạn kỷ say
Cả trái tim yêu em gói chặt
Tặng chàng trọn vẹn chẳng hề phai

Em nhớ những ngày vui đuổi bóng
Ánh tà nhè nhẹ phủ bên sông
Rùng mình em biến thành con sáo
Hót tiếng ngân nga ấm bạn lòng

Chàng hoá lộng tàn để đỡ mưa
Cho em khỏi ướt buổi sương buồn
Chuyển hồn em biến thành thơ nhạc
Dìu dặt, êm đềm, lắc nhẹ chuông!

Có bửa hai ta giỡn trốn tìm
Hoá hồn núp bóng cánh hoa sim
Chàng tìm, tìm mãi mà không thấy
Ánh mắt như sầu, động trái tim

Hôm ấy cõng em chàng vụt chạy
Hết hồn ôm cứng xác ma ai
Cỏ xanh em biến thành mây nhẹ
Êm ả cho chàng nhẹ cánh bay!...


Trên đường tìm hồn Lang, 
nàng nhớ về bao kỷ niệm…



Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng
NỖI LÒNG HỒN NƯƠNG VỀ CÕI THẾ (3)
Bài gửi Mon May 25, 2020 11:11 am by Nguyễn Thành Sáng
Thơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) (1) - Page 2 Images?q=tbn:ANd9GcTk-umR3ooL5Ow7VS951v0O-ci22xK-PrBZrEKoV0EOhMg9lAiUtA

 
NỖI LÒNG HỒN NƯƠNG VỀ CÕI THẾ (3)

Hai ta bửa nọ vào hang núi
Tìm đoá hoa thiêng chế thuốc tình
Cho ngất men nồng, thân vạn kỷ
Trăng vàng óng ả mãi lung linh

Em lạc trong hang, chàng kiếm mãi
Chim sầu phành phạch cánh quần bay
Tìm hoài, tìm mãi, tàn khuya gặp
Gió thét vui mừng, lộng cuốn quay!

Có bửa em buồn nhớ Mẹ Cha
Nỗi sầu đọng lại giọt sương pha
Cả khung trời tối, ngàn mây nhạt
Một bếp lửa hồng sưởi ấm xoa

Những đêm gió buốt, hồn em lạnh
Chàng rút ngàn hoa ở suối về
Biến lại thành chăn dầy ủ ấm
Hương tình đậm thắm ngút đê mê!

Em gãi lưng mờ cho đã ngứa
Lim dim Ma mắt ấm nồng đưa
Như ngàn câu nói! Tình ơi hỡi!
Khô khát, say bay được gió lùa…

Em nhớ, chàng ơi, em nhớ mãi
Ngút ngàn kỷ niệm chẳng phôi phai
Giờ đây nức nở chim sầu bạn
Một áng mây mờ rã cánh bay

Mười năm khắng khít muôn hoa thắm
Buộc lại hôm nay vạn nỗi sầu
Ma gió dật dờ bay khắp nẻo
Trăng tàn, băng giá trói đêm thâu!


Trên đường tìm hồn Lang, 
nàng nhớ bao kỷ niệm…



Nguyễn Thành Sáng

Nguyễn Thành Sáng
NỖI LÒNG HỒN NƯƠNG VỀ CÕI THẾ (4)
Bài gửi Mon May 25, 2020 11:12 am by Nguyễn Thành Sáng
Thơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) (1) - Page 2 Images?q=tbn:ANd9GcRy9vfHY9SSDelgNNmJcbzWkj4WqhWvkT4pF5rEltPfHLGSmnJ5KQ

 
NỖI LÒNG HỒN NƯƠNG VỀ CÕI THẾ (4)

Nỗi thương nhớ dẫn về bao kỷ niệm
Nghe u hoài, lưu luyến tận tâm can
Quá mệt mõi, nàng lần lên đỉnh tán
Co lại hồn, gặp bạn giấc mơ sâu…

Chàng yêu ơi! Chàng đang ở nơi đâu?
Có hay biết trăng sao giờ nhạt ánh
Con chim buồn đang nép mình rũ cánh
Dưới cơn mưa lóng lánh giọt sương buồn

Thả hồn về xa vợi, nỗi sầu tuôn
Thao thức nhớ trăng suông tình vạn kỷ
Mây trôi về phủ mờ lên thủ thỉ
Tiếng lòng em non nỉ nhớ thương chàng!...

Tình ta ơi! Trong giấc điệp mơ màng
Đang nức nở hai hàng châu sương nhỏ
Anh trở lại dưới đêm mờ vàng võ
Ủ ấm nàng nằm đó với sầu đau

Đừng buồn nữa em ơi! Xoá nghẹn ngào
Trên nẻo sống sông nào không nước chảy
Giữa không gian mây nào chẳng từng bay
Trăng sáng tỏ chẳng ngày đen tối sẩm!

Tình hai ta ngút ngàn tràn biển thắm
Vẫn sóng cồn lấm tấm bọt tan phôi
Khắc khoải, bã buồn chỉ khổ mà thôi
Vầng chếch bóng cũng rồi khi sáng tỏ

Anh xa em cả một đời nhung nhớ
Bao nỗi sầu tan vỡ lịm hồn anh
Bởi ra đi, bỏ lại một vầng trăng
Ngàn xúc cảm, vạn lần mong trở lại!...


Hồn Nương gặp Lang 
trong mơ…



Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng
NỖI LÒNG HỒN NƯƠNG VỀ CÕI THẾ (5)
Bài gửi Mon May 25, 2020 11:15 am by Nguyễn Thành Sáng
Thơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) (1) - Page 2 728

NỖI LÒNG HỒN NƯƠNG VỀ CÕI THẾ (5)

Chàng yêu ơi! Đêm nay chàng trở lại
Bến sông buồn còn mãi bóng con đò
Ngày chàng đi trăng héo sầu vò võ
Ôm nỗi niềm biết tỏ với ai đây

Không gian mờ phủ cả một vầng mây
Cho sẩm tối tràn đầy bao phủ thiếp
Quả tim tình rúm mình theo thắt nhịp
Dòng máu sầu chẳng kịp chảy về thân

Anh ra đi, em mất trọn vầng trăng
Ngàn u tối, phủ dần lên cõi chết
Cả âm ma dật dờ trong mỏi mệt
Từng phút giây kéo lệch trái hồn em!...

Nàng yêu ơi! Ta cũng nghẹn từng đêm
Đường dương thế rũ mềm hồn ma ảnh
Bởi nhớ ai, trăn trở mỗi từng canh
Vạn bóng tối tròng trành trôi ánh lệ

Em là suối, là thơ trăng, là bể
Cả nỗi niềm ước thệ buổi bình minh
Xa em rồi, tất cả biến trăng tình
Thành lặng lẽ, trầm mình trong giá buốt!...

Em lạnh lẽo chàng ơi! Tha thiết được
Lửa của chàng lả lướt xác thân em
Hừng hực nóng, rạo rực nhịp con tim
Ngàn cảm xúc, lim dim hồn trăng gió

Cho quanh đây lặng im hàng cây cỏ
Đêm chỉ còn ửng đỏ lửa yêu đương
Đẩy xa ra mịt tối bóng mây buồn
Từng nhịp sóng dập dồn trôi bóng trắng!...


Hồn Nương gặp Lang trong mơ…



Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng
NỖI LÒNG HỒN NƯƠNG VỀ CÕI THẾ (6)
Bài gửi Mon May 25, 2020 11:16 am by Nguyễn Thành Sáng
Thơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) (1) - Page 2 Images?q=tbn:ANd9GcSLtcJDs58C0bfNESGFtiwfEaCHdC9XNXsW_7ECAqi9fB60OGKT
 
NỖI LÒNG HỒN NƯƠNG VỀ CÕI THẾ (6)

Chàng! Chàng ơi! Chàng đâu rồi chàng hỡi!
Sao như mờ, phủ tối cả bầu đêm
À hoá ra! Mệt mỏi, giấc say mềm
Uyên nhớ bạn, êm đềm trôi mộng mị…

Gió trăng ơi! Còn đó để mà chi
Sao gió chẳng trôi đi đừng trở lại
Và trăng lụn tàn khuất dưới tầng mây
Cho cả không gian nầy thành cõi chết!

Để Ma sầu từ nay thôi rũ rượi
Vọng u hoài, chuỗi đợi với chiều thu
Khóc cuộc tình ngàn vạn trói âm u
Quăng xa thẳm, mịt mù nơi lặng lẽ!

Lang yêu ơi! Chàng đi, em quạnh quẽ
Tiếng dế sầu nắc nẻ mỗi đêm về
Sương bóng tàn đọng giọt nhỏ lê thê
Buồn bã quá, thiếp lê chân khắp nẻo

Đường dương thế, tình yêu ta gọi réo
Thiếp tìm chàng, lạnh lẽo dưới sương mờ
Không nghe ai, nén lại để đợi chờ
Đừng buồn thiếp, trăng mờ bay cõi thế!...

Bước trần gian, từng giờ rơi ánh lệ
Suốt đường dài nàng để mắt nhìn quanh
Cũng thật nhiều éo le, oan nghiệt cảnh
Cũng ma hồn, cũng chạnh khóc sầu ai

Trải khắp lối, trói cuốn cánh heo may
Muôn cảnh ngộ đoạ đày như bọt biển
Nàng thấy, nàng nghe, thắt lòng xao xuyến
Cõi dương trần là giếng liệm người rơi!...


Hồn Nương thổn thức dọc đường…



Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng
NỖI LÒNG HỒN NƯƠNG VỀ CÕI THẾ (7)
Bài gửi Mon May 25, 2020 11:16 am by Nguyễn Thành Sáng
Thơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) (1) - Page 2 Images?q=tbn:ANd9GcR4b0OFcZBe-GMVzjiO9dSRU3tgRqS5CuZlC28ixSVlbclZKij0
 
NỖI LÒNG HỒN NƯƠNG VỀ CÕI THẾ (7)

Chân tiếp bước, đi dần vào phố
Đêm ánh đèn khắp chỗ bừng soi
Nàng Ma nhìn thấy chơi vơi
Lạ lùng một cõi rạng ngời ánh trăng!

Ba ngàn năm chưa lần nhìn thấy
Chuyện hôm nay sáng dậy góc trời
Cái gì lạ quá hỡi ơi!
Thuở xưa bầu tối, cả trời âm u

Kìa! ngộ nghĩnh vù vù lăn chạy
Người phây phây, động đậy hai chân
Vùn vụt nó tới phăng phăng
Ta đây thích quá, lại gần xem sao…

Đèn chớp tắt, nhiều màu đẹp mắt
Người rộn ràng, ăn mặc bảnh bao
Kèn kêu, tấp nập, xôn xao
Kẻ đi, người lại, khắp màu chói chang!...

Bỗng chợt nhớ hồn Lang biền biệt
Nàng chạnh lòng, chẳng thiết, rời đi
Không gian rộn rã nghĩa gì
Cánh hồn ảm đạm lần về ven xa!

Trăng nhớ gió, đêm tà héo rũ
Mảnh tình yêu ấp ủ tim sâu
Chàng ơi! Anh ở nơi đâu?
Cô đơn, lạnh lẽo, vạn sầu xé em!

Nỗi buồn bã tơi mềm Ma ảnh
Ghé bên bờ, rã cánh, hồn lay
Lờ đờ thần trí bi ai
Có cơn gió nhẹ bay bay đến gần!...


Trong lúc Hồn Nương buồn bã, 

Thổ Địa xuất hiện…



Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng
NỖI LÒNG HỒN NƯƠNG VỀ CÕI THẾ (Tám)
Bài gửi Mon May 25, 2020 11:18 am by Nguyễn Thành Sáng
Thơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) (1) - Page 2 73c5a607839cc2d434504ad726afc862
 
NỖI LÒNG HỒN NƯƠNG VỀ CÕI THẾ (Tám)

Nầy Ma nữ! Trông ngươi buồn bã
Cánh hoa sầu, tơi tả chiều thu
Vọng về xa thẳm mịt mù
Nỗi niềm tan tác, âm u cõi lòng

Chuyện bến nước, dòng sông xuôi ngược
Kể ta nghe, hiểu được sự tình
Vui buồn, sai đúng, xấu xinh
Cớ sao lạc bước một mình đến đây?...

Ngài là ai? Mà nay han hỏi
Như thương tình, đen tối của tôi
Thuyền duyên cách biệt đôi nơi
Chim uyên rã cánh, mộng đời vỡ tan!...

Ba năm trước*, có chàng khốn khổ
Cũng ngồi đây, nỗi nhớ buồn đau
Và ta cũng thấy nghẹn ngào
Giống ngươi thân phận xót đau bây giờ!...

Nghe Thần kể, thẫn thờ Ma nữ
Đúng là chàng! Lữ thứ bôn ba
Mong tìm gặp lại Mẹ Cha
Với hồn Tộc Tổ, đậm đà sắc son

Trải ba mùa thu tròn biền biệt
Chẳng thấy chàng, chắc thiệt đã về
Dương trần cõi sống tình quê
Trăm năm cách biệt, lê thê nỗi sầu…

Nàng quyết định không đau chờ đợi
Chốn bụi hồng tìm lại Mẹ Cha
Và may gặp lại tình ta
Còn hơn âm giới xót xa mỏi mòn!...


Hồn Nương quyết định tìm 
Cha Mẹ và nhập lại cõi thế…

*Thời gian ở dương trần.



Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng
NỖI LÒNG HỒN NƯƠNG VỀ CÕI THẾ (9)
Bài gửi Mon May 25, 2020 11:19 am by Nguyễn Thành Sáng
Thơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) (1) - Page 2 Images?q=tbn:ANd9GcRy9vfHY9SSDelgNNmJcbzWkj4WqhWvkT4pF5rEltPfHLGSmnJ5KQ
 
NỖI LÒNG HỒN NƯƠNG VỀ CÕI THẾ (9)

Nghe Thần phân giãi chuyện dòng đời
Trắc trở duyên tình, phận lẻ loi…
Phai nhạt, đêm tàn, sương nhỏ giọt
Chim đơn vụt cánh cất ngàn khơi

Sơn Tây, Vĩnh Phúc về Hà Nội
Bắc Kạn, Thái Nguyên, khắp núi đồi…
Thắm thoát một năm trôi lặng lẽ
Bóng hình Cha Mẹ bặt âm hơi!

Có lúc giật mình, sao hệt Mẹ
Rộ vui ai đó thể như Cha
Quay nhìn ngỡ ngàng, chim trời giống
Hoa sắc điệp trùng lại tách ra

Chợt một đêm mưa, vùng đất lạ
Mỏi mòn, héo hắt bước chân vô
Vợ chồng đằm thắm nhìn mưa rụng
Giống hệt sanh thành vạn nhớ mơ

Nét phượng, mày ngài, thân liễu thắm
Khí hùng chan chứa ấm tình trăng
Đúng rồi Cha Mẹ ngàn yêu dấu
Chuyển kiếp bừng sinh, trở lại trần!...

Lang ơi! Thiếp gói lại thơ tình
Cõi thế nhập về với biển sinh
Ngắn ngủi thời gian may gặp gỡ
Bằng không Ma giới trở về mình

Con lạy Mẹ Cha, xin nhập xác
Cây đa, bến cũ, bóng thuyền xưa
Linh hồn nối lại ngàn năm trước
Điệp khúc thâm tình mãi vọng đưa!...


Nàng nhập hồn vào bụng Mẹ…



Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng
NỖI LÒNG HỒN NƯƠNG VỀ CÕI THẾ (10)
Bài gửi Mon May 25, 2020 11:21 am by Nguyễn Thành Sáng
Thơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) (1) - Page 2 Images?q=tbn%3AANd9GcRZ0Ina0G9qfnPl8m4WgEtUHREf1H9Of2BlmRF7I5dkpKLmPowT&usqp=CAU
 
NỖI LÒNG HỒN NƯƠNG VỀ CÕI THẾ (10)

Thao Thức Xa Xôi

Thời gian lặng lẽ theo năm tháng
Vạn ái, ngàn ân thuở mộng vàng
Hương lửa đêm tàn nay gửi lại
Âm gian cuốn cất một tình trăng…

Có người thi sĩ đất Cần Thơ
Thường vắng ưu tư với thẫn thờ
Như nhớ, như trông về diệu vợi
Trăng lòng ánh nhạt nỗi chơ vơ

Cõi lạ đìu hiu cũng một người
Đóa hồn thi nữ thắm hoa tươi
Nhưng sao như mãi hằng tư lự
Viễn mộng, sầu đau trải bóng đời!

Có phải trăng tàn, sương đọng giọt
Ngàn năm yêu dấu, khóc ly tan
Lời xưa hẹn ước còn theo gió
Thất lạc dương trần, mãi trở trăn?

Trầm lặng, dòng đời theo biển sống
Mênh mang hai bóng rũ hồn đông
Chiều tà canh cánh, niềm cô quạnh
Ảm đạm, nhớ nhung, khắc khoải lòng?

Cho đời buồn bã bầu tâm sự
Trái bóng trôi về một chốn xa
Chìm đắm tâm hồn theo tiếng gọi
Xa xưa tình ái của lòng ta

Vẫn biết tình yêu để lắm sầu
Thế mà thiếu vắng, khát làm sao
Ma tình! Đau khổ! Hay huyền hoặc!
Tự mãi ngàn thu vẫn chén đào!



Nguyễn Thành Sáng


-Hết-
Nguyễn Thành Sáng
DÒNG ĐỜI VÀ SỰ HÒA HỢP
Bài gửi Mon May 25, 2020 11:24 am by Nguyễn Thành Sáng
Thơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) (1) - Page 2 S45489525301a96

DÒNG ĐỜI VÀ SỰ HÒA HỢP

Mênh mông biển sống cuộc trần ai
Hạnh phúc, cơ cầu, những đổi thay
Giọt ánh đong đầy hồn cỏ lá
Hương lòng dào dạt, cánh diều bay!

Tâm tình, ý sống chuỗi dòng trôi
Điệp khúc thăng trầm cứ mãi bơi
Vũ trụ, con người luôn chuyển mãi
Ngàn năm, vạn kỷ vẫn luân thời

Hừng sáng vầng đông dần lộ ánh
Trưa về hừng hực nhiệt trời nung
Chiều tà gió nhẹ bầu thanh mát
Đêm đến trăng soi tỏa khắp cùng

Có lúc nỗi niềm như sáng rạng
Lúc buồn trơ trọi trước hư không
Khi nghe tơi tả, khô cằn cỗi
Khi thắm men say, ngất cõi lòng!

Bao bầu tâm sự lắm đầy vơi
Mộng sống thênh thang trải bóng đời
Những buổi thu tà sầu quá đổi
Băng sương giá lạnh ủ ê lời

Thế mà gió thổi ở trên xa
Khác cánh lay bay chốn cạnh nhà
Lồng lộng ngân vang, bầu trải rộng
Thâm trầm nhè nhẹ nhịp ngân nga

Ý sống con người cũng thế thôi
Vầng trăng đang độ thắm đầy vơi
Khó cùng ánh lặn, bầu tàn nhạt
Chỉ thắm hương lòng mộng xứng đôi!



Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng
LẤP LÁNH ÁNH SAO
Bài gửi Mon May 25, 2020 11:25 am by Nguyễn Thành Sáng
Thơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) (1) - Page 2 Images?q=tbn:ANd9GcRv22jODy_sZGw6_Jhq1losIo9ZjlD2bTgOv7YwTRZww8lovvG4
 
LẤP LÁNH ÁNH SAO

Trăng lặn sau đồi, sương nhỏ xuống
Từng hồi u ám bởi giăng mây
Đẩy bầu vắng lặng chìm muôn thuở
Réo rắt phong sầu trở lại đây!

Hồn ai thao thức đang hoài niệm
Chạnh mảnh tơ lòng dưới bóng trăng
Lờ lững nỗi niềm trôi sóng nước
Dật dờ, chao đảo, đẩy xa dần

Xúc cảm để rồi nghe nhớ quá
Chuỗi ngày tình thắm nhẹ ngân nga
Như thuyền lướt vượt trên dòng gợn
Rực rỡ hai bờ trải chiếu hoa

Thế mà bỗng chốc dậy cuồng phong
Biến sẩm khung trời chuyển sắc đêm
Phủ chụp bốn bề thành tịch mịch
Giọt buồn rỉ rả nhỏ trôi êm!

Lặng lẽ thời gian không trở lại
Mối sầu đeo đẳng nhớ về ai
Dậy cồn biển sóng ngàn ngăn trở
Thuyền đậu, âm thầm thả mộng bay…

Đêm nay cắt nửa mảnh trăng thu
Tiếng sáo bên sông thổi vọng về
Dào dạt nhẹ đưa vào bóng mộng
Khiến hồn tan tác động lê thê

Có ánh sao Khuê lấp lánh khuya
Nhẹ đưa vào mắt kẻ sầu lơ
Đẩy bầu tăm tối về cung vọng
Kẻ lụy chao lòng dậy khúc mơ!



Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng
THU ĐẾN ĐỂ PHAI PHÔI
Bài gửi Mon May 25, 2020 11:25 am by Nguyễn Thành Sáng
Thơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) (1) - Page 2 Images?q=tbn:ANd9GcSHznxzmtMheLFnRezWioiaXFL0eByJ-RuBTFV5E4zMZBCJfZsK
 
THU ĐẾN ĐỂ PHAI PHÔI

Gió kéo mây về trải bóng đen
Cho bầu u ám phủ mờ đêm
Khiến vầng trăng sáng giờ đây nhạt
Để lạnh sau đồi, bếp lửa nhen

Vắng lặng canh khuya loé chút ngời
Ánh về lóng lánh giọt sương rơi
Trôi trên lá cỏ, dần lăn tới
Kẻ đá bên đường, cố lẹ bơi!

Gói kín nỗi sầu vào quạnh quẽ
Âm thầm chiếc bóng nẻo đi về
Hồn sương giá lạnh chìm hoang tịch
Ủ ấp bao sầu chuỗi mộng mê

Bởi ánh trăng vàng quay gót trở
Để cho gió lạnh kéo mây dờ
Phủ niềm tan tác bên bờ khóc
Một bóng ai hoài quạnh vất vơ!...

Ngày tháng qua dần, nay đến thu
Giọt sương thuở ấy cuốn sầu ưu
Giờ đây tan mất nơi hoang vắng
Đã bốc bay về cõi viễn du

Hơi nước từ xa theo gió bay
Tụ thành sương mới, thế tàn phai
Dưới bầu êm ả, xua ngàn chết
Một khúc quay vòng chuyển đổi thay

Cảnh vật bừng khơi theo ánh dưỡng
Khung trời rạng rỡ trải đêm nay
Lay hồn sầu mộng, từng thao thức
Tỉnh giấc mơ sầu, cạn chén say!



Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng
CAO CẢ HỒN HOA
Bài gửi Mon May 25, 2020 11:26 am by Nguyễn Thành Sáng
Thơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) (1) - Page 2 Images?q=tbn:ANd9GcSXYnnNqg9gXzEBSGW2G3hG-C570rMUB6ONJOufKQXaxBK8NgOh
 
CAO CẢ HỒN HOA

Đêm khuya vắng lặng bầu gom xuống
Bóng tối phủ trùm bởi áng mây
Đưa chuỗi suy tư về mộng thuở
Cho tim lay động kéo về đây!

Thấy lạnh nỗi niềm, vương kỷ niệm
Hôm nào ấm áp mảnh tình trăng
Giờ đây rũ ánh trên dòng nước
Mờ nhạt, tàn trôi, khuất lặn dần

Ảm đạm để rồi nhung nhớ quá
Ghịt hồn dĩ vãng thổi ngân nga
Đẩy sầu man mác theo dòng gợn
Về cõi u hoài nhỏ mộng hoa…

Bên bờ suối nhỏ bến rêu phong
Có đóa hoa Quỳnh nở giữa đêm
E ấp cánh ngà nơi tĩnh mịch
Dạt dào trước gió nhẹ đưa êm

Lụy khách ngửi vào như dịu lại
Hương hoa bát ngát đẩy sầu ai
Cho người thao thức vơi trăn trở
Quá khứ đau buồn nhẹ cánh bay!



Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng
GIÓ VÀ ÁNH
Bài gửi Mon May 25, 2020 11:26 am by Nguyễn Thành Sáng
Thơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) (1) - Page 2 Images?q=tbn:ANd9GcTDVTbSHKV-_F-XmdsVUloEkZG_di8LEZzO1mzrH6rUGjuhUsNzqQ
 
GIÓ VÀ ÁNH

Lửa lòng đã tắt mới vừa nhen
Ấm áp, dập dìu đuổi ám đen
Thắm thiết, nhẹ nhàng phơi cảnh vật
Thâm trầm, êm ả dưới trăng đèn

Em đến, tình yêu ôi! Sáng ngời
Dạt dào một sớm nắng ngàn bơi
Trải chan cành lá lâng lâng nhẹ
Cảm xúc nỗi niềm, giọt bóng rơi!

Đêm đã hết mờ, thôi quạnh quẽ
Ánh vàng quyện gió kết đam mê
Tình trao tươi mát soi dòng nước
Như lặng chiều ai, vọng sáo về

Hôm nào mới đó, trời trăn trở
Trống vắng canh khuya vạn sắc dờ
Nhen nhúm ma sầu nơi nụ búp
Cho tàn khẻ nở cánh chơ vơ!

Và nhốt linh hồn trong bóng thu
Gói chung vào đó khối âm u
Đưa vào không phận bầu hoang vắng
Dờ dật trôi về cõi viễn du

Gió đã chui ra, vụt cánh bay
Rồi quay mặt lại thấy buồn thay
Muốn tung đôi mỏng về phương tốt
Mà khối đen dài mãi chẳng thay…

Em đến tinh mơ một ấm say
Choàng tôi tỉnh giấc nhớ hôm nay
Khung trời còn đó bao ngàn thắm
Sao chẳng bay vào, lại cuốn đây!



Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng
NỖI NIỀM
Bài gửi Mon May 25, 2020 11:38 am by Nguyễn Thành Sáng
Thơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) (1) - Page 2 Images?q=tbn:ANd9GcSLtcJDs58C0bfNESGFtiwfEaCHdC9XNXsW_7ECAqi9fB60OGKT
 
NỖI NIỀM

Xúc cảm dạt dào, thấy mến ai
Hồn trăng thắm thiết ngọt ngào thay
Như cơn gió nhẹ lay cành lá
Dìu dặt hương lòng một thoảng bay

Chiếc bóng thời gian cứ mãi trôi
Dòng đời từng chập chiếc thuyền bơi
Và ngàn sóng gợn luân chuyền mãi
Thuyền, sóng cách nhau một khoảng thời!

Hừng sớm nắng hồng vươn rực ánh
Trưa về hừng hực nhiệt trời nung
Chiều tà vắng lặng, bầu thanh mát
Mỗi chuỗi thời gian nhịp sống cùng

Nhìn đóa hoa vàng đang sắc rạng
Cây già mến cảm cũng bằng không
Tiếc cho khô héo, thân cằn cỗi
Chỉ ngắm nhìn hoa, chạnh nỗi lòng

Tâm tư, ý sống biết chơi vơi
Bởi đó và đây khác nẻo đời
Tuổi mộng cách xa, xa quá đổi
Sự tình chia sẻ có thành lời?



Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng
NHỮNG SẮC THU
Bài gửi Mon May 25, 2020 11:39 am by Nguyễn Thành Sáng
Thơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) (1) - Page 2 Images?q=tbn:ANd9GcTDYPKVIStF5duNEc6V4VtxZMm0y8Z2KDiZOp38TCS2uc3cqkGwbg
 
NHỮNG SẮC THU

Lặng lẽ nỗi niềm với chuỗi đen
Từng đêm thao thức dưới khung đèn
Lúc mờ, lúc tỏ khi phai nhạt
Hòa cõi sương buồn, tiếng nhóc nhen!

Ảm đạm trời thu chẳng sắc ngời
Chỉ buồn tơi tả, lá vàng rơi
Vầng mây u ám dần trôi tới
Gió cuốn cây cành những bóng bơi

Cho cả khung trời như quạnh quẽ
Từ xa thăm thẳm thổi bay về
Lân tinh ma quỷ nơi hoang tịch
Lấp lóe, chập chờn ánh muội mê

Để ai bi thiết, ai trăn trở
Rã mảnh hồn sinh với dật dờ
Sầu héo, tạ tàn rồi bật khóc
Tiếng lòng đau khổ, nghẹn chơ vơ!

Biến một thu sầu thành ám thu
Khiến người thống thiết mãi sầu ưu
Trôi xa, xa tận vào chốn vắng
Rã mảnh linh hồn cõi mộng du…

Cũng một trời thu, lại nhẹ bay
Tâm tình phơi phới với phôi phai
Bởi bao lá rụng bao lần chết
Là bấy chồi xanh, chuỗi sống thay

Rụng xuống thành phân, bồi đắp dưỡng
Đau buồn quá khứ để hôm nay
Đôi chân chậm lại, dừng thao thức
Bước tới từ từ thong thả say!



Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng
TÌNH TRÔI
Bài gửi Mon May 25, 2020 11:40 am by Nguyễn Thành Sáng
Thơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) (1) - Page 2 Images?q=tbn:ANd9GcR9za0W1Y64e_6B6iL6Z7WMgjj1Kom3tTE24C_zY-F02el-ikMk
 
TÌNH TRÔI

Năm tháng u hoài, chuỗi nhớ mong
Hồn ai lạnh lẽo cuốn sầu đông
Thuyền duyên xa bến còn vương sóng
Kẻ ở, người đi mãi chạnh lòng!

Mỗi độ thu về mang nỗi nhớ
Nghe buồn rười rượi trải bâng khuâng
Thời gian lâu quá, giờ như lạ
Nhạt nhẽo hương tình của gió trăng

Những lúc đêm mờ, bó gối lâu
Nỗi niềm ảm đạm quấn hồn sâu
Máu tim tha thiết quay cuồng vội
Chảy khắp thân sầu trước đến sau

Khao khát ôm em trong ngực tôi
Hôn lên má thắm, nhỏ đôi lời
Anh yêu, anh nhớ em nhiều lắm
Nếu mộng không thành chắc tả tơi!

Rồi chợt tỉnh ra lại trở trăn
Nghe buồn da diết dưới thâu canh
Hương xưa ngày cũ giờ phai nhạt
Tình thắm qua rồi đã hết xanh…

Chiều nay lặng lẽ, hồn quay thuở
Gió cuốn mây về phủ trái tim
Chìm đắm tâm tình trong khoảng lặng
Khung trời mờ nhạt trải màu đen

Giã biệt tình xưa, tôi cố quên
Trăng thơ, ý sống sẽ ngời lên
Và hoa dạ lý hương thơm lọt
Vào trái tim sầu, đuổi bóng rên!

              
Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng
LƯU LUYẾN HOA QUỲNH
Bài gửi Mon May 25, 2020 11:40 am by Nguyễn Thành Sáng
Thơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) (1) - Page 2 Images?q=tbn:ANd9GcT3GvDkaXNyR_QPdIdBgF4AoXGsxC_8GZ7PgwQOQUlwr4vD6iBvGQ
 
LƯU LUYẾN HOA QUỲNH

Nước cuốn, thuyền đi, mưa đổ xuống
Ngày qua đưa đẩy bóng tình mây
Dây dưa buồn bã, người quay thuở
Dào dạt tâm tình, trải đó đây!

Bởi lòng ray rứt nên vương niệm
Loáng thoáng u hoài nhớ mộng trăng
Nhưng chỉ qua cầu trôi sóng nước
Rồi tan phẳng lặng chảy qua dần

Có đóa hoa Quỳnh hương đượm quá
Đêm mờ hé nhụy nở ngân nga
Gió buồn tri ngộ, hồn lay gợn
Nhìn, ngắm, nghe lòng cảm xúc hoa!

Chiều tàn nắng tắt, Sao Khuê ánh
Ấm áp nỗi niềm ngọn gió say
Réo rắt nhịp cành, hoa thắm vợi
Gió nhè nhẹ cảm muốn dang tay

Nhưng bởi trời mờ như ảm đạm
Dật dờ gió ngại trước cung thâm
Biết mây có kéo về phơi bã
Để chạnh hồn hoa khắc khoải tâm!

Gió thoảng bay vào cõi lộng đi
Bởi buồn muốn nắm, biết làm chi
Đêm sâu ủ rũ hồn bay nhớ
Và thấy khát khao một ánh thì…

Chiều nay hoa rũ, hồn thu gợi
Tiếng hú xa xăm vọng kéo về
Biến ngọn cuồng phong thành cánh mục
Với niềm lưu luyến chảy lê thê!



Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng
TÌNH MÃI.
Bài gửi Mon May 25, 2020 11:41 am by Nguyễn Thành Sáng
Thơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) (1) - Page 2 Images?q=tbn:ANd9GcTlrUrdbg18AoowLAcy_8T7GouulWJL3WYKE0llGJgUpCREmHwlFg


TÌNH MÃI.

Một thuở gửi lòng qua bến sông
Chiều tàn vắng lặng thấy hồn đông
Vọng về chốn ấy nghe rười rượi
Ánh nhạt, mây đưa, thắt thẻo lòng

Cứ thế thời gian mang nỗi nhớ
Những ngày mưa đổ thấy bâng khuâng
Con thuyền cuộc sống lênh đênh quá
Một khoảng xa vời để vói trăng!

Nếu biết rằng yêu chẳng được lâu
Cát vàng sa mạc dấu chân sâu
Chỉ cơn gió lốc tràn qua vội
Tất cả phủ bằng một thoáng sau

Thì ngày xưa đó ở lòng tôi
Chẳng thể vấn vương, chẳng thể lời
Anh nhớ, anh yêu em nhiều lắm!...
Để nay phải ảm với sầu tơi!

Và những năm dài mãi trở trăn
Nghe buồn bã quá dưới thâu canh
Nhìn đâu cũng thấy như mờ nhạt
Cả một khung đời mất chữ xanh

Tình đau có phải “tình muôn thuở”
Sao cứ sống hoài ở trái tim
Dần nát linh hồn trong khoảng lặng
Dật dờ, đau đáu, nhỏ đêm đen

Đã biết bao lần tôi cố quên
Từ trong tiềm thức kéo hồn lên
Khỏi nơi cái giếng ngày xưa lọt
Nhưng nó cứ chằng với rị rên!


Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng
THU GỢI.
Bài gửi Mon May 25, 2020 11:42 am by Nguyễn Thành Sáng
Thơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) (1) - Page 2 Images?q=tbn:ANd9GcSj0UcAUh8gPMtywNm4tFRmj8siBbSF2B5OUDh_l9QdprQ7pSY2yg
 
THU GỢI.

Hạ đã qua rồi lại đến thu
Khung trời héo hắt chuyển âm u
Đưa hồn nhung nhớ về trăn trở
Kéo lại mây sầu phủ lắc lư

Ảm đạm mờ sâu trải ánh buồn
Lay tim dào dạt nhẹ ngân luôn
Đẩy lòng trôi tít về xa vợi
Tận cuối chân trời, vọng tiếng thương!

Thu đến cho bầu phơi sắc vắng
Cuốn hồn lữ thứ cõi chơi vơi
Trói bao buồn bã, bao niềm nhớ
Và ngắm vàng rơi, nghẹn ý, lời

Muốn thét lên rằng! Sao chẳng quên
Tình xưa ngày ấy mãi lênh đênh
Như con nước chảy in mây nhạt
Nhấp nhố lúc chìm, lúc nổi lên…

Nhưng rồi chợt nghĩ! Muốn thu ơi
Muốn nhớ, muốn hoài, muốn hỡi ôi
Để biết khóc tàn, sầu thắm đượm
Biết buồn nối tiếc một tình trôi!



Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng
TƯƠNG TƯ LAY LẮT
Bài gửi Mon May 25, 2020 11:50 am by Nguyễn Thành Sáng
Thơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) (1) - Page 2 Images?q=tbn:ANd9GcT4yQ00ms99iO2hz7cd9N-S3Kn8ZeMv2qk9ZiGWGLlRnghmtDZdPg
 
TƯƠNG TƯ LAY LẮT

Cũng chiều, cũng nhớ, cũng hoài mong
Tình thuở ngày xưa lạnh giá đông
Cảm xúc tâm hồn như vạn sóng
Dật dờ, bào bọt nát tim lòng!

Sớm tối thẫn thờ luôn vọng nhớ
Đêm buồn thảm đạm, nhỏ bâng khuâng
Thư tình ngày cũ giờ như lạ
Khắc khoải luôn về, mãi nhớ trăng

Vắng lặng canh khuya trải bóng lâu
Nước dòng tình ái chảy vào sâu
Trái sầu hứng lấy rồi lay vội
Biến khúc nhịp lòng quặn trước sau!

Và thế cứ trôi theo tháng năm
Hồn ai đã héo biến thành thâm
Trời mây sông nước giờ như đứng
Chỉ thấy trong nầy tim nó ngân

Ý sống tan dần theo chuỗi lụy
Nhìn đâu cũng thấy vạn cung sầu
Lời yêu, tiếng ái luôn quay động
Rồi cuốn bay vào giấc mộng sâu…

Thoáng chốc thời gian cũng nhạt dần
Năm năm thắm thoát lạnh hồn trăng
Giờ đây mỗi độ chiều thu quạnh
Loáng thoáng quay về chút trở trăn

Nếu biết yêu là mang khổ nặng
Thì xưa năm ấy hãy đừng đi
Xem như gió thoảng qua khung lặng
Chớ gặp làm chi, để nhớ, bi!



Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng
HOÀI HOÀI.
Bài gửi Mon May 25, 2020 11:56 am by Nguyễn Thành Sáng
Thơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) (1) - Page 2 Images?q=tbn:ANd9GcSLtcJDs58C0bfNESGFtiwfEaCHdC9XNXsW_7ECAqi9fB60OGKT
 
HOÀI HOÀI.

Có còn chi nữa để mà mong
Tình đã tan dần, lạnh gió đông
Như nước giữa trời bao gợn sóng
Nhấp nhô, trải phẳng, cuốn theo lòng!

Năm tháng trôi qua, mang lại nhớ
Hồn yêu xưa cũ níu bâng khuâng
Nhưng rồi một thoáng giờ xem lạ
Bởi rụng sau đồi một ánh trăng

Mộng tình thuở ấy đã tàn lâu
Xa thẳm, bay vào một cõi sâu
Từng chập khúc sầu không nhịp vội
Cuốn lên không tận đẩy về sau!

Hôm nay dĩ vãng lại về tôi
Khiến nhớ mà không thể thốt lời
Bởi ánh trăng xưa giờ chạnh lắm
Hồn yêu tan tác rã sầu tơi

Lưu luyến chỉ còn biết trở trăn
Vì đêm quạnh quẽ phủ năm canh
Trăng vàng trôi mất giờ khung nhạt
Tối sẩm giăng đầy ngộp ánh xanh

Đường xa mãi tới nhưng hồn thuở
Vạn kỷ mối sầu vặn trái tim
Giọt nhớ nhỏ dần trong khoảng lặng
Rồi khô, rồi đọng, biến thành đen

Thế mà sao mãi chẳng hề quên
Trống vắng, thu về lại ánh lên
Từng bước lần trôi rồi thỏm lọt
Vào nơi thăm thẳm, vẳng lời rên!



Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng
CHUỖI ĐÊM.
Bài gửi Mon May 25, 2020 11:56 am by Nguyễn Thành Sáng
Thơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) (1) - Page 2 Images?q=tbn:ANd9GcTXIzTUcTwYy2dMdbODxmWJrOjj-oS1OqLiUKs5BsER_j31eg5wyw
 
CHUỖI ĐÊM.

Trăng đã lặn tàn, sương nhỏ xuống
Khung trời buốt lạnh, phủ mờ mây
Thả hồn buồn bã về muôn thuở
Nhịp đập tim lòng động đó đây!

Da diết chìm sâu trong kỷ niệm
Nhớ xưa năm tháng thuở tình trăng
Dạt dào tươi mát như nguồn nước
Ấm áp ngàn thương tự bấy lần…

Bỗng một ngày mưa sầu thảm quá
Từng cơn trút xuống, nhịp ngân nga
Ngập trôi thuyền mộng theo dòng gợn
Cuốn mất đi rồi một thắm hoa!

Cho chuỗi thu sầu, trời nhạt ánh
Nỗi niềm tê tái, phủ hồn say
Dật dờ thao thức về xa vợi
Thương nhớ năm nào tay nắm tay

Cứ thế, thời gian luôn ảm đạm
Tình tan thống thiết biến tim thâm
Héo sầu, tàn tạ, chai buồn bã
Từng giọt khô rồi, đóng cứng tâm

Năm tháng u hoài trải bước đi
Cuộc đời vàng võ, chẳng còn chi 
Mây trời bàng bạc gom hồn nhớ
Để khúc tương tư lảy mộng thì…

Chiều nay lặng lẽ, màu thu gợi
Giấc mộng ngày xưa lại trở về
Lá đổ năm nào nay đã mục
Sao lòng cứ mãi giọt lê thê!



Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng
TÌNH YÊU TRÔI
Bài gửi Mon May 25, 2020 11:58 am by Nguyễn Thành Sáng
Thơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) (1) - Page 2 Images?q=tbn:ANd9GcQUI8V2izgmn0h8LUCgnOjcagUztomlRbWvjZBojz0zQvMbxpm5nA
 
TÌNH YÊU TRÔI

Xuân, hạ, thu, đông, bốn cảnh mùa
Luân chuyền, chuyển mãi tự ngàn xưa
Qua theo ngày tháng bao thay đổi
Phủ sắc trần gian chẳng đợi chờ!

Tình yêu! Lẽ sống của con người
Mấy độ theo thời cũng thế thôi
Lúc ấm nồng nàn, khi ảm đạm
Rồi buồn lặng lẽ nỗi chơi vơi

Hôm nào lóng lánh dưới trăng xanh
E ấp cuốn mình bên gối anh
Em nhớ, em yêu, anh có hiểu?
Vắng ai khắc khoải mỗi đêm canh

Những chiều quạnh quẽ nhìn thu chết
Vọng hướng chân trời dõi bóng ai
Ngắm ánh hoàng hôn dần đổ xuống
Nỗi niềm thương nhớ! Gió heo may!...

Thế mà bỗng chốc rồi thay đổi
Mộng kết tơ tình lại đứt dây
Một thoáng thổi qua cơn gió nhẹ
Cũng làm nhăn nhúm cánh hoa lay

Em kéo vầng mây để phủ tôi
Cho từng sương nước phải ngừng trôi
Dưới trời oi bức ngàn cơn nóng
Một chút tan dần, nước bốc hơi

Tôi níu trăng vàng tỏa sáng ai
Em lơ, em đẩy ánh trôi bay
Quay về hướng tối, hờn than thở
Đen kịt thế nầy! Sao ở đây!...

Giữa ấm xuân về lại réo thu
Để tình thơ mộng gói sầu ưu
Cho đường rẽ lối từ hôm ấy
Hai chữ yêu nhiều biến viễn du

Chao ôi! Đẹp lắm biết bao nhiêu
Đâu nỡ giăng tơ lại nhổ cành
Chiếc bóng thời gian luôn chuyển hóa
Trăng vàng mới ló, sớm tàn canh…

Đêm đen có kẻ đứng bên đồi
Dõi mắt đưa về tận chốn khơi
Một áng mây mờ đang lững thững
Từng cơn gió đến thổi dần trôi!



Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng
TRÔNG ANH..
Bài gửi Mon May 25, 2020 12:00 pm by Nguyễn Thành Sáng
Thơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) (1) - Page 2 Hinh-anh-chang-trai-buon-va-that-vong_101837804

TRÔNG ANH..

Từng hồi gió thoảng lay cành lá
Khuya vắng cô đơn tối mịt mùng
Lặng lẽ thức thao tình mộng tưởng
Nghe lòng vương vấn chuyện tình chung!

Em lạnh, em trông anh có hiểu
Tơ lòng đã kết được bao nhiêu
Niềm thương, nỗi nhớ đong đầy quá
Để lắm thu bay dưới ráng chiều

Chiếc bóng khuya nay em đợi ai
Từ nơi xa tít cuối chân mây
Trăng thơ gói trọn, hồn thương gửi
Giờ vắng, phương nầy dạ lắt lay

Gió ơi! Đừng thổi! Buốt lòng ta
Tình ngỡ thấy gần nhưng quá xa
Đôi nhịp tim yêu hòa một ánh
Mà đời hai ngả, biến mơ hoa!

Những khi không gặp thấy chơi vơi
Khắc khoải nhớ ai dạ thấy sầu
Một chuỗi thu hồn nơi chốn lặng
Âm thầm lá rũ dưới mưa ngâu

Giờ nầy chốn ấy, mảnh xa xôi 
Thả giấc êm đềm bên gối thơ
Có biết nơi đây em thức đợi
Hồn lang mộng ái tự bao giờ

Dẫu biết đường dài, ta kết ước
Mà sao vẫn mãi giá hồn em
Cho luôn dõi mắt về xa vợi
Và áng mây buồn phủ bóng đêm!



Nguyễn Thành Sáng
 

Thơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) (1)

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 

Trang 2 trong tổng số 20 trangChuyển đến trang : Previous  1, 2, 3 ... 11 ... 20  Next

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Diễn Đàn Văn Thơ :: Forum :: Thơ Tác Giả :: NTS-