Diễn Đàn Văn Thơ
Bạn có muốn phản ứng với tin nhắn này? Vui lòng đăng ký diễn đàn trong một vài cú nhấp chuột hoặc đăng nhập để tiếp tục.

Diễn Đàn Văn Thơ

Giao Lưu Thơ Văn - Không Chính Trị - Tôn Giáo
 
Trang ChínhTrang Chính  Trang ChủTrang Chủ  Sự kiện  GalleryGallery  Tìm kiếmTìm kiếm  Đăng kýĐăng ký  Đăng NhậpĐăng Nhập  

Share | 
 

 Thơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) (1)

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Chuyển đến trang : Previous  1 ... 11 ... 18, 19, 20  Next
Tác giảThông điệp
Nguyễn Thành Sáng
Quản Trị Viên
Quản Trị Viên


Tổng số bài gửi : 10058
Ngày Tham Gia : 29/04/2015

Việt - Thơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) (1) - Page 19 Empty
25052020
Bài gửiThơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) (1)

Tôi chưa hề biết làm thơ, khoảng đầu năm 2015
xúc động mạnh sau khi tìm thăm và nghe "Người Ấy"
kể lại là đã có thời gian dài chờ đợi tôi năm xưa...
Tự nhiên cảm thấy như bị choáng một chút và biết làm
thơ cho đến nay, thơ có phần khá lai láng.
Do đó ở nơi tôi có niềm tin cao về chuyện linh thiêng và
trong tình yêu có điều huyền diệu, tin tiền kiếp có lẽ mình
là nhà thơ, nay có dịp nhập hồn xưa về xác trần kiếp nầy
hầu có điều kiện khuây khoả buổi xế hoàng hôn, góp phần
hiến ích.
Với bút hiệu là "Nhất Lang".



Việt Nam, Cần Thơ 03/11/2020


Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)


Cám Ơn Tình Xưa

Chẳng ngờ! Tôi trở thành Thi Sĩ!
Biết ngắm sương rơi dưới nguyệt thề
Để hiểu nỗi buồn trong giá lạnh
Cảm đời ảm đạm với ai bi!

Biết vọng trăng thanh đã khuất mờ
Để ngàn thương nhớ thuở còn thơ
Vô tư cánh lượn bên bờ suối
Chẳng chút bâng khuâng, chẳng thẫn thờ

Biết nhìn lờ lững dòng sông chảy
Để thấy quanh đây chuỗi tháng ngày
Biển sóng chập chùng theo gió lộng
Sớm chiều luân chuyển, một vòng xoay

Biết xem mây xám níu trời xa
Để luyến lưu cho một ánh hồng
Mới đó vầng dương bừng sáng toả
Phù du một thoáng, lịm tàn đông!

Thổn thức dâng cao, hóa nhịp đàn
Từng hồi trổi khúc, vạn âm ngân
Trải khuya cô tịch, vào thao thức
Cảm xúc lâng lâng vượt vút tầng…

Bởi nhờ hình bóng của yêu đương
Canh cánh lòng tôi suốt đoạn đường
Rồi một chiều kia, hồn trở gót
Tìm về bến cũ uống trăng sương

Ôi hỡi! Chẳng ngờ em đợi tôi!
Một luồng chấn động tận xa xôi
Xé màn bao phủ hằng muôn cảm
Hồn Sĩ ngàn xưa... trở lại đời

Nhập vào chiếc ảnh nghẹn cô đơn
Để mãi từ đây có nhạc đờn
Mỗi khắc ngân nga niềm dĩ vãng
Ru sầu héo hắt dịu từng cơn...


16/6/2016
Nguyễn Thành Sáng





Việt - Thơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) (1) - Page 19 Tenor

THAO THỨC

Lâu rồi ta sống cảnh âm thầm
Thu bóng tâm hồn dưới ánh trăng
Đêm tối suy tư, riêng thổn thức
Nấu nung lửa sống tự bao lần

Tình đời tơi tả phủ quanh ta
Một chuỗi sống dài lắm xót xa
Gió thét, mưa gào, rơi nặng hạt
Đầm đìa, nước cuốn, cát trôi xa

Gió hú, rừng khuya, đêm nặng trĩu
Chim đời mỏi cánh biết bao nhiêu
Làm sao ai thấu niềm tâm sự
Chỉ có canh khuya, gió hắt hiu!

Ta đã dặn lòng không nhục chí
Dẫu cho cuộc sống bị suy vi
Đôi chân mạnh bước trong sương lạnh
Nhựa sống, thân cây có xá gì!

Chim trời vỗ cánh để tung bay
Tận vút trời xanh với gió mây
Chẳng gục đường bay cùng bão tố
Chỉ sầu, bức rức cảnh không may

Hồn ma! Mấy bóng ở gần ta
Đã thật bao lần phải tránh xa
Phiền lụy cánh canh, lòng ngán ngẩm
Thúc thôi ý sống, cuộc rời xa!

Gió chán mây trời bao hắc ám
Đêm về rờn rợn nỗi cưu mang
Có gì bó buộc, sao lưu luyến?
Để chí ung dung phải võ vàng!

Gió thổi lắt lay, nỗi trập trùng
Chơi vơi cảnh sống chẳng niềm rung
Để tim chan chứa tình nhân thế
Héo úa, quặn đau với lạnh lùng!

Năm tháng âm thầm trong vắng lạnh
Gió hồn ẩn ngọn dưới trăng thanh
Đêm đêm thao thức theo mây lững
Chia sẻ niềm riêng với trở trăn

Có lẽ không lâu, gió cuốn đi
Nơi đây người, cảnh chẳng là chi
Bởi lòng ta chết từ lâu lắm
Mây trắng ngàn khơi, ta phải đi!

Mong mỏi khung trời chim trụ cánh
Tình người, cuộc sống được trong xanh
Hoàng hôn bóng phủ, đêm còn lại
Được trải hồn ra với cảnh lành

Chim trời xoải cánh giữa khung xanh!



Nguyễn Thành Sáng



Được sửa bởi Nguyễn Thành Sáng ngày Mon Feb 22, 2021 6:06 pm; sửa lần 14.
Về Đầu Trang Go down

 Similar topics

-
» Thơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) (2)
» Tập Thơ Lục Bát Của Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng)
» Chuỗi Thơ Tự Do - Nhất Lang Nguyễn Thành Sáng
» Tập Thơ Chọn Lọc (1) - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng)
»  Tập Thơ Song Thất Lục Bát của Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng)
Share this post on: redditgoogle

Thơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) (1) :: Comments

Thương Em…
Bài gửi Thu Dec 10, 2020 6:58 pm by Nguyễn Thành Sáng
Việt - Thơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) (1) - Page 19 Images?q=tbn:ANd9GcR3Myo-g-n4AQQMCZLRua7sFLQX91LeJyFixyVvJugd0NlriPXA


Thương Em

Thương em chốn ấy xa xăm
Sớm hôm bận bịu, xác thân mỏi mòn
Tấc lòng khắc khoải héo hon
Bốn mùa canh cánh hoàng hôn não nề!

Năm xưa rụng ánh trăng thề
Chân trời mù mịt, lối về quạnh hiu
Vấn vương, tiếc nuối bao điều
Cũng đành gác bỏ, chợ chiều cho xong

Nào hay giá lạnh đêm đông
Áo len chẳng ấm, mênh mông nỗi niềm
Sông dài chao lắc ngả nghiêng
Lá vàng lả tả, truân chuyên vật vờ

Canh thâu chiếc bóng chơ vơ
Dưới bầu chạnh khuyết mập mờ chút loang
Nặng nề lầm lũi bước chân
Bâng khuâng da diết, muôn phần xót xa!

Còn đâu một thuở ngân nga
Cung đàn điệp khúc đậm đà âm thanh
Còn đâu thoang thoảng rung rinh
Cành cây trổ nụ, gợi tình gió mây…

Giờ đây lặng lẽ tháng ngày
Vườn thu khép cửa, hồn bay đỉnh trời
Bềnh bồng cõi lộng chơi vơi
Kéo mơ, đan mộng, phai phôi dạ sầu…

Thương em! Thương biết là bao
Nhớ em! Nhớ chảy sâu vào tận tim
Ước nguyền nối sợi tơ duyên
Mối tình vạn kỷ, con thuyền còn đây.




Nguyễn Thành Sáng
Dạo Phố Chiều Nay
Bài gửi Thu Dec 10, 2020 6:59 pm by Nguyễn Thành Sáng
Việt - Thơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) (1) - Page 19 Images?q=tbn:ANd9GcQXSKRvpLLIdKAd9QUAk6rj9KzhgI3TAQFuseCBMh9PvZP4ZX-Cfw

Dạo Phố Chiều Nay

Ngồi xe dạo mấy con đường
Ngắm nhìn cảnh vật lòng vương vấn lòng
Thuở nào sóng vỗ bập bồng
Ghe thuyền xuôi ngược theo dòng sông xa!

Bờ kia hai mảnh vườn hoa
Tím, vàng, đỏ, trắng… Đậm đà hương bay
Bên đây lố nhố hàng cây
Xòe tay khều giỡn áng mây giữa trời

Chỗ nầy rộn rã tiếng cười
Mấy đàn trẻ nhỏ đang vui nô đùa
Phía sau hai dãy trồng dừa
Rớt nhiều cụm mát dưới trưa nắng hừng

Đầu trong nhộn nhịp tưng bừng
Kẻ mua, người bán, kẻ dừng, người đi
Khúc ngoài ngang hủ tíu mì
Bốn ông sọt trắng say mê đá cầu…

Chiều nay tất cả ở đâu?
Hoà chung lam khói tan vào không gian
Hay chìm xuống tận tâm can
Cho niềm hoài cổ ngỡ ngàng ánh đưa…

Trên cao vần vũ sắp mưa
Đèn treo dọc phố cũng vừa gợi đêm
Đành thôi! Nỗi nhớ lặng yên
Quẹo qua ngả khác vòng lên về nhà

Trong tim còn đó ngân nga
Tiếng đàn réo rắt đậm đà luyến lưu
Giờ đây thong thả chu du
Mà sao như thể… Thấy thu trải đầy...


27/10/2017
Nguyễn Thành Sáng

Nỗi Lòng Của Cây
Bài gửi Fri Dec 11, 2020 6:15 pm by Nguyễn Thành Sáng
Việt - Thơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) (1) - Page 19 Images?q=tbn:ANd9GcRBQ1_-8x0Yg1L5dMj_Zg7xtNLZLXtLWL6Z1Bo_nxcyUrA2wpcy


Nỗi Lòng Của Cây 

Hỡi cây giữa chậu nằm kia!
Từ miền khoáng đãng đem về nơi đây
Đặt gần phòng khách tháng ngày
Mang tên Lan Ý, điểm say cho người!

Hãy nghe ta hỏi mấy lời
Kể từ rời chỗ tới giờ ra sao
Có vui thoả thích biết bao
Hay sầu buộc bó trong bầu lẻ loi?

Khi không còn tắm mưa rơi
Hết nhìn thấy được trăng soi canh trường
Chẳng còn xoè hứng hàn sương
Thôi hoà theo cánh ngàn phương trở mình?...

Dựa tường trầm mặc lặng thinh
Lắng nghe người hỏi sự tình gần xa
Chứa chan thắm thiết đậm đà
Khiến tôi xúc động, ngân nga tiếng lòng

Từ hôm dưới ánh dương hồng
Bị đào bốn phía, quấn vòng vào thân
Đắp thêm chút đất xung quanh
Chở đi chốn lạ, để dành bán mua

Hết rồi một thuở ươm mơ
Đợi cành trổ nụ, đón chờ nắng mai
Hết rồi nhè nhẹ bàn tay
Nâng niu ngọn gió, ngất ngây nỗi niềm…

Giờ đây chỉ có im lìm
Giữa bề lạ lẫm, đứng yên một mình
Âm thầm sớm tối bóng hình
Trăm thương, ngàn nhớ rung rinh quả buồn!...



28/10/2017
Nguyễn Thành Sáng
Còn Gì Dưới Bóng Hoàng Hôn
Bài gửi Fri Dec 11, 2020 6:16 pm by Nguyễn Thành Sáng
Việt - Thơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) (1) - Page 19 Images?q=tbn:ANd9GcRHD9-vLkRP1zvCEibNjdZYkSSfr_oc63YN5gkjwrMBsvukDuQUpQ

Còn Gì Dưới Bóng Hoàng Hôn

Còn gì dưới bóng hoàng hôn
Mở ra nẻo sáng cho hồn của ta
Khỏi buồn nhịp đập ngân nga
Giữa hàng ủ rũ, bên hoa héo mòn!

Còn gì dưới bóng hoàng hôn
Đưa tay níu lấy ôm tròn vào tim
Quên đi gãy cánh loài chim
Sầu đời dang dở, ánh chìm đầu non!

Còn gì dưới bóng hoàng hôn
Cho thôi lởn vởn, chập chờn tháng năm
Tấc lòng hướng vọng xa xăm
Và rồi chỉ có âm thầm bước chân

Còn gì dưới bóng hoàng hôn
Không hoài chứng kiến bao cơn nghẹn ngào
Cả đời lận đận, lao đao
Đến khi già yếu có nào đủ cơm

Còn gì dưới bóng hoàng hôn
Giúp cho chẳng thấy kẻ hờn bão giông
Vì sao êm ả xuôi dòng
Bị làn sóng dữ dập tông lật thuyền!…

Để luôn canh cánh nỗi niềm
Vấn vương, lưu luyến êm đềm ngày xưa
Dẫu rằng có nắng, có mưa
Nhưng trong mưa nắng, gió lùa tan mây

Giờ đây lặng ngắm trời tây
Từng hồi ngọn thổi, rụng bay lá vàng
Vật vờ khoảnh khắc mơ màng
Giật mình tỉnh giấc, ngỡ ngàng bóng đêm.


29/10/2017
Nguyễn Thành Sáng
Hỡi Chàng Thi Sĩ Đa Buồn
Bài gửi Fri Dec 11, 2020 6:18 pm by Nguyễn Thành Sáng
Việt - Thơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) (1) - Page 19 Images?q=tbn:ANd9GcS-mEYYKBfNGeGLXmwx7W-JQOok6mZi8WIQSgJp4X942RIUcjnTRw

Hỡi Chàng Thi Sĩ Đa Buồn

Hỡi chàng thi sĩ đa buồn
Sao anh ngồi cạnh ven đường, ngẩn ngơ
Đâu rồi lai láng vần thơ
Đâu rồi năm tháng vịn rờ gió trăng?...

Thì ra chiếc bóng của nàng
Từ trong sâu thẳm mơ màng của ta
Hôm nay thỏ thẻ ngân nga
Những lời han hỏi đậm đà mến thương…

Bởi em nào phải tuyết sương
Cũng không phận cánh ngàn phương giữa trời
Chỉ màn ảo ảnh mà thôi
Biến tan, tan biến và rồi vẫn đây…

Vậy thì nàng hãy xòe tay
Để ta nhè nhẹ nắm ai một lần
Cho niềm dào dạt lâng lâng
Quên đi trĩu nặng gót chân hướng về…

Chàng ơi! Cõi lộng trăng thề
Nay tròn, mai khuyết, chẳng hề y nguyên
Biển đời có lúc lặng yên
Cũng khi giông gió, ngả nghiêng sóng cồn…

Ta nàng hai mảnh linh hồn
Gặp nhau giữa buổi hoàng hôn tím sầu
Sẻ chia tâm sự đôi câu
Rồi giây phút nữa, nàng vào, riêng ta…

Cô đơn dưới ánh chiều tà
Nhớ thương, thương nhớ xót xa não nề
Âm thầm lặng lẽ bước đi
Tìm trong diệu vợi chút gì ngày xưa...


30/10/2017
Nguyễn Thành Sáng
Còn Lại Dư Hương
Bài gửi Fri Dec 11, 2020 6:19 pm by Nguyễn Thành Sáng
Việt - Thơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) (1) - Page 19 Images?q=tbn:ANd9GcQPJaIQWo1Oyz6fDJq4dxZXtNbf8kOdKe3bpgBJBONWB6nwL2bgLw 

  Còn Lại Dư Hương

Ta quét lá sầu rải đó đây
Gom chung một đống buổi chiều nay
Rồi đưa bật lửa châm vào đốt 
Lặng lẽ nhìn xem khói toả dài…

Ôi đời! Lủng lẳng ngắm khung xanh
Mưa nắng thời gian tựa nhánh cành
Giờ hoá thành lam rời khỏi đất
Từ từ tan biến giữa mông mênh

Còn đâu ngày tháng tắm mưa rơi
Hứng nắng vầng dương trải khắp trời
Phe phẩy, đong đưa đùa với gió
Nhẹ nhàng canh vắng lảy sương trôi

Còn đâu hút dẫn chất chìm sâu
Tô điểm cho thân đượm sắc màu
Óng ả, mượt mà, gieo ý nhạc
Theo từng ngọn thổi nhịp lao xao

Còn đâu thiu thỉu dưới trăng ngàn
Rũ khép, hồn mơ giấc mộng vàng
Ong bướm dập dìu, hoa nở rộ
Hương bay ngào ngạt, nỗi lâng lâng!…

Có phải đời ta giống lá không
Tạo hình từ lúc sáng hừng đông
Biết bao hấp thụ, truyền loang đến…
Và cũng mai đây rụng xuống dòng

Ta đốt các ngươi như đốt ta
Đốt từng quá khứ chuỗi dài qua
Bởi phù vân mãi, phù vân mãi
Chỉ chút dư hương để gọi là.

                                
31/10/2017
Nguyễn Thành Sáng
Đôi Mắt Và Niềm Ray Rứt
Bài gửi Fri Dec 11, 2020 6:21 pm by Nguyễn Thành Sáng
Việt - Thơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) (1) - Page 19 126300995_1249703285416474_932031702684371737_n.jpg?_nc_cat=107&ccb=2&_nc_sid=825194&_nc_ohc=SE8Bswi8pkUAX9syUls&_nc_ht=scontent.fhan5-6

Đôi Mắt Và Niềm Ray Rứt

Đôi mắt ửng sầu, thả giọt rơi
Đăm đăm nhìn thẳng hướng vào tôi
Giống như căm hận hay hờn trách
Kẻ khảy đàn ngân một sớm…Rồi!

Ngoảnh mặt âm thầm thẳng bước chân
Trọn đời khuất bóng tận xa xăm
Cho hoài lặng lẽ theo ngày tháng
Thương nhớ bầm gan, tím ruột nàng

Nầy dáng oai hùng dong dỏng cao
Kia hai lóng lánh tợ vì sao
Nọ cười thân thiện gieo ngàn cảm
Đó nhẹ từng câu mật ngọt ngào…

Đã khiến lòng ai nỗi vấn vương
Đến khi người ấy vó buông cương
Chân trời mờ mịt nào quay gót
Bỏ lại thời gian khúc nhạc buồn!…

Phải vậy không em? Phải vậy không?
Mà như tiềm ẩn giữa bên trong
Sắc thu sậm tím màu nhân ảnh
Giây phút tìm quên rải xuống dòng…

Em ơi! kẻ ấy chính là tôi
Một thuở năm xưa dưới ánh trời
Nửa bướm, nửa người bay lởn vởn
Vườn xanh, suối biếc…Để phai phôi

Cảnh đời cát bụi với phong ba
Canh cánh niềm đau bởi nguyệt tà
Khắc khoải, võ vàng không thể chịu
Vô tình ghé bến… Đậu rồi xa...


1/11/2017
Nguyễn Thành Sáng
Một Thoáng Se Lòng
Bài gửi Sat Dec 12, 2020 6:47 pm by Nguyễn Thành Sáng
Việt - Thơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) (1) - Page 19 Images?q=tbn:ANd9GcRYVAW2WqImL7_DeLd3TU6DJfbCqXg9_dEJzPVNexSjZyqIV6Vq

Một Thoáng Se Lòng

Không gian u ám trải buồn hiu
Dẫu thế vẫn rong dưới buổi chiều
Tìm một cái gì nơi chửa thấy
Cho lòng khuây khỏa nhẹ đăm chiêu!

Bon bon đường láng lướt xe qua
Kéo ngược về sau mấy dãy nhà
Phải trái, trong ngoài đang phó mặc
Từng giây phút nữa hạt mưa sa

Cầu cao thấp thoáng ở đằng kia
Nặng gánh từ lâu ngược lối về
Cũng lúc nào đây thân rệu rã
Đón người sửa lại để mà đi

Tiếp đến ngả ba, quẹo hướng đông
Lan man nỗi nhớ một dòng sông
Có con xuồng nhỏ ngày hai buổi
Vất vả cần lao kiếm chút đồng!

Kẻ ngồi xuồng đó chính là tôi
Giữa độ chang chang, nóng rực trời
Cánh mỏng phong trần rơi ngỏ cụt
Bao lần bỏng rát, nghẹn chơi vơi…

Giờ đây thong thả ngắm đô thành
Xe cộ dập dìu, vận tốc nhanh
Nhốn nháo, xôn xao bầu rộn rã
Thay thời nẻo vắng rải xung quanh

Có phải quay cuồng mãi tiếng vang
Làm cho nát bấy nhịp cung đàn
Khiến dòng bản nhạc ngàn rung động
Lặng lẽ âm thầm… Vỡ với tan...


2/11/2017
Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng
Vương Vấn Gót Người Đi
Bài gửi Sat Dec 12, 2020 6:48 pm by Nguyễn Thành Sáng
Việt - Thơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) (1) - Page 19 Images?q=tbn:ANd9GcSQHnjFc2AoxpUpiLdsIXULuj5E9qqMwl6PAILJaIsXXvhG2l5Lsw

Vương Vấn Gót Người Đi

Cánh ngọn vô tình ở nẻo xa
Bất ngờ lướt đến thổi vèo qua
Rung rinh giũ lá ngân xào xạc
Khuấy động không gian buổi ngọc ngà!

Cũng khiến cho tôi tỉnh giấc nồng 
Ngó mờ phủ khắp cõi mênh mông
Sắc xanh láng mượt còn đâu nữa
Lốm đốm màu vôi rải trắng vòng 

Cảm khái đêm nào dưới gió trăng
Lạc bay vào mộng, nỗi lâng lâng
Để vương vấn mãi người nơi ấy
Bỗng chốc giờ đây chạnh lỡ làng!

Hết rồi chầm chậm quả ngàn yêu
Nhè nhẹ đong đưa những ráng chiều
Điệp khúc cung đàn muôn vạn thuở
Êm đềm, dào dạt thả phiêu diêu

Hết rồi xúc động trào lên mắt
Nhìn thấy vườn xuân đượm sắc màu
Bốn phía ngập tràn thơ với nhạc
Khói tình nghi ngút bốc dâng cao

Tôi đi, gửi tiếng của tim tôi
Thương nhớ về ai thật lắm rồi
Nhưng chẳng thể nào đan mối chỉ
Bởi vì ánh nhạt, lại xa xôi

Em trải “Khúc Buồn” ấy nữa chi
Bận lòng trĩu nặng gót người đi
Thôi thì để sống trong hồn lữ
Ảo ảnh long lanh một ánh thề.


3/11/2017
Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng
Ray Rứt Cả Một Đời
Bài gửi Sat Dec 12, 2020 6:51 pm by Nguyễn Thành Sáng
Việt - Thơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) (1) - Page 19 Images?q=tbn:ANd9GcRPyh_8dGpaZ-BvFjgh060Z8cm-gUFviq3PzKw5Dz1bogrI1V3c

Ray Rứt Cả Một Đời

Bất chợt đêm qua giữa giấc mơ
Thấy em thoáng hiện dưới khung mờ
Lạnh lùng bước thẳng vào nơi mất
Nào ngó hình tôi dạ ngẩn ngơ!

Khói sương bảng lảng ở đâu đây
Rải điểm đìu hiu khắp chỗ nầy
Người của năm nào như chỉ một
Giờ thành xa lạ hẳn là hai

Rồi em khuất dạng, biến tan đi
Chẳng gửi không gian chút xíu gì
Cho kẻ vấn vương thời dĩ vãng
Bên ly giọt đắng phút nhâm nhi

Mở mắt lặng nhìn dãy bóng thâu
Từ trong sâu thẳm gợn ngàn đau
Nỗi thương, nỗi nhớ cùng ray rứt
Từng chập con tim bị xé cào!

Cứ hoài hối hận chuyện năm xưa
Sao lại đang tâm phụ rẫy tình
Khi ở nơi ai nào mắc lỗi
Chỉ toàn yêu dấu, trọn niềm tin…

Tôi khát khao mong có một lần
Gặp người năm cũ dưới trời xanh
Xin em tha thứ thời xuân trẻ
Nỡ khiến hồn hoa phải héo tàn…

Biết đến bao giờ mới thể thôi
Hướng về quá khứ thuở xa xôi
Để nghe da diết, thêm quằn quại
Trở tới, trở lui suốt cả đời...


4/11/2017
Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng
Em Cứ Khóc Đi
Bài gửi Sat Dec 12, 2020 6:52 pm by Nguyễn Thành Sáng
Việt - Thơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) (1) - Page 19 Images?q=tbn:ANd9GcRhXsy6kK9zbFhRxEOEs1-VTXv0EF3Pi9OP-l4OFtlM13hhHppt

Em Cứ Khóc Đi

Thương quá! Trời kia “Mộng” của anh
Một mình thui thủi giữa khung xanh
Ngàn yêu trăm nhớ mà không thể
Chỉ có vần thơ trải tiếng đàn!
 
Phôi phai ngày tháng quạnh cô đơn
Vàng võ, đìu hiu tím mảnh hồn
Gối chiếc, chăn đơn, bầu giá lạnh
Đêm đêm trở giấc, nghẹn từng cơn
 
Hai buổi sớm chiều em bước đi
Ánh buồn loáng thoáng đọng bờ mi
Cảnh người, công việc… như thường lệ
Nhạt nhẽo trôi qua cũng chẳng gì!
 
Xóa được nỗi niềm tụ trái tim
              Biến thành sắc tím quyện đan xen                
Loang tròn trọn quả dần đông cứng
Một khối sẫm đen dưới ngọn đèn
 
Khối đen rỉ giọt máu màu đen 
Há bận chi khô phải thấm chùi
Bỏ mặc, làm quên trong tĩnh lặng
Cho chầm chậm ửng tự trào rơi…
 
Anh tái tê lòng lắm “Mộng” ơi!
Nhói đau châm chích mãi không ngừng
Gặp nhau nỡ để em trời ấy
Canh cánh chuỗi dài ngập nhớ mong
 
Em cứ khóc đi! Khóc thật nhiều
Vơi sầu lạc nẻo bến cô liêu
Rồi đây phủ trắng màn lam khói
Gió sẽ đưa xa dưới bóng chiều…
 
 
9/8/2018
Nguyễn Thành Sáng


Nguyễn Thành Sáng
Đàn Em Thêm Nỗi Nhớ
Bài gửi Sat Dec 12, 2020 6:55 pm by Nguyễn Thành Sáng
Việt - Thơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) (1) - Page 19 Images?q=tbn:ANd9GcQtjk-Iy1gYDCmU8iMq8aAJFKXSxrY4sfRViUQUuh1PatsCEycE

Đàn Em Thêm Nỗi Nhớ

“Làm chim sâu giữa vườn mơ ủ cánh
Đợi anh về Ta trổi khúc hoan trân”…
Cho quên hết bâng khuâng, sầu nẻo vắng
Thôi tháng ngày canh cánh vọng xa xăm!

Ôi vần thơ! Chứa chan “Ta” tha thiết
Bóng thời gian da diết hướng ngàn phương
Nỗi lưu luyến trải buồn lên ánh biếc
Từng đêm dài bóng chiếc quấn sương buông…

Khiến dào dạt rung lắc cửa tâm hồn
Kẻ vương vấn ảnh tròn trong lặng lẽ
Nay thao thức ráng xế khuất đầu non
Thêm xao xuyến tiếng đờn em khảy nhẹ

Để dĩ vãng năm xưa màu sắc tím
Đã chôn vùi tẩn liệm dưới hàng mây
Bỗng ẩn hiện đâu đây quần đảo lượn
Rồi từ từ thẳng tiến đến gần đây

Như nức nở, như giận hờn oán trách
Cớ vì sao xé rách mảnh trăng vàng
Đẩy u tối ngập tràn qua ngõ ngách
Kéo long lanh rụng vách vỡ loang tan?

Sao ngày ấy lại vội vã ra đi
Quên tất cả những gì bên suối mộng
Nào ngọt ngào tấc lòng yêu thủ thỉ
Nào cánh thuyền nhưng chỉ một dòng sông…

Thơ của em! Khúc nhạc sầu bên đó
Vơi u hoài, trăn trở ngóng trời xa
Gieo đậm nét chữ “Ta” từ muôn thuở
Hoá cung đàn theo gió thả ngân nga…

Khiến tôi đây xúc động biết bao nhiêu
Nhớ dĩ vãng thật nhiều muôn lưu luyến
Bởi lận đận, truân chuyên quằn nặng trĩu
Để thời gian kết liễu mối tơ duyên

Cho suốt cả một đời mang ray rứt
Lỡ gieo tình giây phút cảm rung ai
Chuỗi năm tháng chim bay trời viễn xứ 
Bỏ mỏi mòn nhung nhớ, ngập heo may...


7/11/2017
Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng
Một Khúc Nhạc Buồn…
Bài gửi Sun Dec 13, 2020 6:56 pm by Nguyễn Thành Sáng
Việt - Thơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) (1) - Page 19 Images?q=tbn:ANd9GcSR6gHDwE7PMTYR2Pubqt3UC63HwQ-VkAoxegtktloZAw8IqiVz

Một Khúc Nhạc Buồn…

Em thầm gửi đến tôi ngần ấy nhớ
Vậy mà đây nào có biết gì đâu
Cứ nghĩ rằng chiếc cầu về bên đó
Sập mất rồi từ thuở…Quyển tình trao!

Khiến héo hắt nửa đời nơi vắng lặng
Sớm trưa chiều trĩu nặng nhớ nhung ai
Có những buổi u hoài ôm nỗi hận
Và bao lần u ẩn thả men cay

Đêm của người êm ả dưới trăng thanh
Còn của tôi vắng tanh trùm bóng tối
Lá trước cửa từng hồi rơi giọt lạnh
Khơi thêm lòng canh cánh vọng xa xôi

Ngày thui thủi trút buồn vào lao nhọc
Kéo cuồng phong xoáy lốc phả sầu đơn
Duyên tan vỡ gói chôn vào kẹt góc
Giữa thời gian trằn trọc với mưa tuôn!…

Mười mấy năm thắm thoát chậm trôi qua
Hình xưa cũ giạt xa chìm diệu vợi
Đôi lúc chợt bồi hồi vương vấn quá
Cũng chỉ đành mượn gió phả trùng khơi…

Nhưng trời ơi! Hoá ra là oan uổng
Ở bên nầy cứ tưởng ở bên kia
Đã vội bỏ ánh thề trôi vất vưởng
Bởi không hề bận vướng một lần đi

Chớ nào hay thất lạc địa chỉ rồi
Em mong đợi đến thời anh trở lại 
Còn tôi thì khắc khoải ngắm sương rơi
Để đăng đẳng chuỗi đời mang tê tái...



8/11/2017
Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng
Vỡ Một Cung Đàn
Bài gửi Sun Dec 13, 2020 7:00 pm by Nguyễn Thành Sáng
Việt - Thơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) (1) - Page 19 Images?q=tbn:ANd9GcS527-ZnfjyMQrY6o0MT9jwZD_qKjcDXqHsZjcTuYr9A98VeTly

Vỡ Một Cung Đàn

Ngoài kia em khép cổng vào
Thôi sầu ánh nhạt, thôi bao đợi chờ
Sẽ không còn nữa vật vờ
Canh thâu giá lạnh, thẫn thờ gió trăng…

Trong nầy tôi cũng hốt ngàn
Sợi thương, sợi nhớ, đốt tan thả trời
Để quên dĩ vãng một thời
Dòng sông, bến nước, đầy vơi nỗi niềm

Từ nay nhịp đập con tim
Du dương điệp khúc êm đềm vấn vương
Hoá thành chuỗi hạt hàn sương
Nhành lau, ngọn cỏ rụng buông giọt dài

Hết rồi dưới ngọn gió lay
Đêm khuya quyện nắm bàn tay mộng tình
Ngọt ngào an ủi duyên mình
Dẫu cho cách trở, ảnh hình không xa!…

Giờ đây khuất ảnh trăng ngà
Em về làm vợ người ta mất rồi
Còn tôi trở lại với tôi
Âm thầm chiếc bóng ngậm ngùi, trở trăn

Đêm đêm thao thức mơ màng
Thả hồn vào cõi thênh thang lững lờ
Kéo mây trải chút vần thơ
Phôi phai héo hắt, bên bờ buồn tênh

Chiều chiều lặng lẽ mái hiên
Nhìn vầng mây xám trôi miền thênh thang
Tấc lòng lưu luyến, bâng khuâng
Thời gian, kỷ niệm…Ngập tràn nỗi đau.


10/11/2017
Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng
Sao Vậy Thế Hỡi Em?
Bài gửi Sun Dec 13, 2020 7:01 pm by Nguyễn Thành Sáng
Việt - Thơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) (1) - Page 19 Images?q=tbn:ANd9GcSR6gHDwE7PMTYR2Pubqt3UC63HwQ-VkAoxegtktloZAw8IqiVz

Sao Vậy Thế Hỡi Em?

Nầy em hỡi! Tại sao mình không thể
Nhích bàn chân chút nữa để gần nhau
Cho từ nay ánh trào phơi bóng xế
Hóa lại thành bộ rễ bám lòng sâu…

Tại sao cứ thu hình trong vỏ ốc
Lắng nghe từng cơn lốc thổi vù qua
Làm hương vị đậm đà tù kẹt góc
Biến mảng tròn chắn bọc điệp ngân nga

Tại sao mãi âm thầm nơi nẻo vắng
Ôm nỗi niềm hụt hẫng hóa làn sương
Dưới giá lạnh canh trường thêm tụ nặng
Rồi âm thầm lẳng lặng giọt hàn buông

Sao khép cổng khu vườn đang độ nở
Để đóa hồng bỡ ngỡ tỏa hương say
Bâng khuâng dạ nhìn mây giăng đỉnh ngõ
Theo thắt buồn, trăn trở cánh lung lay

Sao không thể? Vì sao mình không thể?
Bước dài ra cửa bể dưới đêm trăng
Nhìn sóng biếc lăn tăn hòa ngọn gió
Ngắm ánh vàng vạn thuở trải long lanh

Và tại sao chẳng thể dưới hoàng hôn
Nhè nhẹ kéo mảnh hồn xanh trở lại
Xòe ấm áp bàn tay tình mơn trớn
An ủi niềm đau đớn cõi lòng ai

Sao vậy thế hỡi em! Hỡi vậy em?
Vì sao để con tim đầy tha thiết
Phải tháng ngày rên xiết giữa màn đen
Sầu héo hắt, rũ mềm muôn da diết...


13/11/2017
Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng
Hãy Thật Sát Gần Anh
Bài gửi Sun Dec 13, 2020 7:02 pm by Nguyễn Thành Sáng
Việt - Thơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) (1) - Page 19 Images?q=tbn:ANd9GcQFTRvdDR1Kq62qYjGgP_xjPMD3gdCUKtQkhQSzFKvBQtNjX6B9

Hãy Thật Sát Gần Anh

Đúng vậy rồi! Từ đây đôi mình sẽ
Chẳng còn buồn, lặng lẽ nỗi chơ vơ
Hết giây phút thẫn thờ nơi quạnh quẽ
Thôi ráng chiều nắng xế nhỏ sầu lơ!

Cũng không còn thui thủi nhẹ đôi chân
Tìm góc vắng ôm đàn se phím nhạc
Khúc nỉ non réo rắt lảy từng cơn
Đẩy vương vấn chập chờn theo man mác

Và sẽ dừng thao thức giữa canh khuya
Thương với nhớ trở về trong dĩ vãng
Để tiếc nối ngập tràn lên tấc dạ
Khắc khoải lòng, buồn bã, vọng xa xăm!…

Kể từ nay vườn mượt xanh, trổ nụ
Mai mốt dầy rộ nở tỏa hương say
Gió tìm đến lắc lay cành tím đỏ…
Xoa dịu ngày vò võ dưới tầng mây

Những đêm trăng anh dìu em vào mộng
Lững lờ bay, quyện bóng cận kề nhau
Muôn mật ngọt rót trào môi gửi tặng
Ngây ngất tình…Văng vẳng nhịp lao xao

Rồi thong thả lướt dài trên sóng nước
Nhìn bập bềnh lả lướt, ngọn đong đưa
Lâng lâng cảm, vần thơ từ độ trước
Hóa tơ vàng óng mượt quấn hồn mơ…

Hãy đến đây! Em hỡi! Thật sát gần
Để anh chặt vào lòng ôm yêu dấu
Cho êm ả dạt dào dâng ngút tận
Vuốt ve nàng nghìn bận… Chẳng là bao.

                                
15/11/2017
 Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng
Muốn Trải Lòng Lai Láng… Thả Mầm Ươm…
Bài gửi Sun Dec 13, 2020 7:03 pm by Nguyễn Thành Sáng
Việt - Thơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) (1) - Page 19 Images?q=tbn:ANd9GcQojsDo_8pgKIYv67KjHLwNhSFr5-qW9B0MBShhX2oPrOldkWPpbQ

Muốn Trải Lòng Lai Láng…
Thả Mầm Ươm…


Ta đã hiểu! Và rồi đây ta sẽ
Chẳng để nàng buồn bã lẫn chơ vơ
Ngày mấy lượt thẫn thờ nơi chốn lạ
Se sắt lòng, trăn trở giọt sầu lơ…

Không để gió ghì mạnh bước đôi chân
Khiến nàng phải ngỡ ngàng, xa phím nhạc
Cho cung đàn dào dạt khúc thanh âm
Đành một sớm chìm dần trong khoảng lặng

Không để nàng còn thui thủi canh khuya
Nỗi vương vấn quay về xưa dĩ vãng
Thương với nhớ ngập tràn loang tấc dạ
Quấn quả hồng vạn tá sợi tơ vương

Thôi ngậm ngùi tiếc thời hoa trổ nụ
Đợi mai nầy rộ nở tỏa hương say
Dưới vầng dương chuỗi ngày phơi ý sống
Niềm lâng lâng vút tận cõi trời mây…

Hãy cùng ta thong dong đi vào mộng
Hai mảnh hồn quyện bóng sát kề nhau
Chẳng bận bịu sắc màu xanh gầy guộc
Bởi bốn bề phía trước…Nhịp lao xao 

Nàng cũng đừng, bâng khuâng bờ bến nước
Vì con tim tha thiết nhịp nhàng đưa
Dẫu dòng sông áng mờ giăng phủ chụp
Nhưng bến tình ấp ủ giữa cung mơ…

Cảm xúc thơ của nàng mang nét thu trầm lắng
Tợ u hoài trĩu nặng nỗi thê lương
Ta muốn vói hốt sương rơi dưới rạng
Muốn trải lòng lai láng…Thả mầm ươm…


16/11/2017
Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng
Để Mà Buồn Thôi
Bài gửi Mon Dec 14, 2020 9:07 pm by Nguyễn Thành Sáng
Việt - Thơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) (1) - Page 19 Images?q=tbn:ANd9GcT7fSONk9H7v3Tl8pRqigGxvAhyJ9x9cgOA6TRZgJepWzGthW1Q

Để Mà Buồn Thôi

Trời đêm nay trăng soi vằng vặc
Hãy cùng ta dạo mát đi nàng
Để nghe gió thổi nhẹ nhàng
Du dương réo rắt mộng vàng ái ân…

Cho giây phút mơ màng yêu dấu
Quên nỗi niềm đau đáu sầu thương
Chỉ còn tràn ngập làn hương
Phả loang lai láng, canh trường ngất ngây…

Chàng ơi hỡi! Thiếp đây chàng ạ!
Tiếng lòng em chàng có hiểu chăng?
Mỏi mòn hướng vọng xa xăm
Bao năm ngóng đợi võ vàng tái tê

Giờ thuyền mộng đã về bến đợi
Bù chuỗi ngày khắc khoải nhớ nhung
Thì nay lầu mộng mê cung
Thiếp chàng vào đó, ta cùng cạn say…

Đây êm ả bờ vai của ngọc
Ta choàng tay vuốt dọc mịn màng
Từ trong trối khúc cung đàn
Êm đềm dìu dặt, lâng lâng dạ hồn…

Thiếp dựa sát! Hãy ôm chặt thiếp
Hãy dạt dào thổi tiếp lên em
Cho nghìn nhịp đập con tim
Trào dâng xúc cảm êm đềm thiết tha…

Gấu! Gấu! Phịch… Thì ra là mộng!
Cũng vẫn đây lẻ bóng mình ta
Vấn vương một ánh trăng ngà
Đêm đêm lạc giấc… Để mà buồn thôi.


18/11/2017
Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng
Nghe Lòng Buồn Tênh…
Bài gửi Mon Dec 14, 2020 9:08 pm by Nguyễn Thành Sáng
Việt - Thơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) (1) - Page 19 Images?q=tbn:ANd9GcSR6gHDwE7PMTYR2Pubqt3UC63HwQ-VkAoxegtktloZAw8IqiVz

Nghe Lòng Buồn Tênh…

Nàng trải bút, ngậm ngùi nức nở
Da diết buồn, trăn trở sầu ai
Tợ như ngọn gió heo may
Dưới trời ảm đạm, lắc bay lá vàng…

Ta nhấm nháp, lâng lâng xúc cảm
Từng phút giây lởn vởn niềm thương
Và rồi cảm thấy vấn vương
Cầu tre, khóm trúc, con đường thân quen

Muốn vói lấy quả tim năm cũ
Thuở ngày xanh ấp ủ ngàn mơ
Đặt vào cái túi hồn thơ
Ngân nga dào dạt, lững lờ gió trăng

Cho quạnh quẽ khung tàn bóng xế
Thôi đợi chờ tiếng dế nỉ non
Chỉ còn trước cổng đầu thôn
Từ từ ló dạng ánh tròn sáng soi

Nàng thỏ thẻ “Người ơi”!”Người hỡi”!
Còn ở đây ta hỏi lại nàng
Có thu quét lá rụng vàng
Có bầu trống vắng, có đàn đứt dây?

Hay mượn gió, lùa mây chốn lộng
Khiến vô tình khuấy động dòng sông
Thuyền ta lướt giữa mênh mông
Bất ngờ phải chịu, bập bồng lắc lư

Để chiều nay thẫn thờ nẻo vắng
Một cái gì nằng nặng nhớ nhung
Kéo hồn lên cõi không trung
Nhìn về phương ấy…Nghe lòng buồn tênh...


19/11/2017
Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng
Ta Với Nàng
Bài gửi Mon Dec 14, 2020 9:09 pm by Nguyễn Thành Sáng
Việt - Thơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) (1) - Page 19 Images?q=tbn:ANd9GcSIxRWkaW3Lridc-rvodUORxV7KGdigfyO_rnR449BA5jOYjEykWg

Ta Với Nàng

Nàng yêu ơi! Tiếng lòng tha thiết
Ngày hôm qua ta viết ra thơ
Tận ngoài nẻo ấy xa lơ
Có lần khung ảo để mà thấy chăng?

Nếu như thấy! Thì nàng có đọc
Có âm thầm tựa góc mái hiên
Bâng khuâng dào dạt nỗi niềm
Tâm tư hướng vọng về miền trùng khơi?

Có nhè nhẹ từng hồi rung cảm
Một chút gì lởn vởn trong tâm
Chuyển thành điệp khúc lâng lâng
Phôi pha giá lạnh canh tàn quạnh hiu?

Rồi nàng có đăm chiêu nghĩ ngợi
Thả ánh sầu rười rượi nhớ nhung 
Một thời lững thững không trung
Cánh hồn hai đứa vui cùng gió mây?...

Còn ở ta cứ hoài trăn trở
Đêm dế sầu nức nở dưới sương 
Gợi thêm trĩu nặng vấn vương
Cho từ sâu thẳm gợn buồn tái tê

Đâu lối ngõ đi về bến mộng
Đâu mảnh hình, chiếc bóng của em
Thời gian ấp ủ con tim
Chứa chan ấm áp, êm đềm biết bao

Để giờ đây ai trào khóe mắt
Ai nghẹn ngào, chất ngất luyến lưu
Bốn mùa như thể chiều thu
Lá vàng lả tả, mịt mù dấu chân…


20/11/2017
Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng
Một Đời Vương Vấn
Bài gửi Mon Dec 14, 2020 9:10 pm by Nguyễn Thành Sáng
Việt - Thơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) (1) - Page 19 Images?q=tbn:ANd9GcT-qD28szkLD2KuKqRuQNR9NZldjmh9g0dh3KDUGmeE0tYGtz9q 

  Một Đời Vương Vấn

Nếu được vài giây phút nữa thôi
Đôi ta tiếp tục chuyện trò vui
Hoặc mai hay mốt mình còn gặp
Có lẽ thời gian chẳng ngậm ngùi!

Khỏi phải cả đời nghẹn vấn vương
Cho màn thu tím phủ trăng đường
Lối mòn lặng lẽ âm thầm bước
Dẫm lá vàng rơi vỡ đoạn trường

Em nào thấu hiểu dãy dòng sông
Cứ trải từng cơn vỗ bập bồng
Một mảnh nan thuyền đang chậm lướt
Vật vờ, lư lắc giữa mênh mông

Bởi thuở năm xưa trước cảnh nghèo
Nhà không kín vách, nẻo đìu hiu
Nhớ ai nhiều lắm nhưng đành chịu
Đợi gió về tung bật cánh diều!

Bất ngờ nhận được bức thư xa
Người của lòng tôi ấp ủ mà
Cũng nét chữ nầy màu mực đó
Sao giờ lại héo rũ hồn hoa…

Lặn lội tìm thăm chỉ có đây
Canh khuya cặm cụi lướt bàn tay
Thả vào giấy trắng thành câu chuyện
Quà tặng mang theo, chút tỏ bày

Để rồi canh cánh quặn con tim
Khi thật là kia đậm dấu huyền
Lại thoáng vô tình đùa nói sắc
Làm cho đứt mối sợi tơ duyên...

                           
21/11/2017
 Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng
Anh Muốn Nói Lên Những Lời Khen Tặng
Bài gửi Mon Dec 14, 2020 9:11 pm by Nguyễn Thành Sáng
Việt - Thơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) (1) - Page 19 Images?q=tbn:ANd9GcSeM-1N-r-ErhkzcJo4IRGLzMY5z0roKslBymNT7f0HfMoGwh59bA

Anh Muốn Nói Lên 
Những Lời Khen Tặng


Lặng yên tựa ghế, ngoảnh nhìn em
Lúi húi, lom khom cận vách nhà
Vạch đống ngổn ngang tìm phế liệu
Chì, nhôm, nhựa, giấy…bán người ta!

Da diết lòng anh, quặn thắt tim
Năm xưa thanh tú một thuyền quyên
Giờ đây làm vợ người tay trắng
Vất vả, khó khăn ghịt níu xiềng

Quần áo của em cũ bạc màu
Mặc tình cứ vậy chẳng gì đâu
Chỉ cần con ấm và chồng đủ
Còn bản thân mình sẽ tính sau

Tiền ít, đồ ăn mua hổng nhiều
Em thì lất phất ngọn hiu hiu
Riêng dành hai đứa và anh đó
Theo gió tung cao thẳng cánh diều

Lắm khi thất bại việc làm ăn
Chẳng tiếng thở than trách số phần
Chỉ nhẹ âm thầm cam gánh chịu
Trọn niềm tin tưởng đặt nơi anh!…

Chiều nay thả bước dưới hoàng hôn
Dĩ vãng hiện lên trước mảnh hồn
Nỗi nhớ niềm thương thời tấm mẳn
Lâng lâng xúc cảm nhịp từng cơn

Tận đáy sâu nầy muốn nói lên
Những lời khen tặng gửi cho em
Bởi từ ngày cưới em làm vợ
Là lúc anh đây được đủ đèn...


22/11/2017
Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng
Oan Uổng Một Cuộc Tình
Bài gửi Tue Dec 15, 2020 6:48 pm by Nguyễn Thành Sáng
Việt - Thơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) (1) - Page 19 Images?q=tbn:ANd9GcSR6gHDwE7PMTYR2Pubqt3UC63HwQ-VkAoxegtktloZAw8IqiVz

Oan Uổng Một Cuộc Tình

Suốt mấy năm dài chẳng thể quên
Cánh thư lạ lẫm họ và tên...
Rồi tim thúc giục về bên ấy
Điểm thắm màu son một chữ tình!...

Để hoài vương vấn bóng hình ai 
Da diết niềm đau giữa tháng ngày
Lặng lẽ âm thầm ôm nỗi nghẹn
Nhìn trời chầm chậm áng mây bay

Lại muốn thêm lần qua bển thăm
Hình như văng vẳng tận xa xăm
Vọng đưa ba tiếng “đừng đi nữa”
Bởi lửa giờ đây đã lụi tàn

Nếu như người ấy dạ chờ mong
Sao chẳng mực xanh trải tấc lòng
Địa chỉ còn kia, cầu nối nhịp
Vậy mà hờ hững nước trôi sông!

Chắc rằng em thật muốn quên tôi
Cũng tại vì đây có khoảng đời
Gối mộng canh trường trong bể ái
Nên đành vĩnh biệt thế mà thôi…

Xui chi lỡ tiếng nói bông đùa
Chớ thật nào giờ tôi vẫn chưa
Chỉ có mình em là tất cả
Êm đềm, dào dạt quyện cung mơ

Định số an bày chịu ức oan
Khiến cho vỡ nát một cung đàn…
Một chiều trở lại thăm người cũ
Ôi hỡi! Thì ra…thuở ấy vẫn đợi chàng.

                            
23/11/2017
 Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng
Em Đang Nhớ Còn Tôi Sao Cũng Nhớ
Bài gửi Tue Dec 15, 2020 6:49 pm by Nguyễn Thành Sáng
Việt - Thơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) (1) - Page 19 Images?q=tbn:ANd9GcR3Myo-g-n4AQQMCZLRua7sFLQX91LeJyFixyVvJugd0NlriPXA

Em Đang Nhớ Còn Tôi Sao Cũng Nhớ

Bên song cửa em gợn buồn theo nhớ
Dưới canh trường trăn trở vọng về xưa
Rồi trải giấy khuây khỏa, thả vần thơ
Vô tình khiến thẫn thờ cho kẻ đọc!

Trên chữ viết chưa từng loang giọt khóc
Cũng chẳng hề lông lốc bởi cuồng phong
Chỉ bập bồng sóng nước giữa mênh mông
Khuya thanh vắng lắc dòng xuôi ngọn gió

Có đôi lúc nhẹ nhàng em nức nở
Dạ u hoài vàng võ nét thu phai
Xác trời đông còn hồn ở hướng tây
Khung diệu vợi kéo dài muôn tha thiết

Thỉnh thoảng chút nghẹn ngào nhìn cách biệt
Tận đáy lòng da diết nỗi niềm đau
Muốn mở to, muốn mãnh liệt thét gào
Cho vơi bớt mối sầu nơi tâm tưởng!…

Cũng giống ai mãi hoài mang vương vấn
Suốt khoảng đời hụt hẫng mộng ngày xanh
Bóng thời gian lặng lẽ vội qua nhanh
Vẫn còn đó những lằn thâm tím sẹo

Từng giấc ngủ lạc mơ tình gọi réo
Để giật mình nặng trĩu buộc con tim
Cứ ngỡ rằng đó thật chính là em
Nhưng chỉ mộng, canh đêm trùm bốn phía

Tôi đã dặn lòng tôi đừng nhớ nữa
Nhớ làm gì để khổ lụy mà thôi
Vậy mà nay tận chốn ấy xa xôi
Em đang nhớ, còn tôi…sao cũng nhớ.


25/11/2017
Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng
Sao Không Thể Lãng Mạn Để Mà Say
Bài gửi Tue Dec 15, 2020 6:50 pm by Nguyễn Thành Sáng
Việt - Thơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) (1) - Page 19 2Q==

Sao Không Thể Lãng Mạn 
Để Mà Say


Nếu như phải biến thành kẻ khô khan
Ngày sớm tối võ vàng ôm thân xác
Bởi chán nản, buồn, đau…đầy chất ngất
Đã ép đè vỡ nát cả con tim!

Nếu như phải cố gắng tìm lãng quên
Nỗi đau khổ riêng mình, vương dĩ vãng
Nên giờ đây chỉ biết thầm im lặng
Lẻ loi sầu, nẻo vắng tự phôi phai

Nếu như phải trầm mặc giữa tháng ngày
Quanh quẩn góc, mặc ai dòng thế sự
Thui thủi dưới, ở trên thì đóng cửa
Chẳng bận lòng đây đó khắp gần xa

Nếu như phải thao thức những chiều tà
Nhìn mây xám trôi qua về diệu vợi
Tự an ủi với ta bằng câu nói
Kiếp con người chỉ mỗi lẽ phù vân!…

Nếu vậy thì dưới bóng của thời gian
Có phải kẻ ngập tràn nhưng cố đậy
Để ngủ đây còn mơ thì chốn ấy
Khoảng cách dài cứ mãi khiến chơi vơi

Dập sóng cồn tay đó chẳng chịu bơi
Cho vượt khỏi, cho đời thôi buồn tẻ
Cho còn nắng chẳng thấy trùm ráng xế 
Cho chửa mờ suối lệ chẳng khô mau

Sao không thể giăng rộng hít mạnh vào
Đẩy lai láng tuôn trào trong huyết quản
Sao không thể làm cánh hồn lãng mạn
Hái ánh vàng gửi tặng… Để mà say…


26/11/2017
Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng
Để Lặng Lẽ Từ Từ Trả Lại Em!
Bài gửi Tue Dec 15, 2020 6:51 pm by Nguyễn Thành Sáng
Việt - Thơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) (1) - Page 19 Images?q=tbn:ANd9GcR9NJUSC6KF8_mt7nYV_Qxx2hR2sxny1bnnk1PEC80LyXkRUqh9_w

Để Lặng Lẽ Từ Từ
Trả Lại Em


Đã mất nhau rồi, mất thật rồi!
Dòng sông hai ngả rẽ chia đôi
Bao nhiêu yêu dấu, bao nhiêu mộng
Chỉ một mà thôi, đốt hoặc vùi!

Chớ giữ làm gì để vấn vương
Cho khuya canh cánh ngắm hàn sương
Nhìn xem kết tụ, dần rơi rụng
Gợi giống tình tan khiến mãi buồn

Em về bên ấy cứ vui đi
Vì có hoài đâu sắc ảnh thề
Tạo hóa an bày luân chuyển mãi
Bèo mây tan hợp, lẽ phân ly!

Rồi đây ngày tháng em làm vợ
Sớm tối xoay tròn nghĩa sống chung
Ấm lạnh, vui buồn hay sướng khổ…
Còn đâu khoảng trống chạnh mông lung

Lối cũ đường xưa thời dĩ vãng
Rong rêu, cát bụi phủ lên dần
Bước chân điểm dấu phần duyên bạc
Sẽ tự âm thầm khỏa lắp tan…

Tôi muốn kêu trời! Một tiếng thôi!
Sao cho mật ngọt đọng bờ môi
Thoát bay, thoát sạch không còn nữa
Để khỏi dư hương quyện bóng người

Cho kể từ nay giữa trái tim
Cô đơn héo hắt được im lìm
Ấp ôm, phủ kín cung đàn cũ
Lặng lẽ từ từ trả lại em...

                     
27/11/2017
Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng
Giữ Lại Đi Anh Để Có Mà…
Bài gửi Tue Dec 15, 2020 6:53 pm by Nguyễn Thành Sáng
Việt - Thơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) (1) - Page 19 Images?q=tbn:ANd9GcTRB_eHlClbKsPuwuGnUMmcifWHKUGqFMIn-Pynkc3o3k1Hb0ow

Giữ Lại Đi Anh Để Có Mà…

Sao anh lại muốn trả cho em
Mật ngọt yêu đương của thuở nào
Suốt cả khoảng dài ta cạn chén
Đậm đà, ngây ngất dưới trăng sao!

Sao anh lại muốn đốt vùi đi
Lóng lánh trong veo dãy ánh thề
Từng tỏa khung trời gieo ý mộng
Lâng lâng, dào dạt phả bờ mi

Và sao anh lại muốn phôi phai
Giũ sạch con tim chuỗi tháng ngày
Ôm ấp, nâng niu ngàn nhịp đập
Êm đềm, rung cảm nhớ về ai

Nào của riêng em mà phải trả
Nào em đòi lấy lại đâu anh
Duyên tình tan vỡ đành cam chịu
Tất cả còn kia hãy cất dành!

Cho mảnh trăng xưa khỏi tủi hờn
Ẩn mình thu bóng khuất đầu non
Cho cơn gió thoảng đừng ngưng thổi
Rải rác lá vàng cản bước chân

Giờ đây em đã có chồng rồi
Hai nẻo cuộc đời đứa mỗi nơi
Khúc nhạc du dương thời dĩ vãng
Trở thành loãng tiếng lạc chơi vơi

Thôi thì kỷ niệm của năm xưa
Giữ lại đi anh để có mà
Những tối đêm đen, chiều nắng xế…
Cánh hồn bậu bạn ở trong ta

                               
28/11/2017
Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng
Nỗi Đau Đớn Tột Cùng Bởi Sự Tàn Nhẫn
Bài gửi Wed Dec 16, 2020 9:25 pm by Nguyễn Thành Sáng
Việt - Thơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) (1) - Page 19 Images?q=tbn:ANd9GcRW6NbFcFf_3QXvmCyLyOSDkjBhH98okjMIVMUsvOkDsNcAQ3oTiQ

Nỗi Đau Đớn Tột Cùng Bởi 
Sự Tàn Nhẫn


Ngươi tàn nhẫn! Thiệt là ngươi tàn nhẫn!
Lương tâm người đã quẳng mất đâu rồi?
Mặc tình ai chỉ biết có ta thôi
Bắt cóc trẻ tìm nơi mua để bán!

Chẳng hiểu được khổ sầu dâng ngút tận
Kẻ mất con uất hận tím bờ môi
Nào mặt mũi, nào tiếng khóc, tiếng cười…
Để giờ đây cả đời ray rứt mãi

Giấc mơ màng thoảng nghe và thoảng thấy
Đứa con yêu run rẩy sợ ngồi kia
Sắc bơ phờ, lấm lét lén nhìn qua
Khe khẻ gọi mẹ cha ơi! Đến cứu…

Ngày lại ngày mang nỗi niềm đau đáu
Chim nhốt lồng, cá chậu hẹp đường bơi
Con thể nào? Con hỡi! Hỡi con ơi!
Ôi! Lo lắng từng hồi lay gan ruột

Sáng trưa chiều thẫn thờ ôm nức nở
Héo hon dần, vàng võ, sắc màu thu
Cả bầu trời phủ kín dãy âm u
Bước trĩu nặng, vật vờ theo ngọn gió

Còn đâu nữa lăn xăng hình bé nhỏ
Đâu để bồng, để dạy, để cho thương
Chỉ giờ đây da diết nỗi đoạn trường
Chầm chậm đẩy bào mòn trong tấc dạ

Hẻm lớn nhỏ, xa gần… đều gửi mắt
Cõi lòng thì tan nát bởi ngàn đau
Con hỡi con! Con ơi! Con ở đâu?
Có hay biết vạn sầu cha với mẹ…

Thời gian chậm lững lờ trôi lặng lẽ
Bao năm dài ngấn lệ ướp bờ mi
Cả trăm lần nhìn vóc vạc đứa đi
Lan man nghĩ những gì coi có giống…

Cứ như thế hình hài cùng chiếc bóng
Đứa thơ ngây bé bỏng mãi chập chờn
Mỗi độ chiều canh cánh dưới hoàng hôn
Tiếng não nuột kêu con từ sâu thẳm...


1/12/2017
Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng
Gặp Lại Người Năm Xưa
Bài gửi Wed Dec 16, 2020 9:33 pm by Nguyễn Thành Sáng
Việt - Thơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) (1) - Page 19 Images?q=tbn:ANd9GcQVLSn2n96vtqUMmlY3kE6DCZ72_1eWglZBRZZQUKs28q-EvykRZA

Gặp Lại Người Năm Xưa

Em ngồi trên chiếc Honda
Chạy qua chầm chậm để mà nhìn tôi
Môi hồng nhoen nhoẻn nụ cười
Dưới đôi mắt biếc…nói lời thân quen!

Bâng khuâng nghĩ ngợi cái tên
Một thời sớm vội tìm quên để đừng
Tủi cho cảnh sống nhọc nhằn
Cánh chim trôi giạt giữa màn tối tăm!…

Năm xưa sau chuyến bổ hàng
Xe đò bất chợt ngồi gần bên nhau
Lâng lâng liếc trộm hoa đào
Hồn mơ thoáng chốc dạt dào say sưa

À…à…Cô ghé về đâu…
Thêm… thêm… mấy tiếng, mấy câu những gì…
Áng mây giạt khỏi trăng thề
Long lanh phơi ửng, nẻo về lộ ra…

Thế rồi bỗng chốc phương xa
Cánh thư em gửi đến nhà thăm anh
Từ trong nhè nhẹ rung rinh
Tiếng đàn trổi khúc nhạc tình du dương

Chẳng màng cát bụi phong sương
Chẳng màng thân phận sang hèn làm chi
Chỉ cần một bịt thuốc rê
Chút tiền lộ phí…cũng phê... cũng mình

Nào hay cái chữ nhục vinh
Nào hay muốn có cái xinh…phải tiền!
Giờ đây em hỡi! Em hiền
Nhìn tôi chi nữa…Để phiền cho tôi.

                                
1/12/2017
 Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng
Khi Hiểu Được Thì…
Bài gửi Wed Dec 16, 2020 9:35 pm by Nguyễn Thành Sáng
Việt - Thơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) (1) - Page 19 Images?q=tbn:ANd9GcQq7A6FbqVdq3uKb-D6Au6cE5h_wVSOAdN8S2dDoK29z4y-bhJw

   Khi Hiểu Được Thì

Thôi rồi! Một bánh xe lăn
Thôi rồi! Một mảnh tình tan ngậm ngùi
Em về làm vợ của người
Còn tôi khép lại khoảng đời của tôi…

Lạnh lùng, héo hắt, chơi vơi
Lang thang gợi nhớ, rạp*thời cố quên
Ảnh hình, kỷ niệm, cái tên…
Chập chờn ẩn hiện, chông chênh tấc lòng 

Vì sao em bỗng lấy chồng
Khi thuyền vẫn lướt trên dòng sông thơ
Để nay cánh mộng thẫn thờ
Bâng khuâng, vương vấn, vật vờ hồn sương

Hàng cây ngã bóng bên đường
Dường như cũng chút chạnh buồn cùng ai
Nhánh rung rụng lá vàng bay
Vướng chân nặng bước rải dài dấu đau

Giờ đây đã gãy nhịp cầu
Bờ xa ngược bến, dạ sầu dở dang
Nửa ôm cay đắng phũ phàng
Nửa mang chua xót ngỡ ngàng tái tê…

Nào hay ước hẹn trăng thề
Năm xưa em vẫn cùng về với anh
Bất ngờ bão tố bủa giăng
Rụng cành hoa vỡ, hương xanh rã trời

Tủi thân chẳng thể tỏ lời
Chỉ đành bứt sợi thả trôi mộng thuyền…
Trời ơi! Nay hiểu sự tình
Cũng vừa… Dĩ vãng nằm yên đáy mồ.


* Rạp chiếu phim.

                                 
3/12/2017
 Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng
Tự Tình Khúc
Bài gửi Wed Dec 16, 2020 9:37 pm by Nguyễn Thành Sáng
Việt - Thơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) (1) - Page 19 131130716_1263571707362965_1001760402355460922_n.jpg?_nc_cat=104&ccb=2&_nc_sid=825194&_nc_ohc=w99fcUBoJGwAX-Euuv6&_nc_ht=scontent-sin6-3

Tự Tình Khúc

Vì sao anh lại u buồn
Trầm ngâm tư lự bên đường quạnh hiu
Trở trăn, thao thức, đăm chiêu
Và rồi thơ thẩn, liêu xiêu nỗi niềm?

Phải chăng thiếu thốn, nghèo hèn
Khiến cho lo lắng triền miên kéo dài
Tối tăm phủ kín khung trời
Giữa bầu trống vắng, chơi vơi một mình?

Hay là vướng sợi tơ tình
Để hoài tưởng nhớ bóng hình xa xăm
Sớm hôm lặng lẽ âm thầm
Thu hình mượn khúc cung đàn phôi pha?…

Hỡi hồn ở tận trong ta!
Cứ thêm lảy nhịp ngân nga tiếng lòng
Trước cơn sóng gió phũ phàng
Mảnh thuyền đơn độc chỉ còn có ngươi

Quyện hòa kết chặt mà thôi
Sẻ chia ấm lạnh cảnh đời nắng mưa
Những khi giá lạnh canh khuya
Nhẹ nhàng, êm ả, tỉ tê ngọt ngào…

Bởi đang lững thững qua cầu
Chợt cầu gãy đoạn để sầu con tim
Tâm tư canh cánh nào yên
Ngại mây kéo đến trùm đen lối về

Khát khao ngắm ảnh trăng thề
Giờ đây khựng bước, não nề tâm can
Vấn vương, lưu luyến ngày xanh
Bâng khuâng tấc dạ, ngập tràn xót xa...


5/12/2017
Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng
Chỉ Chút Nữa Thôi Lại Quá Tầm
Bài gửi Wed Dec 16, 2020 9:38 pm by Nguyễn Thành Sáng
Việt - Thơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) (1) - Page 19 Images?q=tbn:ANd9GcR3b80BH1hNt-VJ5XZDpij_FW6RZmbUOZBmfQcE_Q6PpsAVu6GO5w

Chỉ Chút Nữa Thôi
Lại Quá Tầm


Chỉ chút nữa thôi, chẳng có gì
Rủi ro phủ chụp đến người đi
Thì trăng đâu vỡ, tình đâu chết
Khiến mãi lòng ta nghẹn nhớ về…

Chỉ chút nữa thôi, chẳng thể nào
Trọn đời héo hắt bởi niềm đau
Cứ đeo đẳng bám theo ngày tháng
Níu ghịt hồn em đáy mạch sầu

Chỉ chút nữa thôi, chốn cuộc đời
Có nào em bị lạc chơi vơi
Khó khăn, vất vả, từng hai buổi
Tần tảo, cần lao suốt khoảng thời

Chỉ chút nữa thôi, chẳng lạnh lùng
Đẩy em văng xuống giữa mênh mông
Lênh đênh, chới với theo làn sóng
Buốt lạnh đờ thân quyện hãi hùng

Chỉ chút nữa thôi, khỏi một chiều
Đôi mình đối diện, nỗi buồn hiu
Dòng châu tức tưởi rơi tầm tã
Khi hiểu vì sao rụng cánh diều!…

Anh sẽ đủ tiền, lễ cưới em
Chỉ hồng kết chặt mối lương duyên
Thì đâu có cảnh giờ đây phải
Muốn gọi mình ơi!...Chẳng thể mình!

Cái “chút nữa thôi” quá khỏi tầm
Để hoài vương vấn mảnh trăng thanh
Rồi nay dưới bóng hoàng hôn đổ
Gặp lại, trào dâng…cũng đoạn đành...


6/12/2017
Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng
Một “Gánh Hát” Phũ Phàng
Bài gửi Thu Dec 17, 2020 9:51 pm by Nguyễn Thành Sáng
Việt - Thơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) (1) - Page 19 Images?q=tbn:ANd9GcT1J_npElwpEykKT3vUV9_AgJ3_kGkw4yjbS1XXI-Rv4ZrF3-uerg

Một “Gánh Hát” Phũ Phàng

Thong thả ta đi giữa chợ đời
Ngắm nhìn thế sự chuyện buồn vui
Lắm khi xúc động vì cao cả
Rồi cũng bao phen thấy nực cười!

Đen trắng, vàng thau lẫn lộn nầy
Trên thì ngon ngọt, dưới luồn tay
Miệng mồm sơn phết điều nhân ái
Còn cái bụng kia hiểm chứa đầy

Khoác lác phô trương cái nghĩa tình
Ru đàn ai đó trọn niềm tin
Làm thân khuyển mã vun bồi đắp
Lầm lỗi không cân, cứ "tử hình"!

Chỉ biết có mình, giữ thế nghiêm
Mong cầu “gánh hát” được bình yên
Mặc cho tức tưởi hay đau khổ
Nhục nhã ê chề bóp quả tim

Của kẻ một thời cảm gió mưa
Tận tình gắn bó, sớm chiều trưa
Muốn “đoàn diễn xuất” thêm giàu mạnh
Mệt mỏi bút nghiên cả bốn mùa…

Ôi thôi! Bất nhẫn với vô tâm
Được đậy kín bằng dãy ánh trăng
Huyễn hoặc, gây mê hồn mộng sĩ
Lạc lầm chân bước té cầu thang

Để nghẹn âm thầm theo chuỗi sống
Còn đâu phẩm giá nữa mà mong
Suốt đời da diết ôm quằn quại
Uất hận trào dâng nát cõi lòng!...

                          
8/12/2017
Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng
Nếu Đó Chỉ Là Thơ
Bài gửi Thu Dec 17, 2020 9:52 pm by Nguyễn Thành Sáng
Việt - Thơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) (1) - Page 19 Z

Nếu Đó Chỉ Là Thơ

Giả sử một ngày cạn tiếng yêu
Nào thương, nào nhớ…được bao nhiêu
Giờ đây thành khói hoà chung xám
Tan giữa không gian dưới bóng chiều

Em có đau không, có tiếc không
Một thời thuyền mộng lướt dòng sông
Chở đôi thân thiết vào êm ả
Chầm chậm thời gian đến bến lòng?

Có nghe da diết niềm vương vấn
Ảnh bóng yêu đương những lúc gần
Thắm đượm, ngọt ngào treo giọng nói
Đậm đà hương vị quyện mơ xanh

Có chiều tắt nắng ở ngoài kia 
Thơ thẩn, bâng khuâng ghị bước về
Rau củ đến mùa thôi mặc kệ
Chỉ sầu hướng vọng kéo lê thê…

Đêm đêm giấc ngủ được ngon say
Hay trở trăn kia ghịt níu hoài
Canh cánh dạ hờn ôm giá lạnh
Vật vờ, nghiêng ngả cõi tầng mây?…

Còn tôi có lẽ chẳng hơn em
Thui thủi thâu canh dưới ngọn đèn
Thao thức lật tìm trong ký ức
Hoặc ngồi lặng lẽ để nghe tim

Thổn thức nhịp đều nỗi luyến lưu
Gần ba năm trước giữa mùa thu
Lang thang ảo ảnh, đi vào lộng
Gặp gỡ, tơ duyên kết đợi chờ…

Thật buồn nếu đó…Chỉ là thơ


9/12/2017
Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng
Nỗi Niềm Ông Lão
Bài gửi Thu Dec 17, 2020 9:53 pm by Nguyễn Thành Sáng
Việt - Thơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) (1) - Page 19 Images?q=tbn:ANd9GcRATWKqHOACAgo_i6CQODKGbnS2-QoWhzk-8vlEl3Z3o0qg5r6k

Nỗi Niềm Ông Lão

Ông lão thu hình dưới bóng khuya
Lan man những chuyện đã trôi qua
Biết bao kỷ niệm thời xuân trẻ
Từng phút hiện lên giữa nhạt nhòa…

Đây chàng trai ấy thuở đôi mươi
Sức sống trào dâng ửng rạng ngời
Bút giấy âm thầm nuôi dưỡng chí
Cánh thuyền lướt sóng vượt ngàn khơi

Đó người ngưởng cửa tuổi trung niên
Thế sự nhân tâm phủ khắp miền
Cay đắng, tủi hờn ôm giá lạnh
Ngậm ngùi, trăn trở mỗi canh đêm

Kia kẻ tháng ngày lận đận say
Say sầu, say hận… thả tầng mây
Nhọc nhằn giai đoạn hay hoài mãi
Số kiếp cần lao lắm đọa đày

Đó ông muối trắng điểm thêm sương
Lặng lẽ, trầm ngâm cạnh mé đường
Dĩ vãng xa mờ khi sống lại
Từng hồi da diết lắc rung chuông…

Để rồi vương vấn với bâng khuâng
Nỗi nhớ, niềm thương gởi nắng tàn
Ôm ấp hãy còn đành phải chịu
Quay lưng ngoảnh mặt rút bàn chân

Tiếng đàn văng vẳng ở con tim
Ru giấc phôi pha vỡ mộng thuyền…
Khe khẻ đâu đây lời thắm thiết
Còn gì đâu nữa chẳng mà yên...


10/12/2017
Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng
Em Với Tôi
Bài gửi Thu Dec 17, 2020 9:54 pm by Nguyễn Thành Sáng
Việt - Thơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) (1) - Page 19 Images?q=tbn:ANd9GcQBl3Rja-AWknD4LulwBctYQm2YJ7ATE6LpiZJsGt4Uy8dyMDj9

Em Với Tôi

Hồn em giá lạnh, giấc cô miên
Đăng đẳng thời gian với nỗi niềm
Héo hắt, thẫn thờ treo chuỗi sống
Lan man, trăn trở…Thể nào yên?

Thui thủi cô đơn ngược ráng tà
Mênh mang nghĩ ngợi chuyện gần xa
Dấu chân, kỷ niệm thời xưa cũ
Loáng thoáng đâu đây để thấy mà…

Da diết tủi hờn cho tấm thân
Mộng đời ấp ủ một vầng trăng
Nhưng nào có thấy trăng xanh ấy
Chỉ tối âm u quyện bóng tàn

Đêm đêm thao thức giữa canh khuya
Giấy bút lang thang thả mấy dòng
Chẳng biết viết gì nhưng cũng viết
Hơn là canh cánh mãi nằm trong!…

Em là như vậy, còn riêng tôi
Cũng thiết tha mơ, cũng một thời
Cánh gió bập bồng lay nước chảy 
Loang dài chầm chậm tận xa xôi

Nào hay hôm ấy lửa vô tình
Đốt đỏ rực rừng, vạn khói bay
Mỏng mảnh giạt về nơi tịch vắng
Lần hồi tan rã dưới trời mây…

Ôi thôi! Uất nghẹn, trước chơ vơ
Khiến dạ bâng khuâng chuyển dật dờ…
Lặng lẽ tháng ngày khuây khoả nhớ
Hốt sương, nhặt nắng… dệt thành thơ.




11/12/2017
Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng
Cố Lượn Mình Cho Đỡ Nhói
Bài gửi Thu Dec 17, 2020 9:55 pm by Nguyễn Thành Sáng
Việt - Thơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) (1) - Page 19 2Q==

Cố Lượn Mình Cho Đỡ Nhói

Còn những gì cõi lòng đang chất chứa
Hãy dần dà mở cửa hết đi anh
Để rồi đây nhánh cành đà héo úa
Khỏi ngậm ngùi cạn đóa, tím trời xanh!

Đây vương vấn ảnh hình nơi quạnh quẽ
Đó năm dài lặng lẽ giữa cô đơn
Kia tức tưởi ôm hờn lau ngấn lệ
Nọ tháng ngày bóng xế nghẹn hoàng hôn…

Là tất cả ẩn tàng trong ký ức
Khiến chẳng dừng trăn trở suốt thời gian
Mỗi độ chiều nhìn tàn rơi xóm nhỏ
Da diết buồn kéo nhớ dậy lâng lâng

Cho bất chợt rải mềm lên khóe mắt
Nỗi u hoài chất ngất biến thành đau
Nhiều lắm buổi canh thâu ngồi trầm mặc
Tiếc với sầu rớt mất lạc về đâu…

Hỡi thâm tình ở tận cùng sâu thẳm!
Khúc nhạc đàn u ẩn của riêng ta
Ngươi thấu hiểu đậm đà an ủi bạn
Đem nắng hồng sưởi ấm nhẹ phôi pha

Thật đúng vậy! Mộng đời, xưa ấp ủ
Bỗng một ngày lộng gió chuyển cuồng phong
Thuyền ta lướt xuôi dòng theo nhấp nhố
Bị sóng cồn lật ngả vỡ trôi sông…

Dang dở hết bao ước mơ tìm tới
Đăng đăng dài bóng tối phủ trùm lên…
Nay vẫn cố lượn mình cho đỡ nhói
Dẫu biết rằng lắm mỏi trước mông mênh...


13/12/2017
Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng
Mộng Ước Chỉ Phù Vân
Bài gửi Fri Dec 18, 2020 7:03 pm by Nguyễn Thành Sáng
Việt - Thơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) (1) - Page 19 Images?q=tbn:ANd9GcT-qD28szkLD2KuKqRuQNR9NZldjmh9g0dh3KDUGmeE0tYGtz9q

Mộng Ước Chỉ Phù Vân

Đời của anh ngập tràn đau với hận
Mang héo gầy lâm nạn, lại mưu sinh
Thêm dấu ấn thâm tình nơi dĩ vãng
Nên âm thầm ngày tháng mãi rung rinh…

Khiến dạ hoài canh cánh nỗi suy tư
Lo lắng nghĩ từng giờ theo cảnh sống
Có nhiều lúc mênh mông trào luyến nhớ
Rồi bao lần trăn trở, chảy vào trong…

Nhưng chưa lần gục ngả trước gian lao
Chẳng suối mắt ửng màu lam mệt mỏi
Lòng kiên định chuyển dời đi giông bão
Chí can trường chiếc áo đỡ mưa rơi

Mười mấy năm lăn lốc dưới gió sương
Hầu như đã quên buồn từ lâu lắm
Thoáng nỗi niềm bâng khuâng nghe âm hưởng
Chút dạt dào hướng vọng cõi xa xăm

Bởi hiểu được duyên phần do số mệnh
Dẫu thật nhiều bịn rịn cũng rồi xa
Đâu treo mãi trăng ngà trên tận đỉnh
Canh sẽ tàn, thủng thỉnh thái dương ra…

Tôi linh hồn theo anh từ vạn kiếp
Co bóng hình ẩn nép giữa con tim
Bao khúc nhạc êm đềm hay da diết
Đã cùng nhau thắm thiết sẻ chia quen

Nay thao thức trước hoàng hôn nắng xế
Thêm một lần ửng lệ cảm thương ai
Ôm ấp mộng được bay về bốn bể
Rốt cuộc rồi cũng chỉ…Cố phôi phai.

                                
14/12/2017
Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng
Vẫn Còn Đây
Bài gửi Fri Dec 18, 2020 7:04 pm by Nguyễn Thành Sáng
Việt - Thơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) (1) - Page 19 Images?q=tbn:ANd9GcSus-uVYRjFEoYiCFt5DrIkYb2Lq945XRIt1PVUY9iXm2RWvUI7

Vẫn Còn Đây

Đừng tiếc nữa! Anh ơi! Đừng tiếc nữa
Mộng hải hồ chẳng được đến như mong
Thì còn kia dòng sông về lắm ngõ
Những mảnh vườn mở cửa dưới vầng đông…

Hãy giũ sạch bao mối sầu dĩ vãng
Cho cõi lòng thanh thản đón hoàng hôn
Tay phím nắn cung đàn theo ngày tháng
Khảy ru tình ấm áp phả đêm đơn

Hòa sương tuyết, cỏ cây cùng hoa lá
Giữa bóng mờ buốt giá phủ đìu hiu
Dẫu du dương chưa đều như ngọn gió
Cũng nhẹ nhàng đây đó chút liêu xiêu…

Hơn là phải vấn vương, chìm khắc khoải
Nhìn chuỗi đời mảng tối với màn đen
Bầm dập tím quả tim từ độ ấy
Tiếp tục hoài nhức nhói kéo dài thêm

Bởi tất cả chỉ phù vân, bọt biển
Mới vừa rồi xuất hiện giữa không gian
Khoảnh khắc đó vội tan theo cánh quyện
Ghi dấu hằn lưu luyến, mãi bâng khuâng

Chí tang bồng, danh phận, nghĩa nhân sinh
Từ sâu thẳm rung rinh ngân tiếng gọi
Nếu năm xưa dòng đời xuôi tới bến
Liệu giờ nầy định mệnh hẳn yên vui?...

Đừng tiếc nữa! Anh ơi! Đừng tiếc nữa
Chuyện đắng cay một thuở đã qua rồi
Còn nhịp đập từng hồi khơi nỗi nhớ
Vẫn canh trường lối nhỏ mảnh trăng soi.


16/12/2017
Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng
Chẳng Thể Cùng Em…
Bài gửi Fri Dec 18, 2020 7:05 pm by Nguyễn Thành Sáng
Việt - Thơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) (1) - Page 19 Images?q=tbn:ANd9GcRWllFifkiBYAFqViWdVzwFLkTD28T5eNfriBC7vOfJspj8JQJF
  
 Chẳng Thể Cùng Em…

Đừng nói nữa, em ơi! Đừng nữa!
Hãy đưa tay khép cửa lòng đi
Bởi giờ tôi chẳng còn chi
Hòa cùng lóng lánh trăng thề của em!

Chỉ có kẻ đêm đêm lặng lẽ
Thao thức hoài trăn trở sầu tơi
Mượn thơ nắn nót đôi lời
Phôi pha ngày tháng ngậm ngùi, vấn vương

Bước đơn độc trên đường tắt nắng 
Mang vết hằn dĩ vãng buồn đau
Lần chân chầm chậm qua cầu
Bốn bề quạnh quẽ, lao xao cạnh bờ

Cuối thăm thẳm lờ mờ tối điểm
Cõi xa nào vọng tiếng chuông ngân
Não nề nhìn gợn lăn tăn
Bâng khuâng da diết ngập tràn xót xa!…

Cây meo mốc dưới tà rũ lá
Gió giũ vờn lả tả vàng bay
Không gian phủ xám ngàn mây
Chơ vơ, trầm mặc chuỗi ngày héo hon

Còn ở em mảnh tròn giữa độ
Cánh hoa hồng hé nở vườn xuân
Dập dìu ong bướm bao quanh
Lượn vòng gắm ghé muôn phần khát khao…

Nay từ giã, tôi vào với mộng
Trả những gì vướng bận lại em
Kiếp nầy chẳng thể nợ duyên
Mong sao chuyển kiếp chung thuyền ghé mơ.

                                      


18/12/2017
 Nguyễn Thành Sáng

Nguyễn Thành Sáng
Nỗi Niềm Của Cha
Bài gửi Fri Dec 18, 2020 7:06 pm by Nguyễn Thành Sáng
Việt - Thơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) (1) - Page 19 Images?q=tbn:ANd9GcQP0ooFnY1z0mr02RAuMFPaysF4g4x3P909ewt9oKdsV7vEOz6B

Nỗi Niềm Của Cha

Nay chính thức con qua bển dạy
Đem sức tài tìm lấy tương lai
Lòng cha tràn ngập niềm vui
Thầm mừng con gái của tôi nên người!

Chẳng phí uổng một thời đăng đẳng
Trải thời gian mưa nắng sớm hôm
Nhọc nhằn nuôi nấng hai con
Ân cần dạy dỗ, vuông tròn tình thâm

Giờ đến độ cây xanh trổ nụ
Thỏa mong chờ ấp ủ nơi cha
Rồi đây rộ nở trăm hoa
Xum xuê kết trái đậm đà vị hương

Chỉ có điều đoạn đường lui tới
Khá xa xôi, mệt mỏi lên thân
Tùy nghi ở lại khi cần
Hôm nào nghỉ tiết mới phần đoàn viên!…

Cha mãi nhớ sắc hiền con trẻ
Mới năm nào thỏ thẻ bên cha
Thương cha nhiều lắm cha à!
Con nguyền cố gắng để mà thành danh

Từng mỗi tối dưới đèn ngồi đó
Cố miệt mài góp gió mai sau
Đôi khi ghé mắt nhìn vào
Thấy con cặm cụi, ửng trào mắt cha…

Hiện gia cảnh nhà ta từng bước
Tiến lần về phía trước thênh thang
Tim cha vẫn mãi vầng trăng
Tuổi thơ con gái long lanh sáng ngời.


19/12/2017
Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng
Vừa Thương Vừa Nhớ
Bài gửi Fri Dec 18, 2020 7:07 pm by Nguyễn Thành Sáng
Việt - Thơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) (1) - Page 19 Images?q=tbn:ANd9GcR8uEM4kdFLPWzbCRqxAy-5_JjBQEcQMaQwXjLPtkREgWG76nTh 

Vừa Thương Vừa Nhớ

Gió đông bắc tràn về ngập lạnh
Quán bên đường, đủ ấm, ngâm nghi
Ngọt ngào từng ngụm cà phê
Lâng lâng sảng khoái, nghĩ về các con...

Niềm sung sướng ôm tròn tấc dạ
Bởi nhọc nhằn, vất vả qua rồi
Hai con nay đã thành người
Tương lai từng bước rạng ngời, thênh thang

“Chiếc ba lô” nặng mang một thuở
Kể từ đây dỡ bỏ quăng trôi
Chỉ còn thong thả tìm vui
Sớm chiều lững thững mộng đời gió mây…

Chợt nghĩ tới hình ai bó gối
Dưới cầu cao hứng thổi từng cơn
Cóng tê siết chặt tay chân
Lấy đâu ăn mặc ấm thân qua ngày?

Những kẻ kéo đoạn dài cằm cặp
Cố vượt đồng cho kịp bán buôn
Kẻo mà cá bị sình ương
Phải đành ghé tiệm chao tương đem về

Chỗ nọ kia, cu li xây dựng
Quần áo mèm lúc đứng lúc làm
Mặc tình buốt giá dọc ngang
Nếu không cũng phải lang thang vật vờ

Nghĩ lui tới thẫn thờ đôi chút
Thấy mình giờ hạnh phúc biết bao
Rẫy đầy khốn khổ, lao đao
Vừa thương, vừa nhớ… ửng trào xót xa.

                                
21/12/2017
 Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng
Ý Nguyện Của Anh
Bài gửi Sat Dec 19, 2020 12:08 pm by Nguyễn Thành Sáng
Việt - Thơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) (1) - Page 19 Images?q=tbn:ANd9GcQ3Ov_Ik8mlZ1TCbNDNlf56s7c8WhlkUdObAGUCRs_w9rUxkqJnpg

Ý Nguyện Của Anh

(Thơ Liền Âm Tác Giả - Nguyễn Thành Sáng)

Trưa hôm nay chân vừa ngang ngạch cửa
Chợt nhân viên vội vã bước lại nhà
Mở túi sách tay rà tìm một lá
Đây thư nè! Chốn lạ gửi anh Ba! 

Tim tăng nhịp, cảm tạ chú nhiều nha
Rồi trở vô…hít hà!...Ai vậy há!
Chút hồi hộp lòa xòa trong tấc dạ
Nước ẩn tàng rịn má ướt loang ra 

Ồ! Quỳnh thị thúy Nga*em đây mà
Đã ba trăng buồn bã nhớ hồn hoa
Đường diệu vợi khiến ngà rơi vách đá
Lác đác sầu lã chã tím lòng ta!

Trang giấy mỏng thiết tha tràn ngập quá 
Vài nét màu tơi tả quyện châu sa
Niềm yêu dấu đậm đà theo rỉ rả
Biến cung đàn êm ả trải phôi pha…

Chiều buổi ấy ánh nhoà loang gió phả
Anh đi rồi, đôi ngả, khép bài ca
Dòng sông tình là đà sương trắng xoá
Khiến vườn hồng héo đoá dưới trăng thoa

Cảnh nghèo khó như tà chìm đông giá
Phủ khung trời vạn tá buốt làn da
Nỗi tê tái dần dà co rúm quả
Sức còn đâu để thả nhịp ngân nga

Bởi lẽ đó anh đà xuôi biển cả 
Theo làm nghề đánh cá tận ngoài xa
Ki cỏm bớt tiêu pha, chờ khấm khá
Sẽ về xin cưới gả với Mẹ Cha… Đó em ạ.


* Tên hư cấu

23/8/2018
Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng
Dòng Thắm Thiết Lê Thê Còn In Dấu
Bài gửi Sat Dec 19, 2020 12:09 pm by Nguyễn Thành Sáng
Việt - Thơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) (1) - Page 19 Images?q=tbn:ANd9GcTCqQCm7NqAqJh1kf0jD4gDjDsaEr9gEhos7G4ylz26G2y0dNv-dQ

Dòng Thắm Thiết Lê Thê
Còn In Dấu

Có phải chăng khung trời đà phủ tối
Nên nhẹ nhàng em khép lối vườn thơ 
Khiến lộng ngàn hiu hắt, lạc chơ vơ
Bâng khuâng nhớ, thẫn thờ nơi lặng vắng?

Hay cái gì làm cho em hụt hẫng
Để cõi lòng canh cánh những hờn đau
Muốn vo tròn, nén chặt cất vào sâu
Đành tạm biệt, tiếng chào…không thể nói!

Hoặc đăng đẳng trải hồn về diệu vợi
Đến hôm nay đã mệt mỏi dưới chiều
Lửa năm nào giờ còn chẳng bao nhiêu
Sợ giây phút liêu xiêu, mờ ảnh mộng

Hoặc hiểu ra chỉ toàn là ảo bóng
Giữa đêm dài chuyển động mập mờ bay
Cố vói hoài, vói mãi thẳng hai tay
Mà vệt khói cứ dài theo nẻo khuất

Hay ở em đang chứa chan thổn thức
Bỗng chạnh lòng, ẩn ức bởi do tôi
Quá vô tình trong lúc ấy chơi vơi
Rồi chua xót, vuột rơi bầu mật ngọt…

Phải vậy không? Một trong bao điều đó?!
Để giờ đây lá cỏ tợ như buồn
Nghiêng trút mình, lấm tấm đọng hàn sương
Từng từng khắc trên đường kêu tí tách

Tình yêu ơi! Âm vang thời hiển hách
Mãi đâu đây phảng phất trải hương mê
Dẫu bây giờ nhàn nhạt mảnh trăng thề
Dòng thắm thiết lê thê còn in dấu…


23/12/2017
Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng
Vĩnh Biệt Tình Yêu
Bài gửi Sun Dec 20, 2020 7:40 pm by Nguyễn Thành Sáng
Việt - Thơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) (1) - Page 19 2Q==

Vĩnh Biệt Tình Yêu

Còn gì nữa để mà đây phải nói
Hãy tìm quên đừng tới chỗ gần tôi
Hết thật rồi một thuở dưới trăng soi
Bờ cỏ mướt… tình ơi!…yêu nhiều lắm…

Em đã đẩy hồn tôi rơi vực thẳm
Nát bầy nhầy từng mảng vỡ văng xa
Có còn chi nữa đâu khiến phải mà
Rung với cảm, đậm đà sâu giữa mắt

Nên giũ bỏ, đừng bao giờ gợi nhắc
Chuyện một thời bóng mát rải vườn quê
Chuyện dòng sông nhấp nhố, mảnh trăng thề
Chuyện hai đứa lê thê nghìn cảm xúc…

Để tim tình đang tụ bầm đau nhức
Theo thời gian từng phút được tan phai
Quên bẵng thôi kỷ niệm những tháng ngày
Tim ấp ủ cùng ai về bến mộng…

Chớ nhớ làm chi cho lòng dậy sóng
Rồi bập bồng khuấy động cả tâm can
Đã héo hon thêm xơ xác võ vàng
Đau đớn quá! Muôn phần đau đớn quá!

Em hãy về đi! Hãy về bên đó
Vui nắng hồng, lối ngõ dẫn vào mơ
Để của em đêm chẳng có trăng trơ
Chẳng thao thức thẫn thờ ngân tím nhạc

Kể từ nay ngập tràn muôn chất ngất
Mật ngọt ngào ta nốc chén say mê
Giờ trút sạch trải ướt hết đường đi
Hai nẻo bước, em kia, tôi hướng đó...


24/12/2017
Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng
Tự Nhiên Thì…
Bài gửi Sun Dec 20, 2020 7:42 pm by Nguyễn Thành Sáng
Việt - Thơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) (1) - Page 19 Images?q=tbn:ANd9GcS9TyMJX1dScFZF0rgs1j9YQpo3Qa76-ks-wyTgNc3PGTCanHiG

Tự Nhiên Thì…

(Thơ Liền Âm – Tác Giả - Nguyễn Thành Sáng)

Duyên, mệnh, số thịnh suy từ muôn kỷ
Nợ ái tình đâu chỉ kiếp đời ni
Đây hạnh phúc, đậm ghi tràn ngập thụy
Đó võ vàng, khổ lụy đẩy suy vi!

Đâu thể trách xuân thì, nàng tự ỷ
Vào sắc hương diễm thúy sánh hàng Phi
Chỉ tại người trồng si mê tuyệt mỹ
Quên hiểu rằng muốn quý phải chờ khi…

Nữ nào chẳng ước gì mình toại chí
Chẳng có lần mộng mị, nhíu bờ mi
Và chẳng từng vu vi trong ý nghĩ
Mong một ngày được phỉ bước vu quy!

Nhưng hạnh phúc làm chi cho bền bỉ
Kẻo không thôi uổng phí, xót xa vì…
Mâu thuẫn nhau từng ly rồi từng tý
Sớm trưa chiều đẫm mí, với hi hi

Mặt chừ bự, lầm lì ôm cái bị
Chồng hướng đông lí nhí quánh tù tì
Vợ hướng tây khì khì, đồ con khỉ
Đêm chiếu chăn âm ỉ, lạnh xiêm y…

Thà an nhiên, hủ hỉ với vần thi 
Ngày sớm tối kiên trì trau chuốt ý
Cho có sức kéo ghì bao nhiêu ký
Khối đen ngòm hoen gỉ bỏ trôi đi 

Để khỏi phải rù rì hay thủ thỉ
Tự riêng mình quẩn bí cuốn sầu bi
Cõi không gian li ti hằng vạn tỷ
Phận do trời cái lý…Tự nhiên thì…



25/8/2018
Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng
Tạo Hoá An Bày
Bài gửi Mon Dec 21, 2020 6:38 pm by Nguyễn Thành Sáng
Việt - Thơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) (1) - Page 19 Images?q=tbn:ANd9GcTgfOPVKnCQCIFkBFDgCDnWzO8MhLG73WFuxir-dVy6uOlG2iXn

Tạo Hoá An Bày

Gặp em giữa độ trăng vàng
Lâng lâng xúc cảm, mơ màng vấn vương
Vần thơ đượm nét hàn sương
Ru hồn lữ khách trên đường ngẩn ngơ…

Thế rồi!...

Xa xôi cách trở đôi bờ
Niềm thương, nỗi nhớ, lời chờ, tiếng trông…
Quyện thành chỉ mối tơ hồng
Từ nay kết chặt mảnh hồn của nhau…

Thời gian!...

Cầu tre lắc lẻo nhịp cầu
Luyến lưu, thao thức đọng sầu con tim
Lắm khi ước cánh loài chim
Bay về phương ấy để tìm người thương…

Nhưng mà!...

Chỉ ôm tấc dạ nỗi buồn
Vầng trăng nửa khuyết…con đường nơi đâu?
Chiều chiều hồn thả vó câu
Lang thang khoảnh khắc, gợi sầu mà thôi!

Chỉ Còn!...

Keo sơn ước hẹn trọn đời
Mối duyên tình mộng chẳng dời đổi thay
Khéo mong tạo hoá an bày…

25/12/2017
Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng
Tôi Muốn Nói Với Anh
Bài gửi Mon Dec 21, 2020 6:39 pm by Nguyễn Thành Sáng
Việt - Thơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) (1) - Page 19 Images?q=tbn:ANd9GcT93PWE_qWkBP-zLZGpQtiCyt0pn6OQjvRodbjd6BZ-zC5ZrKxSFw

 Tôi Muốn Nói Với Anh

Chắc anh tưởng tôi đây bình yên hả
Ngày qua ngày chẳng có chuyện gì lo
Sáng cà phê, trưa ngủ, tối làm thơ
Vui trăng mộng vài giờ khi lạnh vắng?!

Anh cũng nghĩ rằng tôi đang cảnh sống
Giữa vườn xuân ngợp bóng mát du dương
Bao trắng, vàng, tím, đỏ…của ngàn phương
Thỉnh thoảng tụ, tìm hương nồng khuây khoả?

Và có lẽ cũng nghĩ rằng…tôi đó!
Thân yếu mềm bị gió thổi xuôi theo
Lắc dật dờ, đôi chút nhẹ lời kêu
Vẫn cứ thế, sớm chiều nghiêng ngả mãi…

Chớ ở kia anh nào đâu thể thấy 
Quả tim tôi nát bấy tự lâu rồi
Kể từ ngày hướng vọng cõi xa xôi
Mảnh thuyền nhỏ nhẹ bơi…vì giông bão!

Anh có hiểu biết bao lần rỉ máu
Biết bao lần đau đáu nhớ hồn xưa
Biết bao lần uất hận nhỏ canh khuya
Đầy thống thiết nhìn về mây phủ xám

Anh cửa cái nằm cặp con đường láng
Thả chân đi nhẹ nhõm dưới trời mây
Còn nơi tôi bốn phía ngập bùn lầy
Nhà vách đất, hướng quay vào ngõ khuất

Thì làm gì trong tôi không ẩn ức
Không thời gian trăn trở xót xa đau
Nhưng vẫn thản nhiên là tại vì sao
Bởi cánh gãy năm nào…thêm mù mịt.

                               
26/12/2017
 Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng
Quang Đãng Hay Là Đổ Mưa…
Bài gửi Tue Dec 22, 2020 7:32 pm by Nguyễn Thành Sáng
Việt - Thơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) (1) - Page 19 Images?q=tbn:ANd9GcQo7cmeOgcd5nd1A63bfSME7LHiVlXgsZm0NIADe4jbL74oqvfe

Quang Đãng Hay Là Đổ Mưa

Nầy anh! Gió Sáng kia ơi!
Nhìn anh như thể chẳng vui vậy kìa
Dưới trời u ám canh khuya
Lang thang, lững thững bay về nơi đâu?

Nét trăng xám phủ tím màu
Héo hon, ảm đạm gợi sầu cho ai
Bóng mờ anh chậm chậm bay
Nửa như thao thức, nửa dài bâng khuâng

Khiến em gió nhẹ trên đàng
Tình cờ gặp gỡ thấy chàng…mà nghe
Quả tim nhịp đập lê thê
Ngân nga dào dạt những gì cảm thương

Nếu anh có vướng chuyện buồn
Thì em cũng đọng giọt sương nghĩa tình
Sẻ chia an ủi ảnh hình
Chơ vơ, lặng lẽ riêng mình xót xa!…

Hỡi nàng! Cánh gió như ta
Cám ơn nhiều lắm đậm đà của em
Nhưng mà chịu đựng đã quen
Tuyết sương giá lạnh, đêm đen mịt mù

Chỉ nay cảm thấy thẫn thờ
Nghe niềm tư lự, vật vờ sắc thu
Bởi ba năm bước vào mơ
Mang theo một túi hồn thơ thả ngàn

Giờ đây đến độ canh tàn
Cung đàn còn đó nhưng hàng mây che
Vầng đông lát nữa ló ra
Biết bầu quang đãng hay là đổ mưa...


27/12/2017
Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng
Thẫn Thờ Gió Trăng
Bài gửi Tue Dec 22, 2020 7:33 pm by Nguyễn Thành Sáng
Việt - Thơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) (1) - Page 19 Z

Thẫn Thờ Gió Trăng

Anh à! Dẫu cho bốn phía tràn trề
Mịt mù trắng xoá, dầm dề nước loang
Cóng tê, ướt đẫm mơ hồn
Co ro cầm cập, từng cơn não nùng!

Nhưng còn sâu thẳm tấm lòng
Vấn vương, thương nhớ theo dòng thời gian
Gởi sương, gởi tuyết, gởi trăng
Gởi cây, gởi lá, gởi ngàn cỏ hoa…

Mặc dầu sấm chớp, mưa sa
Rắc gieo vạn giọt, trải nhòa khắp nơi
Cũng rồi sẽ tạnh mà thôi
Ý tình còn đó, nắng trời còn kia

Huống hồ có chỗ tránh mưa
Bển kìa! Anh thấy! Là đà bóng cây
Nếu như phủ dập xuống đây
Hai ta ghé đụt, yên ngay lo gì!...

Hỡi nàng chầm chậm dưới thề
Hữu duyên tao ngộ cùng đi chung đường
Nghe em phân tích tỏ tường
Nửa rung cảm mến, nửa vương nỗi niềm…

Vì sao lặng lẽ canh đêm
Nhẹ nhàng em duỗi cánh chim mộng hồn
Phải chăng cũng vướng sợi buồn
Lạc vào giấc điệp về phương ảo mờ ?…

Khuya nay bất chợt tình cờ
Sông xanh gió thổi, con đò lắc lư
Đôi bờ lẻ bóng chơ vơ
Ngóng trông đứng đợi, thẫn thờ gió trăng.


29/12/2017
Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng
Đêm Mơ Còn Đó Mộng Đời Còn Đây
Bài gửi Wed Dec 23, 2020 6:54 pm by Nguyễn Thành Sáng
Việt - Thơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) (1) - Page 19 Images?q=tbn:ANd9GcQAs8a6OOzG2R9-9Dk2op_J9an8BX-z-cSY8cs_51yKKy7j0ZJW

Đêm Mơ Còn Đó
Mộng Đời Còn Đây

Nhìn anh có vẻ bâng khuâng
Lan man nghĩ ngợi thả tầng thinh không
Em nghe xao xuyến cõi lòng
Dạt dào khuấy động, bềnh bồng gió sương!

Đời em là cả chuỗi buồn
Héo hon giá lạnh, bên đường quạnh hiu
Ưu tư, lo lắng đã nhiều
Nhưng rồi chỉ thấy bóng chiều mà thôi

Đêm đêm trăn trở ngậm ngùi
Chập chờn mộng mị, hồn trôi lững lờ…
Ửng xa một đóm nhạt mờ
Thì ra chiếc bóng vật vờ của anh

Âm thầm duỗi cánh thâu canh
Mỏi mê chẳng thấy, rung rinh chẳng hề
Cứ thong thả lướt bay đi
Dưới màn lấp lánh, hướng về thênh thang!...

Những lời thỏ thẻ của nàng
Nhẹ nhàng êm ái, muôn phần thiết tha
Chạnh niềm thổn thức trong ta
Lâng lâng tấc dạ, ngân nga nỗi niềm

Phải chăng bến nước con thuyền
Khiến xuôi tấp ghé giữa miền trăng sao
Cảm rung giọng nói ngọt ngào
Thương sầu lặng lẽ lệ trào nhỏ khuya…

Tiếng gà văng vẳng. ó. o
Vầng dương chầm chậm ló ra cuối trời
Chia tay hai ngả tạm thời
Đêm mơ còn đó, mộng đời còn đây...


30/12/2017
Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng
Dĩ Vãng Cuốn Trôi Xa
Bài gửi Wed Dec 23, 2020 6:55 pm by Nguyễn Thành Sáng
Việt - Thơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) (1) - Page 19 Images?q=tbn:ANd9GcS0FA2dLUkrkDm8Phvm4sik9qxhfJ_zZj8prHpZfcAFvQiEnXsg

Dĩ Vãng Cuốn Trôi Xa

Má ửng, thẹn thùng cận kế bên
Tóc mây lấp lánh dạ trăng lên
Nhẹ nhàng gọt vỏ, tình… trong ổi!
Em đó! Còn anh…ngại chẳng nhìn!

Sợ mắc cỡ rồi lỡ đứt tay
Thì ai phải chịu thế đau đây
Thôi thì bên phải nghiêng đầu nhé
Để giữa quả tim đỡ nhịp hoài…

Mười mấy năm trường, hình ảnh kia
Chập chờn, lởn vởn lắm canh khuya
Khiến cho lặng lẽ theo ngày tháng
Cứ mãi lòng tôi chạnh hướng về…

Âm thầm tiếc nuối với sầu thương
Canh cánh tâm tư cả khối buồn
Tắt ánh trăng vàng đang giữa đỉnh 
Vì mây kéo đến, thả mưa tuôn

Ướt cả mảnh hồn, đẫm dấu yêu
Tượng hình chầm chậm mới bao nhiêu
Chỉ dài thao thức ôm ngàn nhớ
Trăn trở, bâng khuâng dưới bóng chiều…

Tạo hoá trớ trêu khúc nhạc đàn
Dây chùng lạc tiếng, vỡ âm ngân
Muốn nghe, muốn hát đành ngưng vậy
Lưu luyến nằm kia, rải cõi tầng…

Hôm qua trở lại bến sông xưa
Cẩn thận bước lên một chuyến đò
Náo nức, bồn chồn vương vấn cũ
Dè đâu… dĩ vãng cuốn trôi xa.


30/12/2017
Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng
Tiếng Lòng Sâu Thẳm
Bài gửi Thu Dec 24, 2020 6:07 pm by Nguyễn Thành Sáng
Việt - Thơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) (1) - Page 19 Images?q=tbn:ANd9GcROWAhza5dhj5rGehW93UTGc18zEtdjit1bwoTa7OxlxH_4U1f8

Tiếng Lòng Sâu Thẳm

Đã bốn lần ta di chuyển nhà
Bởi dài đối diện với phong ba
Gạo tiền, tình nghĩa, lòng nhân thế…
Tất cả vì đây để gọi là

Phận kiếp con người phải bước đi
Do từ hai chữ thịnh và suy
Rồi qua ngày tháng bao thay đổi
Có được ở tim những cái gì

Luyến lưu, vương vấn… khắc ghi sâu
Hoặc hận, hờn, đau… đến bạc đầu
Dẫu muốn, dẫu không nhưng cũng phải
Tình cờ gió thổi, lá lao xao

Từ đất Cần Thơ đến Sóc Trăng
Trở về Tám Tám…bán buôn ăn
Rồi lên Bình Thủy nuôi con lớn
Nay lại Tám Lăm ghé chợ gần

Tóc xanh, thêm điểm, điểm thêm sương
Theo bóng thời gian mỗi chặng đường
Nay đã trưa rồi dần ngả nắng
Giờ đây đọng lại dãy ngân chuông

Thấy cảm, thấy thương nghĩa vợ hiền
Chuỗi dài đăng đẳng trước truân chuyên
Anh đâu em đó đồng cam chịu
Chẳng tiếng thở than hoặc trách phiền

Con thơ hai đứa chỉ vâng lời
Cha Mẹ định sao hiểu vậy thôi…
Một thoáng trầm tư vào nỗi nhớ
Từ trong sâu thẳm…Vợ Con ơi...


31/12/2017
Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng
Bạn Đi Rồi Còn Ta…
Bài gửi Thu Dec 24, 2020 6:08 pm by Nguyễn Thành Sáng
Việt - Thơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) (1) - Page 19 Images?q=tbn:ANd9GcQY_78qHr_9ik-qH4s94b_JTpZyOxs5CW2nW3doe7Jzp_x_6dPo  

   Bạn Đi Rồi Còn Ta…

Nầy Sáng! Bạn ơi! Sao ở đó!
Giữa khuya trầm mặc đứng chơ vơ
Đăm chiêu, tư lự dầy lên mắt
Mệt mỏi hay chăng? Vẻ thẫn thờ!

Đâu rồi lóng lánh một vầng thanh 
Toả sáng không gian tận nẻo ngàn
Soi bước lạc sầu bao lữ thứ
Khơi dòng cảm xúc dậy lâng lâng

Đâu những chiều tà duỗi cánh bay
Dạt dào từ thẳm đẩy lung lay
Hồn mơ của bạn lùa mây khói
Lúc lộng từng cơn, lúc thả dài

Đâu quả tim vàng nhịp lắc rung
Ngân nga vút tận đỉnh không trung
Rồi trầm trải rộng về sông biển
Loang toả vào sâu cõi mịt mùng!…

Gió Đông Trung Á bạn thân ơi!
Từ chốn phương ngàn xa thật xa
Chuyển hướng về đây hoà sự sống
Tiện đường ghé lại để thăm ta

Mời bạn dừng chân ngồi xuống bên
Tách trà nhấp nháp, đợi trăng lên
Sẻ chia giây phút niềm tri kỷ…
Ấm áp cùng nhau thắm nghĩa tình…

Giờ đây bạn đã tiếp lên đường
Ta vẫn là ta của gió sương
Chiếc bóng canh thâu bờ quạnh quẽ
Từ trong khe khẻ…Tại sao buồn...

                           
2/1/2018
 Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng
Thao Thức Hồn Thu…
Bài gửi Fri Dec 25, 2020 9:36 pm by Nguyễn Thành Sáng
Việt - Thơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) (1) - Page 19 Images?q=tbn:ANd9GcTFjGcW77ukG2QppFObb0qvw6xdoA28mWU5AJm0lYZu_HxZ7IBkag

Thao Thức Hồn Thu

Nầy tấc lòng sâu đang ẩn kín
Đêm qua ngươi hỏi…Tại sao buồn?
Khi mà mới độ giữa canh khuya
Sương trắng hãy mờ chưa nhỏ xuống!

Và cuộc sống ta giờ đổi khác
Không còn lao nhọc nặng lo toan
Ngày hai buổi sáng chiều thong thả
Êm ấm cửa nhà với vợ con…

Tất cả chỉ là bề mặt biển
Phẳng phiu, bình lặng tháng ba thôi
Mấy ai nhìn thấy dòng thăm thẳm
Cuồn cuộn xoay tròn chẳng phút lơi

Nhân tình, đạo nghĩa hiện nằm đâu
Lẽ sống vinh quang ở chỗ nào
Ôm ấp, nuôi trồng nơi dĩ vãng
Giờ đây kết tụ được là bao?

Mẹ Cha, quyến thuộc, chị anh em
Bè bạn gần xa đượm nỗi niềm…
Nay đã xương tàn vùi đất lạnh
Cái gì thỉnh thoảng ghị con tim…

Khiến mãi chuỗi dài lắm trở trăn
Chưa hề phôi nhạt những bâng khuâng
Hận, hờn, oán, chán…rồi thương tiếc
Thao thức, suy tư thả xế tàn

Cái vỏ bọc ngoài chỉ mảnh che
Vạn nghìn vương vấn khuất trong kia
Ôi dài! Lặng lẽ bầu thanh vắng
Canh cánh hồn thu nghẹn nhớ về...


3/1/2018
Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng
Giờ Đây Lại Vướng Sầu
Bài gửi Fri Dec 25, 2020 9:38 pm by Nguyễn Thành Sáng
Việt - Thơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) (1) - Page 19 Images?q=tbn:ANd9GcRJovelBUD52l1N7maz3oPK4izRiuJlO_7-3RmPM9jvar5yf0tv

Giờ Đây Lại Vướng Sầu

Vậy thì! Em hãy cứ quên tôi
Sống tiếp thời gian với những gì
Cảm nhận, suy tư và hướng vọng
Cho đời còn lại nhẹ nhàng đi!

Kỷ niệm ngày xưa chỉ đóm mờ
Bởi vì lưu luyến, hóa thành mơ
Cho hồn vương vấn bay vào ấy
Ngắm lại một lần, đỡ ngẩn ngơ

Chớ còn chi nữa để cho nhau
Khi muối với tiêu rải trắng đầu
Bến nước, con đò nơi dĩ vãng
Thay bờ, mục rã mất từ lâu

Dấu tích tình yêu cũng chẳng còn
Nỗi niềm thao thức đỉnh chon von
Phẳng phiu, khúc khuỷu hay ghềnh gập
Ngả rẽ ba đường, nghịch dấu chân!…

Biết vậy! Mà sao mãi nhớ nhung
Phải chăng từ độ ghé sang sông
Về nơi chốn lạ thăm “người ấy”
Là lúc con tim đã hỏi lòng…

Nên mấy chục rồi vẫn ở đây
Hiên buồn canh vắng, gió lung lay
Nửa vầng trăng khuyết nằm trên đó
Trải trước mặt tôi! Chỉ nửa hoài

Còn nửa cong cong ở chỗ nào
Muốn tìm, muốn kiếm phải về đâu
Khi hoàng hôn đổ, dần tan bóng…
Bởi thế giờ đây! Lại vướng sầu.


4/1/2018
Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng
Ray Rứt Mãi Trong Tôi
Bài gửi Sat Dec 26, 2020 7:07 pm by Nguyễn Thành Sáng
Việt - Thơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) (1) - Page 19 Images?q=tbn:ANd9GcSR6gHDwE7PMTYR2Pubqt3UC63HwQ-VkAoxegtktloZAw8IqiVz

Ray Rứt Mãi Trong Tôi

Ôm nửa mảnh trăng tàn trước ngõ
Khiến em sầu, vàng võ, héo hon
Âm thầm thui thủi bước chân
Liêu xiêu nghiêng ngả theo ngàn khổ đau!

Sao ngày ấy chẳng câu vĩnh biệt
Cho cõi lòng da diết phôi pha
Bởi vì tình đã lìa xa
Có còn đâu nữa để mà đợi mong

Rồi năm tháng trên dòng cuộc sống
Tôi chỉ là cái bóng âm u
Một thời kéo cả trời thu
Trùm lên ảm đạm, mịt mù, tối tăm

Từ sâu thẳm tiếng ngân não nuột
Cứ mãi hoài tím ruột bầm gan
Làm cho xuân thắm lỡ làng
Đẩy em nẻo vắng, lang thang vật vờ

Ngày sớm tối thẫn thờ vọng tưởng
Hai ánh sầu thẳng hướng nhà “ai”
Xạc xào gió nhẹ lắc lay
Ảnh hình, kỷ niệm…thở dài, lệ rơi!…

Dĩ vãng xưa! Em ơi! Thỉnh thoảng
Quay trở về ẩn hiện chập chờn
Nhớ nhung ray rứt từng cơn
Vì sao đành đoạn xé hồn người thương?

Để một khối u buồn tan tác
Phả loang tràn cuốn mất đời em
Lênh đênh sóng nước con thuyền
Lững lờ trôi giạt vào miền quạnh hiu

Chiều chiều rồi lại chiều chiều...



5/1/2018
Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng
Chén Cơm Chan Nước Mắt
Bài gửi Sat Dec 26, 2020 7:08 pm by Nguyễn Thành Sáng
Việt - Thơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) (1) - Page 19 Images?q=tbn:ANd9GcRZN2OTjF-gd2G6-sMW9kXeS5NsB7d23fo3qlLkh824Sjfrq5AxLg

Chén Cơm Chan Nước Mắt

Gượng ngồi dậy, tay cầm cái muỗng
Ráng múc cơm đẩy xuống dạ tàn
Cố mong sức khỏe kéo lần
Cầm chèo bơi sóng qua ngàn hiểm nguy!

Vợ đã vội ra “đi về trước”
Bỏ lại đây não nuột tình sâu
Hai năm lặng lẽ trôi mau
Nuôi con gà trống nén sầu quả tim

Dòng nhấp nhố bảy chìm ba nổi
Cánh tay chèo tê mỏi từng cơn
Để rồi bỗng chốc một hôm
Bệnh tình đổ ụp bào mòn tấm thân

Nằm xuống đó muôn phần bi đát
Mất việc làm, tiền bạc lại không
Gió giông, sóng dữ bập bồng
Mảnh thuyền rụng lái quay vòng đảo điên!

Tội cho trẻ, trăng nghiêng nửa khuyết
Tuổi còn thơ nào biết gì đâu
Thương cha vàng võ ốm đau
Phải đành nghi học, qua cầu lắc lư

Đi làm mướn, bưng tô rửa chén
Kiếm chút tiền đỡ miệng cả nhà
Nỗi buồn da diết, xót xa
Nhìn tròn chưa đến, vội tà ánh rơi

Bát cơm nầy! Hỡi ơi! Nước mắt
Tôi chan vào, lùa hết xuống đây
Trời cao có hiểu, có hay
Đớn đau quặn thắt, đoạn đoài ruột gan...



6/1/2018
Nguyễn Thành Sáng
Nguyễn Thành Sáng
Vì Sao
Bài gửi Sun Dec 27, 2020 4:52 pm by Nguyễn Thành Sáng
Việt - Thơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) (1) - Page 19 Images?q=tbn:ANd9GcQBl3Rja-AWknD4LulwBctYQm2YJ7ATE6LpiZJsGt4Uy8dyMDj9

Vì Sao

Gần ba năm, kể từ đêm ấy
Tôi thả hồn tìm lại hình xưa
Nửa mong uống chén rượu thơ
Nửa lòng vơi nhẹ thẫn thờ vấn vương!

Gặp lại em trên đường ảo ảnh
Chuỗi năm dài canh cánh con tim
Phút giây lắng đọng tạm yên
Vui mừng khôn xiết, nỗi niềm ngân nga

Nhưng khoảnh khắc chiều tà chuyển tối
Dạ não nề, rười rượi bâng khuâng
Bởi nay lá rũ, trăng tàn
Từ từ lẩn khuất dưới màn âm u…

Đành lặng lẽ gom mơ, cuốn mộng
Trả về xưa cái bóng của xưa
Âm thầm chân bước lên đò
Về nơi chỗ nhớ…từ giờ hãy thôi!...

Lúc nào đó! Em ơi! Có nghĩ!
Tại vì sao “anh ấy” chẳng quên
Khi mà đăng đẳng thời gian
Gần mười năm chẵn, rẽ đường cách xa?

Sao tha thiết, đậm đà còn đó
Khi bốn bề ít gió, nhiều mây
Vì sao mãi nhớ bàn tay
Trao từng miếng ổi…cho ai ấm lòng?

Sao tận cõi mênh mông diệu vợi
Cánh chim ngàn vẫn tới nơi đây
Và sao người cứ nhớ hoài
Khi mà dĩ vãng nhạt phai mất rồi...


7/1/2018
Nguyễn Thành Sáng
 

Thơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) (1)

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 

Trang 19 trong tổng số 20 trangChuyển đến trang : Previous  1 ... 11 ... 18, 19, 20  Next

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Diễn Đàn Văn Thơ :: Forum :: Thơ Tác Giả :: NTS-