Diễn Đàn Văn Thơ
Bạn có muốn phản ứng với tin nhắn này? Vui lòng đăng ký diễn đàn trong một vài cú nhấp chuột hoặc đăng nhập để tiếp tục.

Diễn Đàn Văn Thơ

Giao Lưu Thơ Văn - Không Chính Trị - Tôn Giáo
 
Trang ChínhTrang Chính  Trang ChủTrang Chủ  Sự kiện  GalleryGallery  Tìm kiếmTìm kiếm  Latest imagesLatest images  Đăng kýĐăng ký  Đăng NhậpĐăng Nhập  

Share | 
 

 TRUYỆN THƠ CỔ TÍCH

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
Bounthanh Sirimoungkhoune
Quản Trị Viên Suất Sắc
Quản Trị Viên Suất Sắc
Bounthanh Sirimoungkhoune

Tổng số bài gửi : 5650
Xem : 72518
Ngày Tham Gia : 21/08/2016
Đến từ : Úc
Tuổi : 63

TRUYỆN THƠ CỔ TÍCH Empty
12082017
Bài gửiTRUYỆN THƠ CỔ TÍCH

TRUYỆN THƠ CỔ TÍCH Truyun10


Được sửa bởi Bounthanh Sirimoungkhoune ngày Sun Aug 13, 2017 4:14 pm; sửa lần 1.
Về Đầu Trang Go down

 Similar topics

-
» ĐÊM CÔ TỊCH
» Cổ tích là mơ
» Cổ tích là mơ
» VÙNG CỖ TÍCH
» SỐNG LẠI TÍCH XƯA
Share this post on: reddit

TRUYỆN THƠ CỔ TÍCH :: Comments

Bounthanh Sirimoungkhoune
Re: TRUYỆN THƠ CỔ TÍCH
Bài gửi Sat Aug 12, 2017 3:51 pm by Bounthanh Sirimoungkhoune
TRUYỆN THƠ CỔ TÍCH Cartoon-happy-crocodile-isolated-white-background-illustration-60507283

 TRUYỆN 1:

 LỘN CÁ SẤU VỀ           

Yêu người cho kĩ là người
Ngó cho kĩ đã hẵng mời bên nhau
Chuyện đời bao nỗi lo âu
Biết người biết mặt biết đâu lòng người
Rồi khi ăn ở bên đời
Mèo Cọp thì cũng thân đời nhỏ to
Ngó xuống cho kĩ hẵng mua
Đừng cho lộn kiếp lộn mùa mới hay
Sống sao với Cọp hàng ngày
Hay coi cho kĩ đừng say sắc hình
Thằn Lằn thân mỏng mềm xinh
Thêm hiền thêm hảo trên trần nhà đêm 
Đứng ngó thì cũng thấy thương
Thân hình bóng nhỏ đêm về kiếm ăn
Dễ thương như kiếp Thằn Lằn
Nếu ai muốn được kiếm thăm mua về
Nếu đi coi kĩ hẵng mua
Mắt nhắm mắt mở mua về lại sai
Đem về nuôi nấng bên người
Sáng ra mở cửa trời ơi úi chà!
Cá Sấu nằm ngang giữa nhà
Mắt nhắm mắt mở đêm qua mang về
Thằn Lằn thì lại chẳng mua
Vác bà Cá Sấu nói sao với đời

           10.00 đêm 11.04.2017
       mua Thằn Lằn thì đi vác bà 
           Cá Sấu về bên cạnh

 


Được sửa bởi Bounthanh Sirimoungkhoune ngày Fri Aug 18, 2017 10:00 pm; sửa lần 1.
Bounthanh Sirimoungkhoune
Re: TRUYỆN THƠ CỔ TÍCH
Bài gửi Fri Aug 18, 2017 9:59 pm by Bounthanh Sirimoungkhoune
TRUYỆN THƠ CỔ TÍCH B8d6f610

TRUYỆN 2:


BÀ CUA VỚI BÀ TÔM 
     DẠY CON


Một lần dạo bước bờ sông
Nghe tiếng Cua mẹ âm thầm thở than
Bên cạnh có một bà Tôm
Hai bà buồn bã một hôm qua rồi
Thơ thẩn dừng bước tôi ngồi
Thấy hai bà đó đứng ngồi thở than
Bà Tôm sanh mấy đứa con
Bà dạy bà dỗ mấy con từng ngày
Dạy con đi thẳng lưng ngay
Đừng khom đừng nhảy đêm ngày còng lưng
Tôm con thì vẫn dửng dưng
Vừa khom vừa nhảy lung tung sáng chiều
Bà Tôm ngồi ngó buồn hiu
Chẳng dạy chẳng dỗ một điều với con
Hàng ngày bà cũng mệt mòn 
Dạy con không được mặc con lưng còng 
Bà cua cũng nói cũng than
Con sanh thời này chẳng màng nghe ai
Tôi cũng la hét từng ngày
Dạy con cho được mai ngày giỏi giang 
Dạy con dạy cả ngày đêm
Bò thẳng như mẹ bò ngang làm gì
Cua con nó cười khì khì
Mẹ dạy mẹ dỗ chẳng nghe chẳng màng
Sáng chiều cứ vẫn bò ngang
Đường đi thì thẳng cứ ngang ngược chiều
Từng ngày dạy dỗ bao nhiêu
Bà Cua than thở dạy nhiều vẫn ngang

            10.00 đêm 10.04.2017
          Truyện bà Cua với bà Tôm dạy con
Bounthanh Sirimoungkhoune
Re: TRUYỆN THƠ CỔ TÍCH
Bài gửi Fri Aug 25, 2017 9:49 pm by Bounthanh Sirimoungkhoune
TRUYỆN THƠ CỔ TÍCH A128e211

TRUYỆN 3: 

RẾT RÙA KẾT NGHĨA

Hai nhà sát vách Rết Rùa
Hai người kết nghĩa thiếu thừa anh em
Đại ca Rùa nói thấy thèm
Mua rượu về nhậu anh em chúng mình
Đã lâu sinh sống một mình
Hôm nay kết nghĩa thôi đành mình say
Để anh mua rượu hôm nay
Em nấu vài món loay hoay ở nhà
Rết nghe với tiếng cười khà
Cái mai anh nặng ở nhà nấu ăn 
Chân em có nhiều đi nhanh
Để anh mua rượu mấy canh mới về
Thôi anh về nhà nấu đi
Em về chuẩn bị em đi lẹ làng 
Đại ca gật đầu ngó em
Rùa về Rùa nấu món ăn đợi chờ
Nấu xong mấy tiếng chẳng nghe
Rùa ngồi Rùa đợi Rết về hay chăng
Nửa ngày quá đợi quá mong
Đại ca bụng đói lăng nhăng qua nhà
Cánh cửa nhà Rết mở ra
Đại ca đứng ngó quay ra lắc đầu
Đứng ngó chẳng biết sao đây
Rết còn mang tất mang giày chưa xong
Cũng đúng Rết có nhiều chân
Mới được một nửa cùng gần ngày sang
Đại ca chẳng nói chẳng nàng 
Quay đi mua rượu chợ làng thay em.
 
Thơ cổ tích Rùa và Rết
10 giờ 9.4.2017
Bounthanh Sirimoungkhoune
Re: TRUYỆN THƠ CỔ TÍCH
Bài gửi Fri Sep 15, 2017 9:23 pm by Bounthanh Sirimoungkhoune
TRUYỆN THƠ CỔ TÍCH 93764810


TRUYỆN 4:    CÂY DỪA CONG
 
Lạng Sơn có bóng hình nhân
Ẵm con chờ chồng đứng cả ngàn năm
Lại thêm một cặp vợ chồng
Chồng đi chinh chiến mấy năm chẳng về
Mấy năm ngày ngắn đêm thừa
Ngày rằm vợ vẫn đến chùa khấn van
Cầu mong được nhận tin chàng
Mấy năm nàng vẫn chợt choàng chờ tin
Ngày đi chiều tối chẳng yên
Nén nhang cầu khấn từng đêm chờ chồng
Thời gian đã mấy năm mong
Vẫn thơ thẩn sống long đong một mình
Chiều về đường ngõ vắng tanh
Lủi thủi mình sống chờ trông chồng về
Ngày ngày đứng tựa cây dừa
Ngó ra ngoài ngõ lưa thưa bóng người
Cây dừa đứng thẳng chọc trời
Nghe lời than thở lòng người ngày đêm
Trời cao ngó xuống thêm thương
Ngó thấy cảnh buồn chờ chồng mấy năm
Trời uốn cây dừa cho cong
Để khỏi nàng tựa đau lưng từng ngày
Thì ra từ đó đến nay
Cây dừa đâu thẳng đêm ngày như cau.
 
           13.08.2017
   Bounthanh Sirimoungkhoune
           Niềm tin
Nếu ai để ý thấy cây dừa mà mọc thẳng như cây cau, người đó sẽ gặp may mắn


Được sửa bởi Bounthanh Sirimoungkhoune ngày Fri May 01, 2020 9:46 am; sửa lần 3.
Bounthanh Sirimoungkhoune
Re: TRUYỆN THƠ CỔ TÍCH
Bài gửi Fri Sep 29, 2017 9:57 pm by Bounthanh Sirimoungkhoune
TRUYỆN THƠ CỔ TÍCH Downlo10

TRUYỆN 5: 


KIẾN VOI ĐUA SỨC
 
Thể thao đua sức đua tài
Kiến voi đua sức biết ai thắng lời
Kiến lên xin với ông trời
Cho tôi đua sức với voi một lần
Mắt kiến một mí ngó gần
Kiếm ăn chẳng được ấm thân ngày nào
Kiến đòi trao đổi mắt voi
Bằng quả dưa hấu mắt voi kiến cần
Xin trời ngồi xuống chứng minh
Nếu con được thắng thay hình mắt nhau
Trời cười ngó mặt kiến tâu
Trời gọi voi đến đua nhau thi tài
Voi cười chẳng nói nên lời
Ngó kiến nhỏ bé lại đòi đua nhau
Trời ngó chẳng biết nói sao
Trời hỏi với kiến lối nào thi đua
Kiến lấy một hạt gạo ra
Kiến vác hạt gạo hát ca vui mừng
Kiến để hạt gạo trên lưng
Kiến nhảy kiến nhót tưng bừng khắp nơi
Xong rồi kiến mới hỏi voi   
Hạt gạo nó nặng gấp mười thân tôi
Trời nghe kiến nói đúng rồi
Voi dừng tiếng nói tiếng cười đứng im
Tảng đá trước mắt voi nhìn
Gấp ba thân nặng voi nâng sao đành
Voi đành thử sức cho xong
Hòn đá như ngủ vẫn nằm trơ trơ
Nghỉ mệt một lúc voi thưa
Trời ơi con đã chịu thua kiến rồi
Giờ trời đổi mắt kiến voi
Mắt kiến to bự lồi ra bên ngoài
Kiến mừng ngó thấy xa xôi
Kiếm ăn quá đủ đêm ngày ấm thân
Kiến mừng vội vã cám ơn
Trời ngồi thay đổi vui đền mắt nhau
Mắt kiến lồi ra hơn đầu
Trời cười ngộ nghĩnh kiến đâu lại mừng
Mắt voi một mí xinh xinh
Trời khen voi ngó thêm hình hiền lương
Thân to mắt nhỏ dễ thương
Ngó xa mới thấy voi hiền ngây thơ
Thì ra từ đó đến giờ
Kiến voi thay mắt nào ngờ dễ thương
 
               03.08.2017
      Bounthanh Sirimoungkhoune


Được sửa bởi Bounthanh Sirimoungkhoune ngày Fri May 01, 2020 9:48 am; sửa lần 1.
Bounthanh Sirimoungkhoune
Re: TRUYỆN THƠ CỔ TÍCH
Bài gửi Fri Oct 06, 2017 10:32 pm by Bounthanh Sirimoungkhoune
TRUYỆN THƠ CỔ TÍCH Images39

TRUYỆN 6:


CHIÊU VÕ CUỐI CÙNG
 
Hôm nay chợt nhớ ngoài sân
Thấy mèo ngồi ị giấu phân từng ngày
Hỏi ai có biết chuyện này
Hỏi mèo mèo kể chuyện này cho nghe
Thời gian văn võ trôi qua 
Một thời mèo đã xa hoa võ đài
Thế gian ai cũng khiếp vời
Võ mèo bá chủ để đời chẳng quên
Ai cũng muốn học muốn theo
Nhưng mèo chẳng dạy chẳng thèm ngó ai
Mèo giấu nghề võ trong tay
Mèo còn đứa cháu loay hoay khấn cầu
Xin mèo dạy võ đã lâu
Mèo cũng phiền phã nói sao từng ngày
Cọp mèo cậu cháu đâu đây
Tránh sao cho khỏi tháng ngày hỏi trông
Mèo đành chấp nhận cho xong
Dạy võ cho cọp xuôi vòng thời gian
Mười năm cọp đã học xong
Bây giờ cọp muốn giỏi danh trên đời
Nếu thắng được mèo là thôi
Không còn ai nữa đua đôi với mình
Cọp sẽ bá chủ thế sơn
Trong thế gian võ cọp hơn trên đời
Không thua không kém một người
Cọp mới bày vẽ đua chơi với thầy
Hỏi ai giỏi võ cho hay
Mèo đành trốn tránh đêm ngày thách nhau
Rồi mèo tránh được bao lâu
Mèo nghĩ sẽ phải đấu nhau một lần
Một ngày trôi tới xuôi vần
Học trò độc ác phải đành đấu nhau
Lòng cọp mèo biết đã lâu
Nên mèo giữ lại một chiêu cuối cùng
Đấu nhau mèo mới đem dùng
Mèo trèo lên cây ung dung mèo nằm
Cọp đành la hét um sùm
Cọp thua chiêu cuối không trèo được cây
Cọp biết mình đã thua rồi
Với lời tức giận một ngày mai sau
Cọp thêm bực bội điên đầu
Nếu bắt mèo được phân đâu chẳng còn
Từ đó mèo dạy cháu con
Đừng cho cọp thấy chẳng còn cả phân
Đi ị phải giấu cho im
Từ đó mèo ị giấu phân đến giờ
 
       06.08.2017
  Bounthanh sirimoungkhoune


Được sửa bởi Bounthanh Sirimoungkhoune ngày Fri May 01, 2020 9:51 am; sửa lần 2.
Bounthanh Sirimoungkhoune
Re: TRUYỆN THƠ CỔ TÍCH
Bài gửi Fri Oct 13, 2017 9:37 pm by Bounthanh Sirimoungkhoune
TRUYỆN THƠ CỔ TÍCH Maxres13

TRUYỆN 7:
GÀ RẮN KHOE TÀI
 
Mua Gà chim chóc về nuôi
Xinh xinh đẹp đẹp cho vui mắt người
Ngồi nghe Gà kể chuyện đời
Một ngày gà gặp bạn người xa xưa
Rừng sâu núi lạ Rắn về
Gặp Gà bạn cũ tỉ tê chuyện trò
Hai người có tánh hay khoe
Đã lâu không gặp mặn mà ra sao
Rắn khoe đất lở núi cao
Ngàn dặm cách trở biết bao núi đường
Không chân đi khắp trời phương
Năm châu bốn bể không đường cũng đi
Mấy năm tôi mới trở về
Hôm nay gặp gỡ bạn bè năm xưa
Không chân mà giỏi không vừa
Năm châu bốn bể cũng thừa đi qua
Rắn khoe Rắn nổ với Gà
Gà nghe Rắn nổ cười khà ra chiêu
Gà than bao cảnh bao điều
Một bầy con đẻ từng chiều khó khăn
Nuôi con không vú giỏi giang
Kiếm ăn cho đủ một đàn con thơ
Sáng ra chiu chít đứng chờ
Vú thì không có nào ngờ nuôi con
Sanh đẻ cả lũ Gà non
Đâu phải một đứa mà còn ẵm ôm
Thấy chưa Gà mới giỏi giang
Hai người khoe giỏi khoe sang thân mình
Một bầy Gà nhỏ xinh xinh
Hai người trò chuyện linh tinh khoe màu
Xa nhau đã biết bao lâu
Hai người đứng dậy chào nhau đi về
 
            16.08.2017
   Bounthanh Sirimoungkhoune


Được sửa bởi Bounthanh Sirimoungkhoune ngày Fri May 01, 2020 9:53 am; sửa lần 2.
Bounthanh Sirimoungkhoune
Re: TRUYỆN THƠ CỔ TÍCH
Bài gửi Fri Oct 27, 2017 8:28 pm by Bounthanh Sirimoungkhoune
TRUYỆN THƠ CỔ TÍCH 210


TRUYỆN 8:

CÂY KHẾ

Ngày xưa một cặp vợ chồng 
Từng ngày nghèo khổ mà lòng tốt thay
Giúp người giúp sáng đêm ngày
Cả làng ai cũng mến thương vợ chồng 
Tiếng tăm trôi khắp trời trong 
Trời nghe trời cũng muốn thăm một lần
Một ngày đôi cặp vợ chồng 
Đang ngồi than thở cơm ăn chẳng còn
Chỉ còn nửa chén cơm ngon
Hai người sao đủ chẳng còn gì ăn
Trước nhà có bà ăn xin 
Bà đã nhịn đói ngày đêm qua rồi
Chắp tay mười ngón xin người 
Mấy ngày nhịn đói xin ngài chén cơm
Hai người ngó nhau thêm buồn
Vợ chồng lấy nửa chén cơm tặng bà
Ăn xong bà mới nói ra
Tốt bụng tốt dạ thật là dễ thương
Hai con đừng có buồn tâm
Bà tặng một thứ đem trồng đêm nay
Bà tặng cho một ngôi sao 
Hai con hãy lấy hãy đào trồng luôn
Vợ chồng nghe lời nói khuyên 
Đem ngôi sao xuống trồng luôn bấy giờ
Quay lại vợ chồng thẩn thơ 
Bóng bà đã mất bao giờ chẳng hay 
Nửa chén cơm nguội còn đây 
Vợ chồng ngồi xuống chắp tay lạy trời 
Sáng ra chồng gọi vợ ơi 
Cây Khế đầy trái ở nơi trước nhà
Vợ chồng xin cám ơn bà
Rồi nhặt trái Khế đem ra chợ làng 
Từng ngày nhặt Khế bán luôn
Bây giờ mới có đồng tiền miếng ngon
Người tốt trời cũng vẫn thương
Vợ chồng hạnh phúc ấm yên đến giờ

       09.00 đêm 30.10.2017
   Bounthanh Sirimoungkhoune
       thơ cổ tích cây Khế
 


Được sửa bởi Bounthanh Sirimoungkhoune ngày Fri Nov 24, 2017 9:04 pm; sửa lần 1.
Bounthanh Sirimoungkhoune
Re: TRUYỆN THƠ CỔ TÍCH
Bài gửi Fri Nov 03, 2017 9:19 pm by Bounthanh Sirimoungkhoune
TRUYỆN THƠ CỔ TÍCH Hinh-a11

TRUYỆN 9:

BẦY KHỈ TRỐN MƯA
   
Một lần qua núi rừng xanh   
Thấy một bầy Khỉ vịn cành nhảy vui   
Ngồi xuống ngồi nghỉ thảnh thơi
Ngồi ngó bầy Khỉ đu vui cây cành
Bỗng nhiên trời đổ bão bùng    
Bầy Khỉ nhảy nhót lung tung bẻ cành
Bẻ xong Khỉ lại chồng lên
Rồi Khỉ lại xuống ngó lên bầu trời 
Còn có lỗ hổng nào rơi
Khỉ bẻ thêm cành lấp vùi cho xong 
Ngó lên thì thấy thành giàn
Ngó đẹp đẹp mắt Khỉ đan cả bầy
Giúp nhau làm việc vui say
Đến khi xong việc ngồi đầy ở trên 
Bầu trời thì chẳng lặng yên 
Đổ cơn mưa lớn đảo điên núi rừng 
Vừa mưa vừa gió tưng bừng 
Khỉ nhảy Khỉ nhót lung tung cây cành
Nhảy xong thì thấy lặng im 
Cả một bầy Khỉ lên trên giàn ngồi 
Lấy tay che đầu mưa rơi 
Dưới giàn chẳng trốn Khỉ ơi thật là
Tôi ngó với tiếng cười khà
Cả bầy Khỉ đó phơi mưa trên giàn 
Hạt mưa rơi đổ ngập tràn
Bầy Khỉ ướt đẫm mịn màng ở trên 
Trong lòng tôi mãi chẳng quên 
Khỉ trốn mưa đó vẫn in trong lòng 

           02.10.2017
 Bounthanh Sirimoungkhoune
    cổ tích Khỉ trốn mưa       
Bounthanh Sirimoungkhoune
Re: TRUYỆN THƠ CỔ TÍCH
Bài gửi Fri Nov 17, 2017 9:13 pm by Bounthanh Sirimoungkhoune
TRUYỆN THƠ CỔ TÍCH A1385010

TRUYỆN 10:


CON KIẾN BỤNG TEO 

Rắn nước vua độc thời xưa
Cổ tích ghi xuống cũng thừa ngàn năm 
Một ngày vui vẻ với con 
Có con một đứa mỏi mòn lòng thương
Sáng chiều dìu dắt ngõ đường 
Đùa vui đùa giỡn với con từng ngày
Một hôm xảy chuyện chẳng may
Đùa vui lại cắn trúng ngay con mình
Rắn nước buồn bã ngày đêm 
Ngồi ngó con chết chán chê bước đời
Rắn ra thề với ông trời 
Từ ngày con chết đổi đời đi tu   
Rắn phun độc vào bụi tre
Tre gai ai cũng lánh xa chẳng gần 
Tin này vang khắp trời trong 
Sinh vật nghe thấy để tâm kiếm tìm
Tranh nhau đi đến xếp hàng 
Kiến mối thân nhỏ cuối hàng mãi xa
Mấy ngày còn mãi xếp chờ
Nhịn khát nhịn đói bơ phờ ngày đêm 
Hổ mang hổ chúa hổ mèo
Đến trước đã mang bao nhiêu độc về
Hổ mang nhiều độc đến giờ
Còn Kiến còn Mối thẩn thơ cuối hàng 
Ngày đêm chẳng có gì ăn 
Cầu xin cầu khấn độc còn đến phiên 
Xếp hàng đã mấy ngày đêm 
Đến khi phiên Kiến độc còn chút thôi
Kiến đành hút độc cho rồi
Chỉ đủ ngứa ngáy khi ngồi cắn nhau 
Kiến đành chẳng biết nói sao 
Gần tháng nhịn đói bụng teo đến giờ

            05.10.2017
  Bounthanh Sirimoungkhoune
          thơ cổ tích
      Kiến Bụng Teo
Bounthanh Sirimoungkhoune
Re: TRUYỆN THƠ CỔ TÍCH
Bài gửi Fri Nov 24, 2017 9:09 pm by Bounthanh Sirimoungkhoune
TRUYỆN THƠ CỔ TÍCH B455c410

TRUYỆN 11:


              CON THỎ 

Ngày xưa một chuyện trên trời 
Có người làm biếng lại vừa tham ăn
Nhậu nhẹt uống rượu cả năm 
Trời sai trời khiến chẳng màng trong tai 
Giả vờ không nghe tiếng ngài 
Cứ ngồi cứ uống mê say đến cùng 
Thịt gà cá lợn trên mâm
Một mình xơi cả chẳng còn phần ai 
Trên trời ai cũng mệt nhoài
Chờ cho tánh nết đổi hoài chẳng thay 
Vẫn còn làm biếng cả ngày
Trời đành xử tội đuổi ngay xuống trần
Đôi tai trời kéo cho dài
Để cho người chửi tai nghe rõ ràng
Thịt cá thì cấm không ăn
Rượu chè cũng cấm nước non cũng đừng 
Ăn khô ăn nhạt cả năm 
Nếu còn làm biếng đói thân cũng đành
Trên trời chẳng có ai thương
Xuống trần mà sống tai dài hơn thân
Xuống trần người cũng đặt tên
Tên là con Thỏ liên miên đến giờ
 
            06.10.2017
  Bounthanh Sirimoungkhoune
    
          Thơ cổ tích     
       Truyện con Thỏ
Bounthanh Sirimoungkhoune
Re: TRUYỆN THƠ CỔ TÍCH
Bài gửi Fri Dec 01, 2017 9:19 pm by Bounthanh Sirimoungkhoune
TRUYỆN THƠ CỔ TÍCH 78a95f10

TRUYỆN 12:

ẾCH CÕNG CHỒNG ĐI ĐẺ

Ngày xưa trai gái một đôi      
Đã đến tuổi đời dạm ngõ cầu xin
Bên chàng có một đứa con 
Bên nàng cũng có một nàng không hai 
Đôi duyên vương vấn tuổi đời
Cưới nhau cho gọn đêm ngày mai sang 
Một nàng làm biếng nhất làng
Cha mẹ chẳng giúp ở nhà chẳng chăm 
Lấy chồng thì vẫn biếng thân 
Chồng về giặt giũ nấu cơm cho nàng 
Bên chồng bên vợ cũng chàng 
Một mình chàng gánh cả làng mến thương
Người làng than thở thương anh
Tiếng than tiếng thở vang thanh tới trời
Động lòng trời xuống thử coi 
Thấy nàng làm biếng hơn người thế gian 
Trời ngó thêm thấy buồn tâm
Trời coi hai đứa cũng gần năm sang 
Trời đành hoá kiếp cho xong 
Thành cặp đôi Ếch mới biết thương chồng 
Chăm chỉ ngày tháng ngày mong
Đến khi đi đẻ cõng chồng đi theo  

           06.10.2017
   Bounthanh Sirimoungkhoune
          Thơ cổ tích

   Ếch cõng chồng đi đẻ  


Được sửa bởi Bounthanh Sirimoungkhoune ngày Thu Jul 25, 2019 8:50 am; sửa lần 1.
Bounthanh Sirimoungkhoune
Re: TRUYỆN THƠ CỔ TÍCH
Bài gửi Fri Dec 15, 2017 9:51 pm by Bounthanh Sirimoungkhoune
TRUYỆN THƠ CỔ TÍCH 11975510

TRUYỆN 13:

CƠN GIÓ THU 

Một bà sinh sống trong chùa
Ngày đêm quét dọn cho vừa miếng ăn
Tuổi bà đã tám mươi lăm
Ngày ngày bà cũng quá chăm quá làm
Sân chùa quá rộng thênh thang
Những cây cổ thụ mịn màng chen nhau 
Từng mùa lá đổ thay màu
Rơi rụng tàu lá phủ màu cả sân
Bà già ngồi quét dần dần
Sáng chiều bà cũng loanh quanh sân chùa
Khom khom quét quét vào lề
Phật ngồi phật thấy bộn bề xót thương
Mùa thu lá phủ khắp vườn
Thấy bà già đó khom khom sáng chiều
Lòng phật thương bà bao nhiêu 
Mới tặng cơn gió liêu xiêu thu về
Cuốn tàu lá rụng trôi đi 
Gió thu thổi lá gom ngay bên lề
Mùa thu có gió theo về
Bà già mới có ngày về nghỉ ngơi 
Khỏi khom khỏi quét từng ngày
Gió thu thổi lá ngày nay vẫn còn 

           07.10.2017
  Bounthanh Sirimoungkhoune



Được sửa bởi Bounthanh Sirimoungkhoune ngày Wed Aug 07, 2019 7:41 pm; sửa lần 1.
Bounthanh Sirimoungkhoune
Re: TRUYỆN THƠ CỔ TÍCH
Bài gửi Fri Jan 05, 2018 10:14 pm by Bounthanh Sirimoungkhoune
TRUYỆN THƠ CỔ TÍCH Images19

TRUYỆN 14:

VẦNG TRĂNG

Xa xưa ngày sáng tối đêm 
Mười lăm trời lại tối đen mịt mù
Chẳng ai đi đến thăm chùa
Trời đen tối mịt trong chùa vắng tanh
Chỉ có một cặp vợ chồng 
Hơn tám mươi tuổi vẫn viếng thăm chùa   
Tối đêm vừa té vừa đi 
Đêm rằm nào cũng đến chùa tụng kinh
Cả làng chẳng có ai thăm
Đêm về thì ngủ lặng im trong nhà
Trời cao ngó thấy xót xa
Vợ chồng già đó rằm đêm đến chùa
Nhiều rằm giông tố bão mưa
Vẫn dìu nhau đến nghe kinh từng rằm
Trời đành hiện bóng một đêm 
Trước chùa trời đứng lặng im ngóng chờ
Chờ vợ chồng đó ra về
Trời đón đường hỏi đêm khuya tối mờ
Già rồi mà vẫn còn đi 
Sao thấy đường ngõ mà về trong đêm 
Trời tặng một hòn đá viên 
Nó có ánh sáng rọi đường đêm cho 
Hãy ném lên trời ném đi
Sẽ treo lơ lững đêm khuya rọi đường 
Vợ chồng cúi đầu cám ơn
Ông cầm viên đá ném ngay lên trời
Đá treo lơ lửng sáng ngời 
Rọi sáng đường ngõ tuyệt vời đêm thanh
Vợ chồng quay lại kiếm ông
Cám ơn lần nữa nhưng không thấy người
Chỉ biết cám ơn với trời 
Đêm nay đường ngõ sáng ngời biết bao 
Vợ hỏi chồng đặt tên sao 
Hòn đá trời tặng trời trao đêm này 
Vừa đi vừa miệng mỉm cười
Một chút ông nói đôi lời: VẦNG TRĂNG 

           08.10.2017
   Bounthanh sirimoungkhoune
   Thơ cổ tích

   Vầng Trăng


Được sửa bởi Bounthanh Sirimoungkhoune ngày Fri Mar 02, 2018 9:53 pm; sửa lần 1.
Bounthanh Sirimoungkhoune
Re: TRUYỆN THƠ CỔ TÍCH
Bài gửi Fri Jan 12, 2018 9:47 pm by Bounthanh Sirimoungkhoune
TRUYỆN THƠ CỔ TÍCH 0eb7e110

TRUYỆN 15:


CON MỐI

Bóng núi sừng sững chọc trời
Nếu ai muốn hiểu đi vào chuyện xưa
Trên trời có một cặp tiên 
Lỡ lầm yêu quý kết duyên trên trời
Tu tiên sao có duyên người
Thượng đế bắt được cả đôi tội tần
Đôi tiên biết lỗi cầu xin  
Thượng đế tức giận đuổi tiên xuống trần
Sanh làm kiếp Mối an thân
Muốn về thiên đàng chăm chỉ mà xây
Bậc thang cho tới trên trời 
Bao giờ xây được an ngơi trở về
Chăm chỉ ngày tháng đêm khuya 
Ụ mối to nhỏ theo mùa ngày sang 
Nhiều ụ thành quả núi nàng 
Đêm ngày sừng sững mang mang chọc trời
Vẫn chưa cao tới ông trời
Chăm chỉ xây dựng chẳng nguôi ngày nào
Mong sao cho tới trời cao
Mong sao trở lại thương chào kiếp tiên 

                  08.10.2017
      Bounthanh Sirimoungkhoune
               Thơ cổ tích
               Con Mối
Bounthanh Sirimoungkhoune
Re: TRUYỆN THƠ CỔ TÍCH
Bài gửi Fri Feb 02, 2018 9:10 pm by Bounthanh Sirimoungkhoune
TRUYỆN THƠ CỔ TÍCH Photo110

TRUYỆN 16:

MÂM CÚNG CÓ RƯỢU CHÈ

Trên trời tu luyện là nơi 
Ông trời tu luyện mấy ngàn đời qua
Từng ngày vang vọng tiếng nghe
Tiếng hát ka ra ô kê vọng hoài 
Chợt choàng nghe tiếng quen tai
Trời ngồi ngó xuống thế gian hát cười
Rượu chè thì lại chẳng vơi 
Thiên đàng tu luyện buồn ơi là buồn
Nhiều ngày gió thổi mờ sương
Cũng ngồi tu luyện liên miên một mình
Một hôm trời xuống trần gian
Đi kiếm mua rượu lang thang phố đường 
Mua rồi ngồi uống thử xem 
Chát cay mặn ngọt lại thêm ấm lòng 
Một hũ uống rồi chẳng xong 
Mua thêm một hũ uống rồi nằm luôn
Nghe tiếng xào xạc lìa thềm 
Trời hé một mắt qua đêm rồi kìa
Thì ra say ngủ bên lề
Chợt choàng ngồi dậy cười khà rượu ngon 
Uống thêm đêm nữa thử xem
Ban ngày dạo bước chờ đêm buông về
Đêm nay trời ngồi tỉ tê
Xung quanh năm hũ chắc thừa mình say
Ngồi nếm từng hũ cho vui 
Hết hai hũ rượu như ngồi biết bay
Ngó lên cây cối áng mây
Bắt đầu chậm chậm loay xoay vòng vòng 
Bóng người từ một thành năm 
Thiên đàng tu luyện bao năm mới thành
Ngồi tu chắc luyện ngàn năm 
Mới biến bay được đi thăm xóm làng
Úi Chà ! Đi xuống trần gian 
Hết hai hũ rượu thế là luyện xong
Rời cả mây gió rừng xanh

Cả trời cả đất loanh quanh xoay vần
Sáng dậy trời mới yên tâm 
Ngồi ghi thánh chỉ xuống trần gian ngay
Thì ra từ đó đến nay 
Mâm cúng thì vẫn loay hoay rượu chè

        09.00 đêm 09.11.2017
            thơ cổ tích
       Mâm cúng có rượu chè  



Được sửa bởi Bounthanh Sirimoungkhoune ngày Sat May 02, 2020 8:11 am; sửa lần 2.
Bounthanh Sirimoungkhoune
Re: TRUYỆN THƠ CỔ TÍCH
Bài gửi Fri Mar 02, 2018 9:45 pm by Bounthanh Sirimoungkhoune
TRUYỆN THƠ CỔ TÍCH 02aff710
TRUYỆN 17:

CON RỆP


Phạm nhan nào biết thương người
Thương mình chẳng có thương người nói sao 
Từng có một chuyện xôn xao
Cả ngàn năm trước biết bao lâu đời 
Vẫn in chuyện đó để đời 
Trở thành chuyện kể chuyện vui đến giờ
Một làng nhỏ bé ngày xưa
Một chàng sinh sống chỉ lừa kiếm ăn 
Chẳng nhà chẳng cửa nơi nằm 
Ngày đêm chỉ biết lang thang trộm người 
Còn thói làm biếng chẳng nguôi 
Biếng làm biếng tắm đưa mùi thối ơi 
Trong làng ai cũng khuyên lời 
Chẳng thay chẳng đổi mùi hôi khắp làng 
Đêm về ngủ xó ngủ đường 
Lại hay trộm cướp đưa buồn ngày trôi
Trong làng ai cũng tránh người
Giúp nhau xua đuổi đêm vơi lại về
Đưa mùi mãi tít trời xa
Cả làng tỉnh giấc đêm khuya ngửi mùi
Cả làng chỉ biết khấn trời 
Cầu trời giúp đỡ cho đêm an bình
Tiếng cầu vang khắp trời trong 
Trời ngồi như thấy động lòng từng đêm 
Một ngày trời mới xuống xem
Mùi hôi tàn bạo cả đêm phủ làng 
Úi chà! dân khổ làng hoang
Ông trời tức giận kiếm chàng trong đêm 
Trời đành hóa kiếp ngay luôn
Trở thành con Rệp muôn năm tháng ngày
Mùi hôi cho chẳng đổi thay 
Đến giờ kiếp Rệp đêm ngày vẫn hôi 

           09.10.2017
    Bounthanh Sirimoungkhoune
         Thơ cổ tích  


           Con Rệp
Bounthanh Sirimoungkhoune
Re: TRUYỆN THƠ CỔ TÍCH
Bài gửi Fri Mar 30, 2018 8:22 pm by Bounthanh Sirimoungkhoune
TRUYỆN THƠ CỔ TÍCH 1denau10

TRUYỆN 18:

CON VE SẦU

Một nàng tiên nữ trên trời
Ngàn năm chăm chỉ cuộc đời luyện tu
Bầy tiên ai cũng kính thưa
Giọng tụng êm ái chẳng thừa người khen 
Nhiều khi trời cũng ngồi xem
Tiếng hay nhè nhẹ đem in vào lòng 
Đến giờ ai cũng chờ trông 
Nghe tiếng tụng niệm xuôi vòng ngàn năm 
Bỗng nhiên có chuyện một đêm 
Trời ngồi thơ thẩn chẳng im trong lòng 
Tiếng than tiếng thở dội vang
Tiếng cầu tiếng khấn trần gian vang về
Tham lam trộm cướp tứ bề
Trời ngồi ngó xuống thảm thê cõi lòng 
Biết sao mà gỡ cho xong
Bốn bề tứ hướng long đong cõi trần
Bỗng nhiên hiện một ước mong
Mỉm cười đứng dậy trong lòng nhẹ tênh
Trời đành đi đến nàng tiên 
Mỗi năm đi xuống trần gian một lần
Tụng kinh hóa kiếp cho dân 
Để khỏi cực khổ khấn cầu lầm than
Tháng ba tiên xuống trần gian
Đêm ngày ngồi tụng thế gian khỏi sầu
Tiếng tụng vang khắp rừng sâu

Biến thành sinh vật Ve Sầu đưa kinh
Cầu cho dân sống an bình
Tháng ba nào cũng nghe kinh Ve Sầu

       09.00 đêm 07.11.2017
             thơ cổ tích
            Con ve sầu 



Được sửa bởi Bounthanh Sirimoungkhoune ngày Fri May 01, 2020 9:59 am; sửa lần 1.
Bounthanh Sirimoungkhoune
Re: TRUYỆN THƠ CỔ TÍCH
Bài gửi Fri Apr 27, 2018 9:27 pm by Bounthanh Sirimoungkhoune
TRUYỆN THƠ CỔ TÍCH D%25C6%25A1i

TRUYỆN 19:

CON DƠI

Ngày xưa có một ngôi làng 
Chân núi thăm thẳm một làng xinh xinh
Ngó xa trông rất thiên nhiên 
Đến khi đi tới đảo điên cả làng 
Trong đó có một anh chàng
Ngủ đường ngủ chợ chẳng làm xin ăn 
Ngồi đâu ê ẩm ị luôn
Cả năm chẳng tắm lại luôn trộm đồ
Xin ăn không được nhiều khi 
Đêm đến thì lại ị bừa nhà dân
Trong chùa cũng vào ị luôn
Ai khuyên ai nhủ chẳng màng nghe ai 
Cả làng ai cũng mệt nhoài 
Chẳng ai muốn nói muốn nghe tới chàng 
Mấy năm trời thấy lặng im 
Chẳng mùi hương khói đưa lên tới trời
Không biết dân khổ làng vơi 
Trời ngồi lo lắng thương ơi dân làng 
Trời đành đi xuống trần gian 
Khi đến gần làng ông trời đứng tim
Tại sao không có mùi nhang
Chỉ mùi hôi thối khắp làng ngày đêm 
Trời đành đi kiếm chàng luôn 
Thay đời đổi kiếp muôn năm tháng ngày
Cho chàng thành một kiếp Dơi
Ăn hang ở lỗ xa người ngày đêm 
Đừng cho dân ngó thấy thêm 
Ban ngày thì ngủ ban đêm tìm mồi
Khi ngủ ngược chân lên trời 
Đem đầu xuống đất một đời treo leo
Khi ị thì cũng vẫn treo
Trúng thân trúng mặt bám beo đầy người 
Phân ị đầy mặt từng ngày
Ông trời xử tội đến nay vẫn còn

          10.00 đêm 10.11.2017
               thơ cổ tích
                Con dơi
Bounthanh Sirimoungkhoune
Re: TRUYỆN THƠ CỔ TÍCH
Bài gửi Fri May 25, 2018 11:30 pm by Bounthanh Sirimoungkhoune
TRUYỆN 20:

TRUYỆN THƠ CỔ TÍCH 0_qysa11


ĐỪNG LÊN THIÊN ĐÀNG 

Ba mẹ mất đã lâu năm
Đêm nay thì lại về thăm chuyện trò
Thiên đàng chắc rảnh không ba
Đã lâu mới thấy ba về thăm con
Thân ba như ốm mỏi mòn
Thân mẹ sao lại nhỏ con như vầy
Thiên đàng quá khổ sao đây
Kể cho con biết con hay chút đời
Trên trời mà lại chẳng vui 
Ba mẹ ngồi kể một thời gian qua
Thiên đàng quá khổ thật là
Mặt trời to nóng ba khiêng từng ngày 
Ba lăn từ đông sang tây
Đến chiều chẳng được xum vầy nghỉ ngơi 
Vầng trăng lạnh giá chờ người
Ba lại lăn tiếp mệt ơi đêm ngày
Còn mẹ nặng trĩu bờ vai
Hai rỏ cần xé đầy sao trên trời 
Vừa đi vừa rải từng nơi 
Cho đúng vị trí người đời ngó lên
Sáng ra nhặt gấp nhặt liền
Đầy hai cần xé đảo điên gánh về
Ban ngày chẳng được nghỉ trưa
Quét mây quét bụi đong đưa đầy trời
Ngày đêm mẹ cũng mệt nhoài
Hôm nay xin nghỉ một ngày làm đơn 
Xin xuống địa ngục vui hơn
Rượu chè cờ bạc tắm hơi số đề
Trên đường ngập bóng người đi 
Đầu trâu mặt ngựa bắt về nướng ăn
Địa ngục vui nhộn quanh năm
Ba mẹ từng xuống viếng thăm một lần
Nhớ lời ba mẹ dạy con
Một ngày mai đó đừng lên thiên đàng

             Thơ cổ tích
       ĐỪNG LÊN THIÊN ĐÀNG     
        11.00 đêm 20.12.2017 



Được sửa bởi Bounthanh Sirimoungkhoune ngày Sat May 02, 2020 8:12 am; sửa lần 2.
Bounthanh Sirimoungkhoune
Re: TRUYỆN THƠ CỔ TÍCH
Bài gửi Fri Jun 22, 2018 10:21 pm by Bounthanh Sirimoungkhoune
TRUYỆN 21:

TRUYỆN THƠ CỔ TÍCH Hqdefa10

      CON VỊT

Xa xưa cổ tích một nàng 
Từng nghe chuyển kể man man trong làng 
Sanh ra bóng sắc đẹp trang
Ai từng thấy bóng mịn màng chẳng quên 
Không ai không nói không thương
Vì nàng đẹp đó có duyên nhiều chồng
Đường đời chẳng làm chẳng chăm
Đầu năm sanh gái cuối năm sanh chàng 
Sanh rồi lại vất lang thang 
Cơm ăn thì kiếm nhà chàng xin ăn
Có nhà thì cũng như không
Đẻ con sanh cái chẳng trông chẳng màng
Cả làng ai cũng thở than
Tội nghiệp bầy nhỏ đầy làng ai trông
Chẳng biết ai rõ là chồng 
Chẳng sợ tai tiếng không chồng sinh con
Cả làng khấn vái cầu xin
Tội nghiệp bầy nhỏ sống đêm ngủ đường 
Tiếng cầu vang vọng trời đêm
Bầy tiên nghe được chạy lên tâu trời
Ban đầu trời chẳng tin người
Sanh con sao lại bỏ rơi tứ bề
Nhiều lần tâu khấn trời nghe
Một lần trời xuống đêm khuya một mình 
Úi chà! Đường ngõ trong làng 
Bầy trẻ lúc nhúc một đàn không cha 
Ngủ đường không cửa không nhà
Còn mẹ thì lại thiết tha kiếm chàng 
Trời tức hóa kiếp cho nàng 
Sanh làm kiếp Vịt chẳng màng nuôi con 
Đẻ trứng rồi vất đi luôn
Chẳng thương chẳng tiếc chẳng buồn gì ai
Thì ra từ đó đến nay
Kiếp Vịt sanh đẻ chẳng rầy thương con

       10.00 đêm 12.11.2017
             thơ cổ tích
              Con vịt

Bounthanh Sirimoungkhoune
Re: TRUYỆN THƠ CỔ TÍCH
Bài gửi Fri Aug 03, 2018 11:04 pm by Bounthanh Sirimoungkhoune
TRUYỆN 22:

TRUYỆN THƠ CỔ TÍCH Images?q=tbn:ANd9GcS2nkvijXMANWPZ9y9qBeh0xjuofp-ewqYI5p09xFHwVNcg-NmZ

BÔNG HOA RỪNG 

Đời người thì cũng có đôi
Muôn ngàn sinh vật chung duyên bến bờ
Có trời có đất có mưa 
Có cây có gửi bến bờ đôi duyên 
Bên thân bên bóng từng đêm 
Sao trăng lại đến hẹn nhau từng rằm
Rừng xanh núi thẳm ngàn năm 
Chẳng ai ngồi ngắm đến thăm một lần
Núi đêm đen tối một thân 
Chẳng ong chẳng bướm chẳng lần nào thăm 
Núi buồn chỉ biết thở than
Buồn buồn sầu vắng ngàn năm trong lòng 
Một hôm ở trên thiên đàng 
Trời buồn trời lấy sao trăng lau chùi
Đêm nay trăng sáng đẹp ơi
Đong đưa từng hạt sáng ngời trần gian 
Lau xong trời ngó xuống trần 
Úi chà! Núi khóc buồn thân một mình
Trời đành đi xuống thử xem 
Trời mới gọi núi khóc đêm làm gì? 
Trần gian êm ấm sáng khuya
Sao lại đêm đến tỉ tê khóc thầm?
Núi ngó thấy bóng trời thăm
Chắp tay mười ngón lâm râm trả lời
Ngàn năm đã trôi qua rồi 
Mà chẳng ai viếng ai ngồi hỏi thăm 
Sinh vật thì cũng chẳng gần 
Bướm ong thì vẫn xuôi vần nẻo xa 
Ngàn năm một bóng thật là
Mưa rơi tuyết đổ buồn ơi lạnh sầu
Trời ngồi nghe núi khấn tâu 
Thì trời mới biết đã lâu lỗi mình
Trời ngồi an ủi núi đêm 
Rồi trời đưa tặng vui đền hạt bông
Núi đêm vui vẻ trồng luôn 
Chắp tay mười ngón cám ơn với trời 
Núi rừng từ đó khắp nơi 
Bướm ong bay lượn khắp đồi rừng xanh
Hoa rừng muôn sắc mong manh
Đến người còn cũng đến thăm hoa rừng 

          11.00 đêm 11.11.2017
               thơ cổ tích
             BÔNG HOA RỪNG 



Được sửa bởi Bounthanh Sirimoungkhoune ngày Wed Oct 09, 2019 8:56 am; sửa lần 1.
Bounthanh Sirimoungkhoune
Re: TRUYỆN THƠ CỔ TÍCH
Bài gửi Fri Aug 31, 2018 9:03 pm by Bounthanh Sirimoungkhoune
TRUYỆN THƠ CỔ TÍCH 573641-3-4-a5748
TRUYỆN 23:


 CON DIỀU

Xưa xưa có cặp duyên tình
Một nàng đẹp nữ xinh xinh tuyệt trần
Trong làng ai cũng thầm khen 
Lại còn tốt bụng lại thêm giúp người
Từng giờ năm tháng ngày trôi 
Hai người sinh sống cuộc đời êm vui
Rồi cũng đi tới một ngày
Ấm an thì cũng hao gầy số duyên
Ngó nàng như thấy buồn tâm
Ít ăn ít nói lại thêm thẫn thờ
Chàng hỏi nàng chẳng nói ra
Chỉ nửa đêm đến nàng ra ngoài nhà 
Một đêm chàng mới theo đi
Thấy trời đang gọi nàng về trời cao 
Lòng chàng buồn bã biết bao 
Chàng ôm lấy vợ lệ trào tràn mi
Xin trời tha thứ cho đi 
Cho con bên vợ đêm về ngày sang
Trời đứng chẳng nói chẳng nàng
Chỉ còn hai bữa trời đem nàng về
Đôi bên khóc lóc tràn mi
Rồi đến ngày cuối nàng về thành tiên 
Chàng khóc suốt cả ngày đêm 
Một hôm chàng ngó áng mây trên trời
Gió hè nhè nhẹ đầy vơi 
Chàng mới ngồi xuống làm Diều thả bay
Ghi bao nét chữ lòng này 
Mong cho vợ thấy đêm ngày nhớ nhung
Một hôm khi thả Diều xong
Chàng thấy nét chữ vợ thương gửi về
Chàng đọc thêm lạnh bờ mi
Vừa thương vừa nhớ bao giờ gặp nhau
Thời gian trôi chảy quá mau
Cứ mùa hè đến nhớ nhau thả Diều
Chuyện xưa chuyện kể bao nhiêu 
Đến giờ vẫn thấy thả Diều hè sang 

            09.00 đêm 12.11.2017
                thơ cổ tích 
                 Con diều

Bounthanh Sirimoungkhoune
Re: TRUYỆN THƠ CỔ TÍCH
Bài gửi Fri Sep 28, 2018 9:55 pm by Bounthanh Sirimoungkhoune
TRUYỆN 24:
TRUYỆN THƠ CỔ TÍCH 14575710
     THƠ
    CỔ TÍCH CON ỐC
 
Ngày xưa có một ngôi làng                
Cổ tích chuyện cũ lang thang đến giờ
Man man chuyện kể đêm khuya
Cụ già ngồi kể thiếu thừa cháu con
Ngồi nghe từ lúc tuổi non
Bây giờ vẫn nhớ vẫn còn như xưa
Đêm nay ghi xuống dòng thơ
Bao mùa vẫn nhớ chuyện xưa đêm về
Trong làng có một bà kia
Gây trò gây chuyện từ khuya đến ngày
Đanh đá vá trời hơn ai 
Ngày ngày chửi mắng ai qua trong làng 
Thấy ai cũng chửi lang thang
Quan huyện chẳng biết nói năng thế nào
Cả làng buồn bã biết bao
Ai qua cũng chửi xôn xao cả làng 
Từ sáng cho tới chiều sang 
Rồi đêm cũng vậy lang thang chửi người 
Dân làng than thở khổ ơi 
Chỉ biết cầu khấn xin trời ngày đêm 
Ông trời đang đánh tổ tôm
Nghe dân làng khấn nhảy luôn xuống trần
Lên cơn ào ào muốn băm
Thấy bà già cả gần trăm tuổi rồi
Ông trời chẳng nói năng lời 
Biến bà thành Ốc xa người ấm thân
Không được ngó mặt người dân
Cúi mặt ăn đất muôn năm tháng ngày
Không được trò chuyện nói ai 
Không được la chửi một lời nữa thêm
Ở đồng ở ruộng cho yên 
Làng quê từ đó ấm yên đến giờ

             thơ cổ tích
          CỔ TÍCH CON ỐC
   Viết xong 11.00 đêm 02.05.2018
Bounthanh Sirimoungkhoune
Re: TRUYỆN THƠ CỔ TÍCH
Bài gửi Fri Oct 26, 2018 10:25 pm by Bounthanh Sirimoungkhoune
TRUYỆN 25:


TRUYỆN THƠ CỔ TÍCH CMfNjOnWoAEieo1

  thơ cổ tích
  CẶP SONG SANH

Ngày xưa có cặp song sanh
Giống nhau như đúc khó thành phân chia
Từng ngày tiên nữ đi qua
Chẳng phân chia được ai là anh em
Hai người tu luyện ngàn năm
Ông trời chấm điểm lăng nhăng cả ngày
Chấm điểm thì chấm sao đây
Giống từng nét chữ hình hài như nhau 
Giỏi giang cũng giỏi bằng nhau
Nàng tiên than thở biết ai người tình
Gây ra bao chuyện bất bình 
Một nàng hai anh linh tinh thiên đàng
Nàng tiên cãi lộn loanh quanh
Ông trời bực bội quanh năm nhức đầu
Rồi cũng chẳng biết nói sao
Ngày đêm chuyện cũng xôn xao thiên đàng
Xôn xao cả động tiên nàng
Yêu chàng chẳng biết là chàng hay không
Biết sao kén vợ chọn chồng 
Hồ tràm tiên nữ xuôi vòng xôn xao
Ông trời bực bội biết bao
Lên cơn lòng lợn đành trao xuống trần
Cho xuống sống với trần gian 
Sinh làm mèo cọp miên man dưới trần
Chỉ khác to nhỏ thân hình
Kiếp cọp thì sống trong rừng xa nơi 
Còn mèo thì sống với người
Không cho gần gãnh tránh lời nhỏ to  
Thì ra từ đó đến giờ
Thiên đàng im lặng từng giờ ngồi tu

                  thơ cổ tích
             CẶP SONG SANH
    viết xong 11.00 đêm 30.04.2018


Được sửa bởi Bounthanh Sirimoungkhoune ngày Thu Jul 25, 2019 8:55 am; sửa lần 1.
Bounthanh Sirimoungkhoune
Re: TRUYỆN THƠ CỔ TÍCH
Bài gửi Fri Nov 23, 2018 10:34 pm by Bounthanh Sirimoungkhoune
TRUYỆN THƠ CỔ TÍCH 34534510

TRUYỆN 26:
THƠ CỔ TÍCH CON CÚ

Ngày xưa có chuyện lâu rồi
Để lại cổ tích người đời kể nhau
Đêm nay ngồi xuống ngâu ngâu
Ghi xuống một chuyện đã lâu ngàn đời
Cổ tích chia đọc chia vui
Một chàng làm biếng ngủ ngày thức đêm 
Đêm về gõ cửa ăn xin
Hở ra trộm cắp cả đêm trong làng
Ruộng nương thì lại chẳng làm
Tiếng tăm làm biếng lan tràn khắp nơi 
Đêm sang phiền phã lòng người
Trong làng thì cũng ngập lời thở than
Thổ công ông Địa chẳng yên
Dân làng cầu khấn từng đêm ngập lời
Ông Địa chẳng nói nên lời 
Người trộm vẫn trộm khắp nơi trong làng
Bao năm dân khổ đêm sang
Đêm về khấn vái sấm vang cõi trời
Ông Địa thêm thấy chẳng vui  
Ngồi viết đơn khấn đưa về trời trên 
Ông trời đang ngắm nàng tiên
Nổi cơn lòng lợn đảo điên bừng bừng 
Đứng lên nhẩy xuống đánh rầm
Đến làng rồi kiếm anh chàng ngay luôn
Thấy chàng đang trộm cắp đêm 
Biến anh chàng đó ngay luôn cho thành
Con Cú đêm đậu trên cành
Ban ngày mù quáng đêm sang tìm mồi
Cấm cho trộm cắp làng người
Ban ngày mù quáng cả đời đó luôn
Biến chàng làng mới được yên 
Ông trời trở lại ngắm tiên hồ tràm

             thơ cổ tích
              CON CÚ
   viết xong 11.00 đêm 08.05.2018

Bounthanh Sirimoungkhoune
Re: TRUYỆN THƠ CỔ TÍCH
Bài gửi Fri Mar 01, 2019 9:18 pm by Bounthanh Sirimoungkhoune
TRUYỆN 27:
   TRUYỆN THƠ CỔ TÍCH 7e12e510


thơ cổ tích
    MỘT GIẤC MƠ 

Đêm qua có một giấc mơ
Ông già ngồi kể trong mơ chuyện đời
Một nơi đông đủ đầy người
Già trẻ trai gái ngồi vui chuyện trò
Hôm nào ông dẫn con đi 
Cho con được biết âm ty bây giờ
Thay đổi khác nhiều hơn xưa
Tiền tàu tiền việt tiêu bừa ngày đêm 
Bầu cua cá cọp ngập đường 
Tổ tôm tổ tép tiếng vang từng ngày
Ma đề số sách chơi say
Động tiên động gái ngập đầy đường đi 
Tắm hơi đấm bóp đêm về
Đầu trâu mặt ngựa ngồi lê khắp làng 
Đến rồi quên mất trần gian
Quạ đồng mỏ sắt bay ngang rợp trời
Bắt về nướng nhậu cho vui 
Mấy cô em gái đứng ngồi phơi thân 
Không mặc cả áo cả quần
Mê man ngồi ngắm quây quần quá vui 
Diêm vương chơi mạng cả ngày
Ngắm nàng đánh số ai hay sánh bằng 
Diêm vương say xỉn ngày đêm
Hôm nào ông dẫn xuống xem một lần
Xuống rồi không muốn về trần
Không tin con xuống một lần thử coi

              thơ cổ tích
           Một giấc mơ
    viết xong 12.00 đêm 10.05.2018


Bounthanh Sirimoungkhoune


Được sửa bởi Bounthanh Sirimoungkhoune ngày Sat May 02, 2020 9:26 am; sửa lần 2.
Bounthanh Sirimoungkhoune
Re: TRUYỆN THƠ CỔ TÍCH
Bài gửi Fri May 03, 2019 8:59 pm by Bounthanh Sirimoungkhoune
TRUYỆN THƠ CỔ TÍCH 12071110

TRUYỆN 28:

        thơ cổ tích
    CHIẾC CẦU KHỈ

Một chuyện cổ tích dân gian
Vẫn còn ghi nhớ man man trong lòng 
Đêm nay ghi xuống cho xong
Ghi cho gọn chuyện trong lòng đã lâu
Ngẩng lên ngồi ngó trời cao
Trên trời đầy tiếng xôn xao vui cười
Chẳng bao giờ buồn ai ơi 
Tiếng ca tiếng hát vang trời ngày đêm 
Bầu cua cá cọp ngập đường 
Tổ tôm tổ tép vấn vương ma đề
Vui nhộn từ ngày đến khuya 
Trên đường nhảy nhót vui đùa khắp nơi 
Tiên nữ xinh đẹp đầy trời
Ông trời ngồi ngắm chẳng vơi chút nào
Hồ tràm tiên nữ xôn xao 
Đẹp bông đẹp nữ biết bao xa gần 
Bỗng nhiên trời ngó xuống trần
Úi chà! sao lại khổ thân như vầy?
Sao dân chẳng có tiếng cười?
Chẳng ca chẳng hát vui tươi chút nào
Sao thấy tội nghiệp biết bao? 
Trời ngồi thơ thẩn nôn nao xuống trần
Muốn thấy tận mắt đời dân
Coi mặt như thấy buồn tâm sáng chiều
Đường đêm vắng lặng đìu hiu
Ban ngày từ sáng tới chiều như nhau
Chẳng nhảy chẳng nhót chút nào
Ông trời chẳng biết giúp sao thế này
Ngồi buồn hai hũ rượu say
Chân tay múa máy trời đành nghĩ ra 
Làm chiếc cầu khỉ tặng cho
Một tay múa máy khi qua cầu này
Từ ngày hôm đó đến nay
Dù mệt dù nặng múa tay qua cầu.

      thơ cổ tích

     Chiếc cầu khỉ    
    viết xong 12.00 đêm 25.04.2018

Bounthanh Sirimoungkhoune
Re: TRUYỆN THƠ CỔ TÍCH
Bài gửi Mon Mar 30, 2020 8:55 am by Bounthanh Sirimoungkhoune
TRUYỆN THƠ CỔ TÍCH Con-me10


MÈO SỢ NƯỚC

Ngồi nghe chuyện kể ngày xưa
Mỗi năm sinh vật đua nhau lên trời
Thể thao đua sức đua tài
Muôn ngàn sinh vật xếp hàng đua nhau
Trên trời vui nhộn biết bao
Đến mùa thi đến nôn nao đầy trời
Tiên nữ bay lượn đẹp ơi
Thi bơi thi lội ai hay bằng mèo
Phần thưởng thứ nhất trời treo
Từng năm bơi lội kiếp mèo giỏi giang
Phần thưởng thứ nhất thiên đàng
Từng năm bơi lội mèo mang thưởng về
Một ngày với chuyện bất ngờ
Một bầy con nhỏ ngu ngơ học hành
Học bơi với mẹ cho thành
Nào ngờ mẹ lại mải mê ngủ ngày
Để cho sông cuốn con trôi
Sông nhấn chìm cả một bầy con thơ
Mèo mẹ ngồi khóc thẫn thờ
Một mình than thở bên bờ sông đêm
Ông trời nghe mới đứng tim
Cả bầy con nhỏ chết chìm trên sông
Ông trời tức giận ầm ầm
Lên cơn lòng lợn xuống trần ngay luôn
Ông trời chẳng hỏi chẳng han
Rút phép bơi lội mang trên kiếp mèo
Từ đó chỉ biết leo trèo
Sợ sông sợ nước trên đèo ấm thân
Không bơi không lội xa gần
Kiếp mèo sợ nước muôn năm đến giờ.

             Thơ cổ tích
           Mèo sợ nước
Viết xong 11.00 đêm 22.05.2018
Bounthanh Sirimoungkhoune
Re: TRUYỆN THƠ CỔ TÍCH
Bài gửi Wed Apr 29, 2020 10:02 pm by Bounthanh Sirimoungkhoune
TRUYỆN THƠ CỔ TÍCH C1ba6a10


CON RÙA


Một hôm bên suối gần sông
Đang ngồi thơ thẩn ngắm hình thiên nhiên
Cạnh mình cụ rùa đến bên
Hai người trò chuyện cũng gần ngày sang
Rùa kể khi ở thiên đàng
Một nơi hoang vắng ngập tràn hạt mưa
Quanh năm ngày tháng chẳng thừa
Từng ngày thì vẫn ướt mưa như là
Sáng nào tôi cũng đi qua
Cơm canh mâm cúng chan hoà hạt mưa
Chẳng còn tay nào che dù
Ngàn năm thì vẫn ướt mưa cúng trời
Một hôm trời ngó thấy tôi
Trời gọi tôi đến đổi đời tôi cho
Từ giờ đi xuống trần gian
Sanh làm kiếp rùa thanh nhàn quanh năm
Tuổi thọ cũng quá hưởng trăm
Tà tà sinh sống quanh năm tháng ngày
Chẳng gấp chẳng gáp cuộc đời
Chậm chậm chạp chạp cho vui từng ngày
Trời tặng thêm một cái mai
Che mưa che nắng đêm ngày khỏi lo
Từ ngày hôm đó đến giờ
Cám ơn trời chọn kiếp rùa ban cho
Ngàn năm ẩm ướt trời mưa
Xuống trần làm được kiếp rùa về hưu.



       Thơ Cổ Tích
       Con Rùa
     Viết xong 10.00 đêm 30 .08.2019
Bounthanh Sirimoungkhoune
Re: TRUYỆN THƠ CỔ TÍCH
Bài gửi Fri May 29, 2020 10:31 am by Bounthanh Sirimoungkhoune
TRUYỆN THƠ CỔ TÍCH 65tre10


CÒ NGỦ MỘT CHÂN
 
Đố ai hiểu kiếp con Cò
Một chân Cò ngủ muôn năm đến giờ
Đã có một chuyện xa xưa 
Một chàng không ngủ đêm thừa lang thang
Trộm ăn trộm khắp thiên đàng
Ban ngày lén ngắm hồ nàng động tiên
Thiên đàng nông nỗi ưu phiền
Đêm về chẳng thấy lặng yên nơi nào
Lời than lời kể xôn xao
Sáng ra chiều tối ngày nào cũng nghe
Thiên đàng ai cũng chán chê
Ai cũng khuyên nhủ chẳng nghe lời nào 
Ông trời bực bội biết bao 
Lên cơn lòng lợn ào ào muốn băm
Hãy gọi chàng đến đây luôn
Đuổi chàng đi xuống trần gian làm Cò
Sống xa sống cách dân nhà
Sống với ruộng suối cách xa dân làng
Đêm về cấm được lang thang
Một chân đứng ngủ mịn màng qua đêm
Khỏi quậy khỏi phá ai thêm 
Tô lông màu trắng cho đêm rõ hình
Từng đêm trời ngó xuống xem
Một chân Cò ngủ hay thèm rong chơi
Trong lòng trời mới thấy vui
Khi thấy Cò ngủ đêm trôi âm thầm
Một chuyện xa xưa như gần
Kiếp Cò mới ngủ một chân đến giờ

             Thơ Cổ Tích
          Cò Ngủ Một Chân
  Viết xong 10.00 đêm 20.01 2019
Bounthanh Sirimoungkhoune
Re: TRUYỆN THƠ CỔ TÍCH
Bài gửi Mon Jun 29, 2020 9:28 am by Bounthanh Sirimoungkhoune
TRUYỆN THƠ CỔ TÍCH Pngtre11
   Thơ Cổ Tích
         CON NGỖNG

Ngồi nghe những chuyện xa xưa
Trong làng năm mới cũng thừa an vui
Bóng nàng xinh nữ quá trời
Nhảy múa ca hát đêm vơi chẳng dừng
Hình bóng sắc đẹp điểm trang
Lượn làng theo nhịp sắc nàng hơn tiên
Dân làng chen chúc đứng xem
Gà vịt thì cũng đầu tiên thành hàng
Chen nhau cho được xem gần
Thân to như Ngỗng chẳng màng được xem
Mỗi lần tết đến buồn thêm
Bầy Ngỗng bực bội chẳng yên chút nào
Thân to cổ ngắn nói sao
Bầy Ngỗng bực bội xôn xao tâu trời
Năm mới chẳng có được vui
Chim gà cá vịt vui cười hàng năm
Sao trời để Ngỗng buồn tâm
Năm nào cũng chẳng xem gần múa vui
Năm nay trời xuống thử coi
Trời thấy bầy Ngỗng chẳng vui thật là
Trời đứng trời ngó đến khuya
Sao giúp bầy Ngỗng tết về được vui
Được thấy ca hát tuyệt vời
Nửa đêm trời ngồi trời mới nghĩ ra
Trời gọi bầy Ngỗng đêm khuya
Trời kéo cổ Ngỗng cho thừa dài ra
Đứng đây thử ngó hát ca
Đứng xa ngó thấy thật là dễ thương
Khỏi chen khỏi chúc tết sang
Từ đó bầy Ngỗng lang thang vui mừng
Đứng xa cũng thấy như gần
Từ ngày hôm đó béo thân cổ dài

        Thơ Cổ Tích
       CON NGỖNG
    Viết xong 24.09.2019


Bounthanh Sirimoungkhoune
Re: TRUYỆN THƠ CỔ TÍCH
Bài gửi Wed Jul 29, 2020 10:00 am by Bounthanh Sirimoungkhoune
TRUYỆN THƠ CỔ TÍCH Images45

  Truyện Cổ Tích
          Con CÔNG

Sân chùa có một bầy Công
Đua nhau nhảy nhót khoe lông sắc màu
Ngồi ngắm thấy đẹp biết bao
Người qua dừng bước ngó vào bầy Công
Chủ trì dạo bước tới gần
Ông ngồi kể chuyện kiếp Công trên trời
Xa xa cũng ngàn năm trôi
Ngập đầy tiên nữ trên trời luyện tu
Có một tiên nữ đẹp ghê
Không gì để lại cho chê chút nào
Thiên đàng ai cũng xôn xao
Trộm thương trộm ngắm biết bao cho vừa
Phấn son trang điểm chẳng thua
Tung tăng múa nhẩy vui đùa khắp nơi
Chẳng tu chẳng luyện đêm ngày
Mà lại cứ cố tô say sắc hình
Ngọc hoàng nghe thấy đứng tim
Đêm về ông mới đi tìm nàng tiên
Ngồi ngắm thơ thẩn qua đêm
Thiên đàng sao có tiên đẹp như vầy
Bỗng như sét đánh bên tai
Cái gì tê rát kéo dài tai ra
Ngọc hoàng quay lại úi chà
Bà vợ bên cạnh hơn ma cà rồng
Ngọc hoàng ăn đấm mới xong
Ăn mấy quả đấm long tong chạy về
Bà vợ bực bội gớm ghê
Đuổi nàng tiên đó đêm khuya xuống trần
Sanh đẻ làm kiếp con Công
Khoe sắc khoe bóng vui lòng người coi
Nhảy nhót vui múa cả đời
Có sắc có đẹp muôn đời kiếp Công

         Thơ Cổ Tích
          Con CÔNG
     Viết xong 25.11.2019
Bounthanh Sirimoungkhoune
Re: TRUYỆN THƠ CỔ TÍCH
Bài gửi Sat Aug 29, 2020 8:17 pm by Bounthanh Sirimoungkhoune
TRUYỆN THƠ CỔ TÍCH Ef459b10

Bà Còng Đi Kiện Ông Trời  


Ngày xưa có một bà còng
Đêm ngày thơ thẩn long dong trong làng
Hay đi đến chùa cúng trang
Trên ao sông suối tối tăm mịt mù
Dân làng trò chuyện bà nghe
Trăng sao lấp lánh tuần về đẹp xinh
Bà ngồi buồn bã lặng im
Bà chưa từng thấy trăng đêm tuần nào
Tuổi đời đã xế trôi vào
Bà thấy buồn bã nôn nao trong lòng
Ngồi xuống thư viết cho xong
Kiện trời với chuyện công bằng trần gian
Bà chưa từng thấy trăng sao
Thiên đàng ai cũng xôn xao ngóng chờ
Ông trời ngồi xuống ngẩn ngơ
Thôi mời bà đến biết giờ nói sao
Bà còng lên tới trời cao
Thiên đàng mới biết nói sao với bà
Lưng còng chẳng ngẩng ngó xa
Sao bà thấy được trăng tà tuần sang
Trời đành ban xuống trần gian
Mặt sông ao nước lang thang nơi nào
Hãy in vết bóng trăng sao
Khoe hình khoe bóng tuần nào trời thanh
Để bà được ngắm an lành
Bà còng vui vẻ an tâm đi về
Thì ra từ đó đến giờ
Mặt sông ao suối vật vờ bóng trăng
Cám ơn bà còng đã xin
Để trăng được ngủ lặng im ao nhà

         Thơ Cổ Tích
     Bà Còng Đi Kiện Ông Trời
     Viết xong 24.10 2019
Bounthanh Sirimoungkhoune
Re: TRUYỆN THƠ CỔ TÍCH
Bài gửi Tue Sep 29, 2020 2:21 pm by Bounthanh Sirimoungkhoune
TRUYỆN THƠ CỔ TÍCH Ghe_sz10

           Thơ cổ tích
            Chiếc Ghe

Ngày xửa ngày xưa trên trời 
Vừa bay vừa biến khắp nơi thiên đàng
Khi trời muốn ngắm nàng tiên 
Nén một hơi thở đến nơi hồ tràm
Một lần biến xuống trần gian
Ông trời dạo bước lang thang phố đường
Thấy dân ẩm ướt từng người
Bùn lầy bôi bám thân người ngày đêm 
Ông trời theo dõi đi xem
Qua sông qua suối bùn lem ướt người 
Thấy dân dơ bẩn buồn ơi  
Ông trời mới hỏi một người qua sông
Sao người không nhảy qua luôn
Mà lại xuống nước ướt thân làm gì?
Người dân cười lên khì khì
Vừa cười vừa nói chỉ trời đó thôi
Mới bay biến được qua đồi 
Còn dân cũng chỉ ướt người ngày đêm
Ông trời ngồi nghe lặng im
Coi dân xuống nước lọ lem bùn lầy
Ông trời ngó thấy buồn thay 
Sao mình giúp được dân qua bến bờ
Ông trời ngó nước thẩn thơ 
Hết hai hũ rượu mới vừa tới đêm 
Say say than thở qua rèm
Bỗng dưng nghe tiếng chuột con hát cười
Ông trời mở mắt ra coi
Một bẹ hoa chuối trôi qua tà tà
Hai con chuột nhỏ hát ca
Ông trời ngồi ngó nghĩ ra nghĩ vào
Chuột con chẳng ướt chút nào
Ông trời bật đứng nao nao mỉm cười
Thì ra ông nghĩ ra rồi
Không muốn dân ướt tặng người chiếc ghe
Dân vui mặc đẹp tứ bề
Không còn ẩm ướt lê thê bùn lầy
Thì ra từ đó đến nay 
Bờ sông nào cũng đầy ghe chở người 

               Thơ cổ tích 
                Chiếc Ghe
  viết xong 12.00 đêm 19.05.2018



Bounthanh Sirimoungkhoune
Re: TRUYỆN THƠ CỔ TÍCH
Bài gửi Sun Nov 29, 2020 9:43 pm by Bounthanh Sirimoungkhoune
TRUYỆN THƠ CỔ TÍCH 41721910

       Truyện Cổ Tích
         Cái Vòi Voi



Xa xưa ở trên thiên đàng
Một chàng to béo nhất làng thần tiên  
Thân bự khỏe mạnh lại hiền
Nâng giúp người khác triền miên cuộc đời
Giỏi giang tu luyện trên trời
Học hành chăm chỉ chẳng vơi thật là
Tu thành chánh quả đi xa
Ông trời ban thưởng thật là đáng khen
Một hôm trời gọi anh lên
Tu thành chánh quả trần gian đang chờ
Xuống trần sẽ làm cái gì
Con hẵy lo nghĩ trở về cho hay
Ông trời chờ ngóng mấy ngày
Anh mới trở lại xin trời thành Voi
Thân to khoẻ mạnh hơn người
Để còn giúp đỡ người đời trần gian
Thắm thoát đã quá một năm
Voi đành trở lại thiên đàng cầu xin
Trời thấy Voi đến đứng tim
Lòng trời lo lắng chẳng yên chút nào
Sao quá gầy gòm xanh xao
Biến hình biến dạng lao đao hao mòn
Voi mới ngồi xuống nói xin
Chân tay chẳng có ngón nào cầm ăn
Thân cao cúi xuống khó khăn
Ăn được một bữa lang thang cả ngày
Ngày nào cũng chẳng ngon say
Làm việc thì nặng loay hoay xóm làng
Chân tay chẳng ngón bốc ăn
Thân thể mới ốm teo tăm đến giờ
Trời nghe buồn ngó ngẩn ngơ
Một lúc trời mới cười khà nghĩ ra
Sao quên một chuyện thật là
Trời mới kéo mũi Voi ra thật dài
Trời cho Voi đứng thử coi
Thấy vừa thấy đẹp Voi quá vui mừng
Ăn uống giờ chẳng khó khăn
Trời thêm trao tặng một tên cái vòi
Ngàn năm trôi trải qua rồi
Voi nào cũng có cái vòi dễ thương

        Thơ Cổ Tích
        Cái Vòi Voi

Bounthanh Sirimoungkhoune
Re: TRUYỆN THƠ CỔ TÍCH
Bài gửi Tue Dec 29, 2020 2:39 pm by Bounthanh Sirimoungkhoune
TRUYỆN THƠ CỔ TÍCH 43823710

   Truyện Cổ Tích
        Con Gà
 
Ban ngày im lặng im ru
Lâu lâu một tiếng lu ru trong ngày
Đêm về chẳng biết phiền ai
Ca ca hát hát lai rai không ngừng
Ai khuyên ai nói dửng dưng
Mặc kệ ai nói lung tung ồn ào
Thiên đàng ai cũng xôn xao
Tẩn tẩn mát mát nói sao bây giờ
Một chàng như dáng ngẩn ngơ
Ngọc hoàng thượng đế từng giờ phút khuyên
Đêm về vẫn chẳng lặng im
Chẳng thay chẳng đổi nằm im chút nào
Cứ ca cứ hát rêu rao
Bầy tiên thì cũng nói sao đêm về
Chẳng có giấc ngủ ngon khuya
Chợt choàng từng giấc đêm về hoang mang
Rủ nhau lên kiến ngọc hoàng
Khi nghe xong chuyện ngọc hoàng lên cơn
Gọi chàng lên chầu ngay luôn
Ngọc hoàng thấy mặt lên cơn tam bành
Đuổi ngay chàng xuống trần gian
Muôn đời muôn sống lang thang kiếp Gà
Đêm về hãy gáy đúng giờ
Đánh thức dân dậy kịp giờ kiếm ăn
Cấm không được gáy lang thang
Để dân được ngủ bình an khuya về
Thì ra từ đó đến giờ
Kiếp Gà vẫn gáy báo giờ trần gian
 
          Thơ Cổ Tích
             Con Gà
     Viết Xong 05.03.2020
Bounthanh Sirimoungkhoune
Re: TRUYỆN THƠ CỔ TÍCH
Bài gửi Fri Jan 29, 2021 10:56 am by Bounthanh Sirimoungkhoune
TRUYỆN THƠ CỔ TÍCH Downlo13

  Thơ cổ tích
   Chiếc Cối Xay Lúa

Một chuyện nghe kể xa xưa
Đến mùa gặt lúa cũng thừa lòng vui 
Gặt xong mâm cúng ông trời 
Gạo thơm lúa mới trời xơi vui cười
Đã đến mùa lúa nữa rồi 
Dân làng mâm cúng mời trời ngồi ăn
Năm nay trời nghĩ xuống thăm 
Khi trời đi xuống đứng tim im lời
Thấy dân bóc thóc đang ngồi
Bóc từng hạt thóc cho đầy chén cơm 
Bóc ngày bóc sáng bóc đêm 
Mới được thêm chén mang lên cúng trời 
Ông ngồi ngồi bóc thử coi
Bây giờ mới biết khổ ơi dân làng 
Được chén cơm cúng thơm ngon
Nào ngờ dân khổ ngày sang đêm về
Ông ngồi bóc vỏ tỉ tê
Ngồi trên đống thóc buồn ghê trong lòng 
Biết sao mới giúp được dân
Đêm ngồi thơ thẩn buồn tâm một mình
Ông đành mua hũ rượu cần
Xoay đi xoay lại uống gần qua đêm 
Ngồi xoay tứ hướng qua rèm 
Một lát trời mới ngủ im say rồi
Đến khi trời sáng đến mời
Ông trời mở mắt buồn ơi là buồn
Thơ thẩn ngồi nghĩ chẳng suông
Đến khi ngó xuống trời mới nghĩ ra 
Ngồi xoay trên thóc đêm qua 
Hạt thóc tuột vỏ thật là trời vui 
Trời nhảy trời nhót tươi cười
Tặng cối xay lúa để đời cho dân
Khỏi ngồi khỏi bóc qua đêm
Dân được chiếc cối ấm yên đến giờ

               Thơ cổ tích
           Chiếc Cối Xay Lúa  
  viết xong 11.00 đêm 17.05.2018


Bounthanh Sirimoungkhoune
Re: TRUYỆN THƠ CỔ TÍCH
Bài gửi Mon Mar 01, 2021 9:26 am by Bounthanh Sirimoungkhoune
TRUYỆN THƠ CỔ TÍCH Free-v10


  Truyện Cổ Tích  
             Con Bò


Thiên đàng bay lượn đầy tiên
Sắc sắc bóng bóng thiên nhiên đẹp hình
Lượn làng hình bóng xinh xinh
Một chàng chẳng có tu hành luyện tâm
Từng ngày lang thang xa gần
Tiên nữ chẳng được an bình ngày đêm
Thở than ngày tháng chẳng yên
Tiên nàng tiên nữ hoang mang bất bình
Rủ nhau lên kiến ngọc hoàng
Xin được an tĩnh ấm yên tu hành
Trôi qua chẳng phút nào an
Đêm thì trộm ngắm phá hoài động tiên
Ngọc hoàng nghe chuyện lên cơn
Cho người đi gọi chàng đến ngay nào
Ngọc hoàng ngó thấy nôn nao
Lên cơn lòng lợn ào ào muốn băm
Đuổi ngay chàng xuống trần gian
Kiếp Bò trọn kiếp lang thang cõi trần
Không được quấy phá người dân
Không được trộm ngắm loanh quanh xóm làng
Đêm ngày sáng tối chiều sang
Quay đầu một hướng khỏi màng ngắm ai
Hướng đông một hướng đủ rồi
Không ngó hướng khác cả đời Bò luôn
Từ đó Bò cũng chẳng quên
Đứng đâu thì vẫn quay đầu hướng đông

             Thơ Cổ Tích
                Con Bò
        Viết Xong 15.02.2020
Bounthanh Sirimoungkhoune
Re: TRUYỆN THƠ CỔ TÍCH
Bài gửi Tue Mar 30, 2021 10:38 am by Bounthanh Sirimoungkhoune
TRUYỆN THƠ CỔ TÍCH Downlo14

Truyện Cổ Tích
CÁI CHỔI
 
Ngập lời than thở khắp nơi
Dân làng chẳng biết nói ai bây giờ
Mỗi lần một chàng đi qua
Đường xá ngập rác thật là gớm ghê
Dơ bẩn quá xá đường đi
Đưa mùi hôi thối hôn mê cả làng
Cúi gom cúi nhặt lang thang
Dân làng khuyên nhủ chẳng màng nghe ai
Ngồi đâu vất rác tơi bời
Chẳng phiền chẳng phã lòng người dân gian
Cả làng ai cũng thở than
Xin cho trời giúp ấm an mai ngày
Tiếng than tiếng thở chẳng vơi
Nhiều lần tiếng đó bay trôi lên trời
Trời nghe trời cũng bật cười
Cho tiên đi xuống coi ai thật là
Có phải chuyện thật không ta
Ăn dơ ở bẩn thối tha dân làng
Tiên về từ cõi trần gian
Mặt mày tái mét hoang mang tâu trời
Chuyện dơ chuyện bẩn đúng rồi
Ông trời bực bội đứng ngồi không yên
Lên cơn lòng lợn xuống liền
Thấy dân làng khổ than phiền mấy năm
Sao ta quên để vào lòng
Mải ngắm tiên nữ long dong khắp trời
Bây giờ xuống thấy buồn ơi
Ông trời bực bội chẳng vơi chút nào
Tiếng gọi kiếm chàng xôn xao
Dân làng tìm kiếm biết bao mấy giờ
Trời ngồi chờ đợi đến khuya
Khi trời ngó thấy lộn cơn tam bành
Biến chàng thành cái Chổi luôn
Để quét dọn rác muôn năm tháng ngày
Thì ra từ đó đến nay
Cái Chổi quét rác hiện nay vẫn còn
 
Thơ Cổ Tích
Cái chổi
Viết xong 25.01.2020
Bounthanh Sirimoungkhoune
Re: TRUYỆN THƠ CỔ TÍCH
Bài gửi Thu Apr 29, 2021 9:41 pm by Bounthanh Sirimoungkhoune
TRUYỆN THƠ CỔ TÍCH Images10

 Truyện Cổ Tích
          Con Cá

Sao Cá ở nước ở sông
Một chuyện cổ tích xuôi vòng thời gian
Xa xưa ở trên thiên đàng
Một chàng dơ bẩn lang thang vật vờ
Mà chàng chưa tắm bao giờ
Ai nghe chuyện kể ngẩn ngơ cả người
Sao lại không tắm cả đời
Lại hay đi lại kiếm người xin ăn
Đi đâu chấy rệp đầy thân
Rụng rơi đầy ngõ đường gần đường xa
Mùi rệp hôi thối thật là
Thiên đàng ai cũng chạy xa thấy người
Mấy tiên bực bội chẳng vơi
Lên tâu lên nói với trời luôn luôn
Trời ngồi trời cũng than phiền
Thiên đàng sao có người điên như vầy
Sợ nước sợ tắm từng ngày
Để lại rệp chấy rơi đầy đường đi
Ông trời bực bội khi nghe
Ông trời khủng viá khi gọi chàng lên
Khi thấy tận mắt mới tin
Lên cơn lòng lợn đảo điên ầm ầm
Đuổi ngay chàng xuống cõi trần
Ở sông ở nước muôn năm đến giờ
Ướt thân ướt sáng chiều khuya
Không được lên bến lên bờ với ai
Mới có chuyện kể đến nay
Trong nước mới có Cá bơi đến giờ

              Thơ Cổ Tích
                 Con Cá
        Viết xong 20.03.2020
Bounthanh Sirimoungkhoune
Re: TRUYỆN THƠ CỔ TÍCH
Bài gửi Sat May 29, 2021 10:55 am by Bounthanh Sirimoungkhoune
TRUYỆN THƠ CỔ TÍCH Unname12

Thơ cổ Tích

           Chiếc võng

Ngọc hoàng dạo bước rong chơi
Ngắm bầy tiên nữ bay vui khắp trời
Hàng ngày ngắm cũng thế thôi
Hôm nay ngó xuống trần gian bao người
Không biết bên đó vui không
Muốn đi du lịch một lần thử xem
Ngọc hoàng làm hộ chiếu luôn
Làm xong hộ chiếu đi luôn xuống trần
Xa đường gần mắt xa thân
Đạp xe ba ngày mới tới trần gian
Xuống rồi từng bước đứng tim
Có tiền có bạc bán buôn đầy đường
Chim gà rùa rắn có luôn
Cao thấp lùn béo ngập đường ngõ đi
Thiên đàng lại chẳng có gì
Chỉ mâm hoa trái đôi khi rằm về
Trần gian lại có tứ bề
Có lẩu có rượu ngon ghê ăn vào
Thịt gà cá nướng xôn xao
Mỗi ngày trong bụng nao nao thêm thèm
Bỗng dưng ngọc hoàng thấy buồn
Thấy dân ngủ đất ngủ nền khắp nơi
Ngọc hoàng chẳng nói nên lời
Mua ngay hũ rượu ra ngồi gốc cây
Uống hết hũ rượu ngủ ngay
Chợt choàng tỉnh giấc loay hoay tiếng gì
Ai ngủ mà ngáy to ghê
Ngọc hoàng đứng dậy tỉ tê kiếm tìm
Khi thấy ngọc hoàng đứng im
Thấy bầy Nhện ngủ im lìm trên tơ
Thơ thẩn một lúc nghĩ ra
Tung tăng cất bước hét la về làng
Tặng dân chiếc Võng ngay luôn
Khỏi nằm dơ bẩn đau lưng cả ngày
Thì ra từ đó đến nay
Mới có chiếc Võng đêm ngày ngủ im
Ngọc hoàng đứng ngó thấy mê
Giờ hộ chiếu hết đạp xe đi về

         Thơ Cổ Tích
         Chiếc Võng
      Viết xong 25.07. 2020
Bounthanh Sirimoungkhoune
Re: TRUYỆN THƠ CỔ TÍCH
Bài gửi Tue Jun 29, 2021 10:09 pm by Bounthanh Sirimoungkhoune
TRUYỆN THƠ CỔ TÍCH Images49

 
 Thơ Cổ Tích
          CON RẾT      
 
Xa xưa có chuyện kể vui
Câu chuyện vẫn trong lòng người nhớ ghi
Một chàng béo mập gớm ghê
Đi đâu thì cũng lê thê muộn màng
Tánh nết thì lại rất chăm
Lòng lại lương thiện quanh năm tháng ngày
Người làng ai cũng nói thầm
Cầu cho chàng có nhiều chân lẹ làng
Hai chân chậm chạp thở than
Nói tới chàng béo cả làng thấy thương
Một người tánh nết hiền lương
Sao to sao béo phiền từng bước đi
Từng tháng ngày lễ rằm về
Qua đêm chàng ngủ tỉ tê giúp chùa
Chàng ngồi khấn vái đến khuya
Kiếp sau đừng có béo phì như nay
Nhiều chân lẹ bước từng ngày
Khỏi ngồi mệt mỏi phơi thây bên đường
Phật ngồi nghe thấy thêm thương
Tròn xoe béo mập vấn vương thân hình
Phật nghe lời khấn chàng xin
Phật ngồi im lặng lim dim ngó chàng
Thấy chàng quá béo tròn mang
Phật mới hóa kiếp cho chàng trong đêm
Thân dài ốm nhỏ dễ thương
Đi qua đi lại khỏi vương mắt người
Nhiều chân lanh lẹ quá vui
Trở thành con rết đời đời đến nay

           Thơ Cổ Tích
             CON RẾT
     Viết xong 10.09.2019
Bounthanh Sirimoungkhoune
Re: TRUYỆN THƠ CỔ TÍCH
Bài gửi Thu Jul 29, 2021 1:13 pm by Bounthanh Sirimoungkhoune
TRUYỆN THƠ CỔ TÍCH Chim-c10

     Thơ cổ tích
     CON CÚ MÈO

Hôm nay ngồi xuống thẩn thơ
Ngồi đi ngồi lại nhớ ra chuyện đời
Cổ tích một chuyện xa xôi
Đêm nay ngồi xuống nhớ rồi đề ghi 
Dòng thơ in nét chuyện xưa
Con Cú chăm chỉ chẳng thừa ấm an
Cực khổ đói khát cả năm 
Ngày ngày cất tiếng lầm than với trời 
Chẳng được ngày nào ấm say
Đói đói khát khát từ ngày sanh ra
Trời trao kiếp Cú thật là
Lại để cho đói bao la từng ngày 
Ông trời đang ngắm tiên say
Chợt nghe gọi Cú lên ngay trên trời 
Giới thiệu cho Cú đến Mèo
Học nghề học nghiệp để Mèo giúp cho 
Xong Cú mới xuống trần gian
Tìm kiếm sư phụ lang thang khắp đường 
Một ngày Cú gặp bên đường 
Bái Mèo sư phụ nhịn nhường dạy cho 
Mèo mới ngồi xuống chuyện trò
Ban ngày chăm chỉ chẳng thừa miếng ăn
Sao Cú không kiếm ăn đêm 
Cú trả lời Mèo chẳng thấy đường đi 
Đêm tối ngó chẳng thấy gì 
Thấy sao đường ngõ đi về kiếm ăn 
Mèo nói đừng có buồn tâm
Tu luyện đôi mắt thấy đêm đủ rồi
Ban ngày thì nghỉ ngơi thôi
Ban đêm thì mới ra ngoài kiếm ăn
Kiếm đêm cũng quá ấm thân
Hãy tu hãy luyện cho thành mắt tôi
Khi Cú ngồi luyện xong rồi
Từ đó mắt Cú thành đôi mắt mèo
Trần gian có tiếng gọi kêu
Mới có tên gọi Cú Mèo đến nay

                  thơ cổ tích
            truyện con Cú Mèo
    Viết xong 10.00 đêm 15.04.2018


Bounthanh Sirimoungkhoune
Re: TRUYỆN THƠ CỔ TÍCH
Bài gửi Sun Aug 29, 2021 9:55 am by Bounthanh Sirimoungkhoune
TRUYỆN THƠ CỔ TÍCH Jkk10

  Thơ cổ tích
   Con Khỉ
 
Một truyện như đã trôi xa
Ngồi đây viết xuống trông ra như gần
Thiên đàng có trạm thời gian
Một chàng nghịch ngợm lang thang khắp trời
Ai nghe thì cũng buồn vơi
Bao người khuyên nhủ ngập lời chẳng thay
Khắp nơi với tiếng thở than
Vườn hoa cũng chẳng bình an bông nào
Tiếc thay hoa đẹp biết bao
Mà lại tan tác từng ngày trôi sang
Cây cành hoa trái muôn ngàn
Rụng rơi đầy đất lang thang khắp vườn
Tiên nàng quét dọn thêm buồn
Đào tiên trái nhỏ rụng luôn không ngừng
Tan hoang ngập phủ cả vườn
Tiên nàng bật khóc xót thương cây cành
Từng ngày khấn vái an lành
Mà lại chỉ thấy tan tành khắp nơi
Thiên đàng ngày lễ đã mời
Bầy tiên khắp ngõ khắp nơi đổ về
Trên bàn chẳng có trái hoa
Trời ngồi trời hỏi sao ra thế này
Đào tiên chẳng có sao đây
Tiên nàng mới trả lời ngay tức thì
Sớ tâu từng ngày viết đi
Từng ngày chẳng có chuyện gì đổi thay
Mà chàng quậy phá từng ngày
Ông trời nghe nói im ngay tức thì
Dạo này từ sáng đến khuya
Mải ngắm tiên nữ đậm đìa bóng xinh
Quên đọc sớ tâu ngày đêm
Mới xảy ra chuyện quá buồn hôm nay
Mặt trời đổi sắc đen ngay
Lên cơn lòng lợn loay hoay đùng đùng
Đi bắt chàng đến ngay luôn
Đuổi chàng đi xuống trần gian tức thì
Ngày đêm không được im ghe
Phải nhảy phải nhót le te cả ngày
Thì ra từ đó đến nay
Trần gian mới có Khỉ đầy khắp nơi
 
          Thơ Cổ Tích
            Con Khỉ
      Viết Xong 30.04.2020
Bounthanh Sirimoungkhoune
Re: TRUYỆN THƠ CỔ TÍCH
Bài gửi Wed Sep 29, 2021 10:38 am by Bounthanh Sirimoungkhoune
TRUYỆN THƠ CỔ TÍCH Downlo16

Thơ cổ tích
Con Bướm Và Bông Hoa
 
Một nàng tiên nữ trên trời
Xinh xinh đẹp sắc tiên trời đều khen
Hình dáng rất là dễ thương
Đi đâu thì cũng vấn vương mắt người
Tiên chàng cũng ngắm chẳng vơi
Những khi lễ hội bao lời nói khen
Thật là duyên dáng nàng tiên
Ai thấy thì cũng ưu phiền nhớ nhung
Nhiều chàng muốn ngắm cho gần
Sao có sắc bóng phủ thân đẹp nàng
Lang thang trên cõi thiên đàng
Có đâu ai hiểu một chàng nàng yêu
Giấu giếm đi lại đã nhiều
Làm tiên vẫn có những điều bất an
Đêm đêm hay đến thăm chàng
Ngàn năm tu luyện lại mang mối tình
Thời gian trôi trải chẳng im
Thì thầm từng tiếng của tiên trên trời
Tiếng xa tiếng xấu đầy vơi
Hàng ngày nghe được những lời tiên tâu
Ông trời bực bội đau đầu
Tẩn tẩn mát mát ngâu ngâu cả ngày
Gọi ngay cặp tiên đến đây
Đuổi ngay đi xuống trần gian tức thì
Tiên chàng thì thành bông hoa
Nàng tiên thành bướm la cà tìm bông
Ngàn năm trôi trải xuôi vòng
Kiếp bướm thì vẫn thăm bông đến giờ
 
Thơ Cổ Tích
Con Bướm Và Bông Hoa
Viết xong 02.04.2020
Bounthanh Sirimoungkhoune
Re: TRUYỆN THƠ CỔ TÍCH
Bài gửi Fri Oct 29, 2021 8:42 pm by Bounthanh Sirimoungkhoune
TRUYỆN THƠ CỔ TÍCH 0752_810

        THƠ CỔ TÍCH

          Cò và Quạ

Ai đây ngồi nhớ chuyện xưa
Ghi xuống cho gọn đêm thừa đọc vui
Có hai cô gái tuyệt vời
Xinh xinh đẹp đẹp bóng người như nhau
Ai thấy thì cũng điên đầu
Phân chia khó xử biết đâu tán nàng
Chung màu chung cách điểm trang
Không ai không lỡ không làng hai cô
Nhiều người lầm lẫn cả mơ
Sao mới phân được ai là chị em
Một ngày trời xuống trần gian
Lang thang dạo bước phố phường vui chơi
Bỗng dưng trời thấy hai người
Đẹp hơn tiên nữ trên trời tung bay
Duyên dáng ngó đẹp thắm say
Nhưng không được rõ được hay sắc nàng
Ông trời nhiều tuổi ngàn năm
Lại quên mang kính lăng nhăng ngắm người
Nhiều tuổi mắt phải mờ thôi
Biết sao phân biệt sắc người đang đi
Trời đang ngắm gái tai nghe
Người dân than khó phân chia sắc hình
Ông trời bực bội trong tim
Gái đẹp chẳng ngắm rõ hình nói sao
Lòng tức lòng tối biết bao
Tẩn tẩn mát mát ào ào lên cơn
Muốn ngắm gái đẹp hơn tiên
Mà quên mang kính đảo điên bực mình
Ông trời ngồi xuống chẳng yên
Biến hai nàng đó khác thân khác màu
Thành Cò và Quạ ngay luôn
Khỏi nghe người nói hai người giống nhau
Đi đâu dù có mai sau
Quạ đen cò trắng bao lâu vẫn còn
Trần gian mới có hai con
Quạ đen cò trắng vẫn còn đến nay

             thơ cổ tích
             Cò và Quạ
Bounthanh Sirimoungkhoune
Re: TRUYỆN THƠ CỔ TÍCH
Bài gửi Mon Nov 29, 2021 2:42 pm by Bounthanh Sirimoungkhoune
TRUYỆN THƠ CỔ TÍCH Png-cl10




        Thơ cổ tích
     Chuyện con NHÍM

Ngồi vui ngồi viết chuyện xưa
Cho bạn được đọc cũng vừa đêm nay
Một chuyện cổ tích xa ngày
Ngàn năm để lại đâu đây chuyện đời 
Một làng êm ấm xa xôi
Có một cô gái tuyệt vời hiền lương
Số phận lại chẳng ai thương 
Đi đâu thì cũng người lường gạt cô
Người ghen người gả chẳng thừa
Đì đâu thì cũng thiệt thua mắt người 
Biết sao số phận đường đời
Đêm ngày chỉ biết đứng ngồi khóc than
Ở nhà chẳng tránh người gian
Đêm về trộm cướp tan hoang cửa nhà
Mình cô buồn bã bao la
Còn cô chỉ biết đến chùa cầu an
Xin cho trần hết kẻ gian
Đừng cho chuyện xấu lang thang đến gần
Buồn sầu buồn hết cả năm 
Phật cũng tội nghiệp buồn tâm từng ngày
Phật lên bàn với ông trời
Làm sao cho hết nạn đời của cô
Trời mới lén xuống đêm khuya
Thấy tụi trộm cướp đong đưa quanh quần
Nếu chuyện đã xảy quanh năm
Biến nàng thành Nhím đầy lông quanh người
Ông trời đứng ngó mỉm cười
Từ ngày thành Nhím chẳng người gần cô
Êm ấm đời sống đến giờ
Biến thành kiếp Nhím nào ngờ ấm an

                  thơ cổ tích
              chuyện con NHÍM
      viết xong 11.00 đêm 09.04.2018
Bounthanh Sirimoungkhoune
Re: TRUYỆN THƠ CỔ TÍCH
Bài gửi Wed Dec 29, 2021 10:31 am by Bounthanh Sirimoungkhoune
TRUYỆN THƠ CỔ TÍCH Thuyet10

   Thơ cổ tích
Chiếc Nón Lá

Thiên đàng quá rộng thênh thang
Ngàn bầy tiên nữ khoe khoang sắc hình
Tiên nào cũng đẹp xinh xinh
Ngày ngày bay lượn linh tinh chẳng vừa
Tiên chàng lén ngắm chẳng thua
Ngồi nhắm một mắt cũng thừa ngồi tu
Ngọc hoàng thì cũng chẳng vừa
Mở cải hai mắt chẳng thừa ngắm tiên
Ngàn năm trôi chảy từng rèm
Sắc bóng tiên nữ quá quen từng ngày
Ngắm đi ngắm lại chẳng say
Ngọc hoàng ngồi xuống thở dài chẳng vui
Kiếm đâu sắc bóng mới đây
Thở than lẩm bẩm từng ngày chán chê
Ngắm tiên thì cũng chẳng mê
Ngàn năm bóng cũ lòng mê chẳng còn
Hồn trôi thơ thẩn lang thang
Bỗng dưng chợt nghĩ trần gian thế nào
Xuống thử một lần ra sao
Trần gian chắc có tiên nào đẹp hơn
Ngọc hoàng lén xuống trần gian
Không thấy bay lượn như tiên trên trời
Đi bộ lại thấy quá vui
Đoàn người đi bộ loi nhoi khắp đường
Trần gian có béo có lùn
Ngắm đi ngắm lại mê luôn sắc hình
Bỗng dưng trời đổ mưa rầm
Sao trời đang nắng ầm ầm mưa rơi
Khi nắng nóng cháy thân người
Bây giờ chạy trốn tơi bời tránh mưa
Ngọc hoàng buồn bã chẳng vừa
Sao giúp dân được nắng mưa đổ về
Ông ra ngồi gốc cây đề
Cơn gió thổi lá tỉ tê rụng rời
Trên đầu ông đầy lá rơi
Tay cầm lá xuống lòng vui không vừa
Bây giờ ông mới nghĩ ra
Tặng chiếc nón lá dân ta khỏi buồn
Nắng mưa cũng che được luôn
Nón lá mới có muôn năm đến giờ

          Thơ Cổ Tích
         Chiếc nón Lá
     Viết xong 10.06.2020
Re: TRUYỆN THƠ CỔ TÍCH
Bài gửi  by Sponsored content
 

TRUYỆN THƠ CỔ TÍCH

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 

Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Diễn Đàn Văn Thơ :: Forum :: Bài Viết Của Tác Giả :: SIRIMOUNGKHOUNE-