Diễn Đàn Văn Thơ
Bạn có muốn phản ứng với tin nhắn này? Vui lòng đăng ký diễn đàn trong một vài cú nhấp chuột hoặc đăng nhập để tiếp tục.

Diễn Đàn Văn Thơ

Giao Lưu Thơ Văn - Không Chính Trị - Tôn Giáo
 
Trang ChínhTrang Chính  Trang ChủTrang Chủ  Sự kiện  GalleryGallery  Tìm kiếmTìm kiếm  Đăng kýĐăng ký  Đăng NhậpĐăng Nhập  

Share | 
 

 Vì Đời là thi ca

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
huyendieutho
Thành Viên Đồng
Thành Viên Đồng
huyendieutho

Tổng số bài gửi : 3
Xem : 58245
Ngày Tham Gia : 05/06/2014

Vì Đời là thi ca Empty
17072014
Bài gửiVì Đời là thi ca

VÌ ĐỜI LÀ THI CA


Tự ngày xửa, ngày xưa
Từ lâu lắm rồi không ai nhớ nổi
Tổ tiên tôi đã biết làm thơ khi nuôi tằm dệt cửi
Ông bà tôi đã biết làm thơ lúc cày cấy ngoài đồng
Cô chú tôi đã biết làm thơ trên đường đi đánh giặc
Cha mẹ tôi cũng tập tành câu lục bát chờ mong.


Tự trăm năm
Tự ngàn năm
Thơ đã mọc xanh rì trên những cánh đồng lúa nước
Thơ chảy tràn qua những con suối, dòng sông
Thơ réo rắt tiếng chim, thơ mịn màng vải lụa
Thơ dịu dàng thiếu nữ, thơ rực rỡ hoa hồng


Tôi đã từng nghe thơ khi cha mẹ còn huê tình đối đáp
Lúc lọt lòng đã nghe hát ầu …ơ…
Ông tôi nằm võng ngâm “Bình Ngô Đại cáo”
Bà tôi khâu áo diễn đọc “Truyện Kiều”


Cha mẹ tôi đã nói như thế
Ông bà tôi cũng kể như thế
Người Việt mình ai cũng sinh ra từ lục bát, ca dao
Ai cũng lớn lên từ câu hò, điệu lý
Ai cũng có chút hơi thở, chút tâm hồn thi sĩ
Như tự bao đời thơ đã nhiễm vào cốt, vào xương .


Tôi làm thơ, bạn làm thơ, anh làm thơ
Vì những giọt mồ hôi, những nụ cười, những trăn trở
Như tổ tiên ông bà lam lũ cả đời nắng gió
Vẫn bầu rượu, ly trà, câu đối, tràng thơ


Nhưng tuyệt nhiên mấy ai thành văn nhân, thi sĩ
Cây cuốc, lưỡi cày cũng có cái để mà say
Nhà thơ vườn dăm ba bài nặng mùi rơm rạ
Cũng “mơ theo trăng và vớ vẫn cùng mây"

Có nhà thơ chửi đổng: Thơ bây giờ đã loạn
Thơ gì lắm thế, thơ như nấm mọc sau mưa
Nông dân làm thơ, tiểu thương cũng làm thơ
Cũng chỉ làm thơ phải đâu giật giành mua danh,
cầu lợi.
Cũng chỉ là thơ như máu thịt mà thôi
Nếu phải ung nhọt ai mà không muốn rức
Thơ chẳng là lãnh địa riêng những người cầm bút
Thơ rất gần trong sâu thẳm mỗi trái tim.




Thơ là hàng tre, thơ là cánh chim
Là giếng nước, bờ ao, cái cày, đồng ruộng
Là nụ cười xua tan những ngày nắng nóng
Là chiếc khăn choàng lau giọt mồ hôi


Ai bảo chúng ta sinh ra làm người
Trên mãnh đất nghìn năm văn chương thi phú
Trong sản xuất, trong lao động, trong chiến đấu
Có nơi nào không cảm xúc thành thơ


Tôi làm thơ, bạn làm thơ, anh làm thơ
Cũng giống như là chim thì biết hót
Đời trót là thi ca, hồn phải làm ngọn bút
Trút nhiều lần rượu cũng rót ra thơ.

Nguyễn Xuân Tịnh (HDT)
Về Đầu Trang Go down
Share this post on: redditgoogle

Vì Đời là thi ca :: Comments

avatar
Re: Vì Đời là thi ca
Bài gửi Thu Jul 17, 2014 11:35 am by Trịnh Khả Hân
huyendieutho đã viết:
VÌ ĐỜI LÀ THI CA


Tự ngày xửa, ngày xưa
Từ lâu lắm rồi không ai nhớ nổi
Tổ tiên tôi đã biết làm thơ khi nuôi tằm dệt cửi
Ông bà tôi đã biết làm thơ lúc cày cấy ngoài đồng
Cô chú tôi đã biết làm thơ trên đường đi đánh giặc
Cha mẹ tôi cũng tập tành câu lục bát chờ mong.


Tự trăm năm
Tự ngàn năm
Thơ đã mọc xanh rì trên những cánh đồng lúa nước
Thơ chảy tràn qua những con suối, dòng sông
Thơ réo rắt tiếng chim, thơ mịn màng vải lụa
Thơ dịu dàng thiếu nữ, thơ rực rỡ hoa hồng


Tôi đã từng nghe thơ khi cha mẹ còn huê tình đối đáp
Lúc lọt lòng đã nghe hát ầu …ơ…
Ông tôi nằm võng ngâm “Bình Ngô Đại cáo”
Bà tôi khâu áo diễn đọc “Truyện Kiều”


Cha mẹ tôi đã nói như thế
Ông bà tôi cũng kể như thế
Người Việt mình ai cũng sinh ra từ lục bát, ca dao
Ai cũng lớn lên từ câu hò, điệu lý
Ai cũng có chút hơi thở, chút tâm hồn thi sĩ
Như tự bao đời thơ đã nhiễm vào cốt, vào xương .


Tôi làm thơ, bạn làm thơ, anh làm thơ
Vì những giọt mồ hôi, những nụ cười, những trăn  trở
Như tổ tiên ông bà lam lũ cả đời nắng gió
Vẫn bầu rượu, ly trà, câu đối, tràng thơ


Nhưng tuyệt nhiên mấy ai thành văn nhân, thi sĩ
Cây cuốc, lưỡi cày cũng có cái để mà  say
Nhà thơ vườn dăm ba bài nặng mùi rơm rạ
Cũng “mơ theo trăng và vớ vẫn cùng mây"

Có nhà thơ chửi đổng: Thơ bây giờ đã loạn
Thơ gì lắm thế, thơ như nấm mọc sau mưa
Nông dân làm thơ, tiểu thương cũng làm thơ
Cũng chỉ làm thơ phải đâu giật giành mua danh,
                                                               cầu lợi.
Cũng chỉ là thơ như máu thịt mà thôi
Nếu phải ung nhọt ai mà không muốn rức
Thơ chẳng là lãnh địa riêng những người cầm bút
Thơ rất gần trong sâu thẳm mỗi trái tim.




Thơ là hàng tre, thơ là cánh chim
Là giếng nước, bờ ao, cái cày, đồng ruộng
Là nụ cười xua tan những ngày nắng nóng
Là chiếc khăn choàng lau giọt mồ hôi


Ai bảo chúng ta sinh ra làm người
Trên mãnh đất nghìn năm văn chương thi phú
Trong sản xuất, trong lao động, trong chiến đấu
Có nơi nào không cảm xúc thành thơ


Tôi làm thơ, bạn làm thơ, anh làm thơ
Cũng giống như là chim thì biết hót
Đời trót là thi ca, hồn phải làm ngọn bút
Trút nhiều lần rượu cũng rót ra thơ.

Nguyễn Xuân Tịnh (HDT)
Thơ là mạch sống tuổi trẻ là sức khỏe tuổi già
Thơ là tiếng gọi lời ca, là đồng xanh tinh túy.
Cảm ơn bài thơ hay của tác giả.
Chúc tác giả luôn tươi vui và hạnh phúc.
huyendieutho
Re: Vì Đời là thi ca
Bài gửi Mon Aug 04, 2014 8:24 am by huyendieutho
Vì Đời là thi ca 141unv5
TỰ THUẬT

Sau bao năm lang thang trên cánh đồng thơ
Mãi loay hoay đời với nắng mưa, gió bão
Một chân lý giản đơn : Gạo tiền, cơm áo
Không dễ hoang đường cho những bước lãng du.

Em bảo rằng: Ạnh là thi sĩ ư ?
Có nghĩa gì một thứ hư danh phù phiếm
Thiên hạ làm thơ chỉ mong để thể hiện
Anh thể hiện thơ là giải tỏa nổi lòng.

Trớ trêu sự đời, suối muốn chảy thành sông
Nên người ta thường nhầm sông mà ngỡ biển
Thơ là gì ? Nếu tâm hồn kia tật bệnh
Thi sĩ chỉ còn là một gã lưu manh.

Em đừng tin anh, cũng đừng vội yêu anh
Chỉ vì những câu thơ và lời tình ảo
Thời gian luôn luôn là liều thuốc tỉnh táo
Mọi sự dối trá nào cũng chỉ đáng khinh !

Em đừng tin ai, cũng đừng mong ai tin
Sự thật hiển nhiên cuối cùng là chân lý
Giả tạo bao giờ cũng màu mè, mụ mị
Muôn thuở mật đường là bẫy nhữ ruồi ong.

Có những tình yêu giết vợ, hại chồng
Có những lương y ẩn đầy lòng quỷ dữ
Có những con người còn thua cầm thú
Tất cả đều mang mặt nạ hóa trang.

Anh chỉ mong giữ được chút lòng nhân
Chút thể diện biết mình đang sống thật
Biết xấu, biết tốt, biết yêu, biết ghét
Biết làm thơ và trân trọng tình thương…
huyendieutho
Re: Vì Đời là thi ca
Bài gửi Thu Oct 23, 2014 10:35 am by huyendieutho
THU NHỚ SÀI GÒN
Tặng quý AE GĐTQ,TĐNC



Sài Gòn mùa này đang mưa hay nắng
Đang mây mù hay mây trắng phiêu du
Tóc em còn tha thướt những lời ru
Mắt em còn xa xăm thời mộng thắm.

Tôi nhớ lắm Sài Gòn loang sắc nắng
Bỗng giận hờn mưa trắng phố thênh thênh
Đâu những chiều thơ sóng sánh bên em
Đời hóa mộng, ngày lên men thi sĩ

Ly cà phê kể về thời mê mị
Tôi phong trần, em lãng đãng phiêu linh
Chung hố mắt sâu vũ trụ si tình
Cùng vai áo bạt thế thời tao loạn.

Chén lưu ly mặc sự đời uống cạn
Em mơ màng có nhớ thuở hai mươi
Ánh đèn màu, hẻm phố thức xa xôi
Tôi thao thiết tóc buồn xưa hóa bạc.

Những hồn thơ ủ sầu trong trời đất
Bóng mây là dấu tích để tìm nhau
Có nhớ thương thì đếm ánh tinh cầu
Nghe tiếng thở lòng đường khuya xa vắng

Sài Gòn mùa này đang mưa hay nắng
Đang mây mù hay mây trắng phiêu du
Tóc em còn rối rít gió chiều thu
Sao tôi thấy hanh vàng mùa lá rụng..

Hồ Xuân Thu
Re: Vì Đời là thi ca
Bài gửi Sun Nov 30, 2014 11:49 am by Hồ Xuân Thu
Mưa Thu
Nắng Hạ qua đi trời rướm lệ
Em trở về cho vàng úa con Tim.
Lá ôm cây nghe Thu về héo hắt
Đường quanh co mây xám cũng mịt mờ...


Mưa tháng Tám thì thầm như khẽ bảo
Nhặt lá Vàng em viết nốt tình thơ
Có ánh trăng trong đêm mùa thu mộng
Tình chưa nguôi nét mực vẫn chưa khô

Hong tơ nắng em về khâu áo lụa
Mùa Thu về để mặc áo cho anh
Để đêm tiếng gió như ngưng thở
Đằm thắm như mình đã có nhau.
HXT


Chúc Nhà Thơ luôn vui vẻ hạnh phúc.
Re: Vì Đời là thi ca
Bài gửi  by Sponsored content
 

Vì Đời là thi ca

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 

Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Diễn Đàn Văn Thơ :: Forum :: Thơ Tác Giả :: Nguyễn Xuân Tịnh-